Đóa Lai vẫn nghĩ rằng mình là một thiếu niên lương thiện chính trực, không trộm không cướp, hưởng thụ cuộc sống tạm bợ, cuộc sống trước kia, ngoại trừ Lương Sinh ra thì Đóa Lai chỉ bầu bạn với hoa cỏ cây cối. Cho đến tận bây giờ, Đóa Lai đã từ bỏ thói quen này, một lần nữa biến thành một người khác.
Đóa Lai lớn như vậy nhưng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ lại biến thành người khác, có lẽ đây là bản tính ngủ yên trong cậu tìm cơ hội thích hợp để thức giấc. Hiện tại cơ hội đã đến, cỗ rối loạn nằm yên trong cậu bây giờ đã bừng lên kích thích não bộ, không cách nào dừng được.
Đóa Lai say đắm Bàng Suất đã đến mức tẩu hỏa nhập ma, lúc này cậu quỳ xuống trước người Bàng Suất, cách chiếc quần lót màu xanh nhẹ nhàng l.i.ế.m, không lâu sau, do nước miếng nên để lại một dấu vết nhỏ, Đóa Lai chậm rãi ngẩng đầu, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát, loại cảm giác này không cần nói cũng biết, khiến cho tim Đóa Lai đập mạnh không ngừng.
Mỗi lần đến thời khắc như vậy, Đóa Lai vừa hưởng thụ lại vừa lo lắng, cậu nghĩ tới, nếu như Bàng Suất đột nhiên tỉnh dậy thì sẽ có chuyện gì xảy ra nhỉ, không biết có nổi trận lôi đình đập cậu một trận rồi đá ra khỏi tiệm masage không, hay là giả vờ như không có việc gì xảy ra, không thèm đề cập tới nhỉ…
“A…” Đúng lúc này, Bàng Suất đột nhiên thở hổn hển, trong có thứ gì đó hướng về trước chọt chọt vài cái.
Đóa Lai bị dọa, vội thu tay lại, nơm nớp lo sợ nhìn Bàng Suất.
Cứ như vậy một hồi lâu sau, Đóa Lai xác định Bàng Suất không tỉnh lại, lúc này mới lấy hết can đảm đưa tay vào trong quần thăm dò, một mạch hướng về phía trước chậm rãi vuốt, lúc đầu ngón tay vừa chạm vào vị trí quan trọng trên người Bàng Suất, Đóa Lai đột nhiên nghe được tiếng cười nói truyền từ hành lang.
Đóa Lai giật mình rút tay lại, vội đứng lên, làm như không có việc gì đùa nghịch chén đũa trên bàn.
“Anh, xem ai tới nè.” Côn T.ử không có thói quen gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa đi vào.
Hai mắt đang nhắm c.h.ặ.t của Bàng Suất hơi giật giật, sau khi nhìn thấy người đến sau lưng Côn Tử, một tia lúng túng xẹt qua trên mặt, hắn lập tức ngẩng đầu, bắt chéo chân để che giấu sự lúng túng của chính mình.
“Đóa Lai cũng ở đây à.” Côn T.ử nhìn Đóa Lai cười cười, lập tức tránh người cho người ngoài cửa đi vào.
Bàng Suất trừng mắt, cười: “Sao chị lại đến đây?”
“Chị nghe mẹ mày nói mày mới khai trương quán ở đây nên đến xem.” Thường Hồng và Bàng Suất đã quen nhau từ lâu, đây cũng là cô gái mà Bàng Suất cho là lợi hại nhát, đ.á.n.h nhau với đàn ông hay ra tay diệt trộm đều là chuyện nhỏ, trong trí nhớ của Bàng Suất, Thường Hồng từng đ.á.n.h một tên đàn ông đến nhập viện gần nửa tháng.
Thường Hồng đến gần, hai mắt nhìn quanh người Bàng Suất, vui vẻ: “Nơi này của mày cũng không tệ nha, bổn cô nương vừa tới đã rất thích rồi.”
Bàng Suất dở khóc dở cười nói: “Có ngày nào mà chị không gây gỗ ngồi im ở nhà không, toàn chạy lung tung cả thôi.”
“Đm, không phải chị đây là nhớ em hay sao, nào lại đây chị nhìn mày một cái.” Thường Hồng thấy gói t.h.u.ố.c ở trên bàn, tiện tay cầm một điếu ngậm ngoài miệng: “Tên nhóc Chúc Khải kia đâu, không phải hai đứa mày dính như như hình với bóng à?”
Bàng Suất cười cười, nhả khói t.h.u.ố.c: “Hai thằng đàn ông làm gì mà cả ngày dính nhau?”
Thường Hồng vui vẻ nói: “Từ lâu chị đã biết hai đứa mày hợp nhau rồi, nói thật chị nghe, hai đứa mày là gay đúng không?”
“Đm, đừng già mồm nữa.” Bàng Suất cười khổ: “Lần này tới đây có việc gì?”
Thường Hồng thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn vô định: “Tâm tình không tốt nên đi chơi” Nói xong, Thường Hồng lúc này mới chú ý đến Đóa Lai: “Ai da, ai đứng đó vậy, còn không mau giới thiệu!”
Bàng Suất vẫy vẫy tay kêu Đóa Lai lại, đợi Đóa Lai đến gần thì nói: “Đệ của em, đẹp trai không?”
Thường Hồng nhìn kỹ Đóa Lai: “Nhóc con đẹp trai, nhưng mà…” Thường Hồng nhíu mày, hừ một tiếng rồi nói: “Nếu lớn hơn chút thì ngon rồi, có thể mai mối cho chị mày.”
“Thôi chị cút giúp em, thằng bé còn chưa từng chạm vào phụ nữ nữa.” Bàng Suất vỗ m.ô.n.g Đóa Lai một cái, nói: “Là Đóa Lai thần tài.”
Đóa Lai xấu hổ gật đầu.
“Yên tâm, nói vậy thôi chứ chị chưa khùng, có điều chị thấy nhóc con này hợp với mày đấy, mà này, buổi tối giúp đỡ chị một tí chứ hả?”
“Đi, chỉ cần chị muốn thì em kêu anh em hầu chị, một đêm ba chú, ok không?”
Thường Hồng vẫy vẫy tay, nhìn nồi cá trên bàn, mắt lóe sáng: “Úi cá hấp ở đâu ra vậy, trông ngon ghê nha.”
“Đệ em làm đấy.” Bàng Suất vô cùng đắc ý nhìn Đóa Lai, sau đó nói: “Ăn cơm chưa, nếu chưa thì ăn một miếng.”
“Đương nhiên là chưa rồi, chị phóng ô tô nguyên một ngày mới đến được đây, mệt muốn c.h.ế.t, buổi tối tìm cho chị thằng nhóc nào đó massage cho chị hưởng thụ tí đi.” Nói xong, Thường Hồng lấy đũa gắp một miếng cá, vừa ăn vừa nói: “Đem hai lon bia lại đây, ăn mới hấp dẫn.”
Bàng Suất dở khóc dở cười: “Đã nhiều năm vậy mà cũng không chịu sửa tật xấu này.” Bàng Suất quay đầu nhìn Côn T.ử nói: “Xuống lầu mua một két bia lên đây.”
Côn T.ử gật đầu, xoay người ra khỏi phòng.
Đóa Lai đứng ở trong phòng có cảm giác mình thật dư thừa, khó chịu nói: “Anh, em ra ngoài với Côn Tử, hai người ăn trước đi.” Đóa Lai không đợi Bàng Suất trả lời liền quay người chạy ra ngoài.
Thường Hồng nhìn cửa chằm chằm: “Từ khi nào mà mày thu nạp thêm người vậy, sao chị không biết?”
“Đóa Lai vừa mới đến đây làm việc, tên nhóc này rất tốt nên em nhận làm đệ luôn.” Bàng Suất lúc này mới đổi động tác, vừa cầm đũa lên thì ngheThường Hồng nói: “Đừng giả vờ nữa, vừa vào cửa chị đã nhìn ra rồi, mau đi tìm phụ nữ đi.”
Bàng Suất ho khan hai tiếng: “Đm, sao chị nói như kiểu chị không phải là nữ vậy?”
“Mày thấy chị mày không giống nữ chỗ nào?” Thường Hồng hai tay nâng n.g.ự.c: “Thấy gì đây không, biểu tượng của phái nữ.”
Bàng Suất bất đắc dĩ nói: “Đệt, coi như em chưa nói gì đi.” Bàng Suất xoay người lấy trong tủ ra nửa bình rượu gạo còn thừa, rót ra hai chén rồi nói: “Chị với bạn trai có chuyện gì à?”
Sắc mặt Thường Hồng trầm xuống, cầm chén rượu lên húp cạn, cảm giác cay đắng làm cho cô mở miệng dứt khoát: “Hắn tới Quảng Châu còn mang theo phụ nữ, vì chuyện này mà chị với hắn cãi nhau không ít.”
Bàng Suất sửng sốt: “Hắn dám làm chuyện này?”
Thường Hồng bất đắc dĩ cười khổ: “Hoàn cảnh của hắn khó khăn, mẹ chị nhìn hắn cũng chẳng thuận mắt gì liền đưa tiền cho hắn làm chuyện này thôi chứ có gì.”
“Chị chấp nhận à?” Bàng Suất hỏi ngược lại.
“Đành chấp nhận thôi, người thì không thể cứ mãi u mê, hơn nữa nhìn thấy người đàn ông của mình âu yếm người phụ nữ khác, cảm giác đó…” Thường Hồng hừ một tiếng, thuận tay cầm luôn chén rượu của Bàng Suất ngửa đầu nhấp cạn.
Người ta nói làm quan thì khó làm được việc nhà, huống hồ Bàng Suất không phải là người trong cuộc, nên đương nhiên chẳng biết an ủi cô cái gì cho phải, điều duy nhất hắn có thể làm là cùng cô vui vẻ ăn uống no nê như trước.
“Đm, đéo sao cả, ngày hôm đó chị mày đã đau đủ rồi.” Thường Hồng dùng sức đặt chén rượu lên bàn, nâng tay xoa trán nói lảm nhảm: “Chị nghĩ kĩ rồi, ngày mốt mày theo chị tới Quảng Châu tìm hắn, nếu hắn theo chị trở về thì tiếp tục yêu đương, nếu không thì chị đá hắn ta cút khỏi cuộc đời của chị.”
“Được thôi, dù gì hai người quen nhau lâu như vậy sau hắn có thể không về được!” Bàng Suất cầm bình rượu mời Thường Hồng, nói tiếp: “Đừng nghĩ nhiều nữa, hôm nay không sau không về, được không?”
Thường Hồng cười: “Đúng là anh em tốt của chị, à mà mau mau gọi tên nhóc Chúc Khải đến đây tiếp chị nữa nào.”
“OK, gọi thì gọi.”
Bàng Suất và Thường Hồng nói chuyện càng lúc càng hăng, mà lúc này Đóa Lâu đã có chút bực bội, cậu theo Côn T.ử rời tiệm, dọc đường đi buồn bực không nói chuyện, do dự một lúc lâu mới mở miệng hỏi Côn Tử: “Anh Côn Tử, chị gái đó là người yêu của anh em ạ?”
Côn T.ử sửng sốt, lập tức đảo mắt, cười: “Vãi cậu quan tâm thật à?”
Đóa Lai ù ù cạc cạc nói: “Cũng không có gì…Chỉ là…Nhìn rất giống…”
Côn T.ử bật cười: “Vẫn là cậu tự mình đi hỏi đi, tôi cũng không biết trả lời như thế nào nữa.” Côn T.ử bước nhanh vào siêu thị, để lại Đóa Lai một mình đứng trên đường buồn rầu.
Lúc Đóa Lai và Côn T.ử khiêng hai két bia về thì Chúc Khải đã tới từ lúc nào không hay, ba người ngồi trước bàn uống rượu tám gẫu, Đóa Lai lén đ.á.n.h giá Thường Hồng, lại nhìn sang Bàng Suất ngồi bên cạnh cười không ngừng, dường như cảm nhận được gì đó, Bàng Suất quay đầu lại nhìn Đóa Lai, Đóa Lai vội cúi đầu, cũng không dám liếc hắn một cái.
Bàng Suất nhìn Đóa Lai vài lần, chậm rãi nâng lên khóe miệng, dời mắt đi, tiếp tục nói chuyện phiếm với Thường Hồng và Chúc Khải.
Bữa cơm này Đóa Lai ăn chẳng ngon lành gì, chịu đựng lâu thật lâu, cuối cùng cũng xong xuôi. Tưởng rằng ăn xong ai về nhà nấy, ai ngờ Thường Hồng đòi Bàng Suất dẫn cô ra ngoài đi shopping, Đóa Lai ngồi tại chỗ im lặng.
Bàng Suất và Thường Hồng uống không ít rượu, lúc ra khỏi cửa cả hai đều chếch choáng, Đóa Lai đứng ở cửa nhìn bọn họ càng lúc càng xa, không nhịn được, chỉ có thể đi theo, im lặng theo sau bọn họ, thứ nhất là cậu sợ Bàng Suất say rồi nhỡ lại nằm ngủ ngay trên đường, thứ hai là cậu muốn xem bọn họ muốn làm cái gì.
Đóa Lai theo bọn họ vào một công viên nhỏ phía sau trung tâm thương mại, chỗ này có một băng ghế dài, Bàng Suất và Thường Hồng ngồi ở trên ghế tán gẫu, Đóa Lai lại đứng trong góc tối quan sát nhất cử nhất động của bọn họ.
“Lời Chúc Khải vừa nói chị đừng để trong lòng, đều là mấy chủ kiến thúi nát thôi.” Bàng Suất ngẩng đầu nhìn sao trời.
Thường Hồng cười nói: “Trong lời nói của Chúc Khải cũng có ý đúng, khiến cho con ả kia để ý đến mày, chị mới cảm thấy an tâm.” Thường Hồng nâng tay đùa nghịch với vài sợi tóc, tiếp tục nói: “Nhưng mà hình như mày không muốn nhỉ.”
Bàng Suất kể khổ: “Chị đừng làm khó em, chị nói bạn trai chị đến đây gặp em cũng được, chứ như vậy nhỡ có chuyện gì xảy ra thì em chịu oan thì sao.” Bàng Suất quay đầu nhìn cô: “Lần này em phải ích kỉ thôi, nếu chị thiếu tiền thì em có thể giúp chị, nhưng mà chuyện này, em không muốn bàn nữa.”
Thường Hồng cười, giơ tay lên vỗ vỗ vai Bàng Suất, nói: “Chắc chắn sẽ không sao đâu, chị chỉ đùa mày một chút thôi.” Nói xong, Thường Hồng xoay người dựa vào vai Bàng Suất.
Đóa Lai ở trong góc tối thu hết toàn bộ cảnh này vào trong tầm mắt, một cơn giận dữ bùng lên thiêu đốt cậu, vì có thể nhìn rõ hơn một chút, Đóa Lai nhẹ tay nhẹ chân tiến lại gần hơn, ai ngờ vừa mới đi được mấy bước thì cậu cảm thấy mình như vừa giẫm lên bùn, cậu vội khom mình xuống, kết quả bị một mùi hôi thối đạp vào mặt.
Ngay lúc này, Đóa Lai không muốn cũng phải chấp nhận là mình vừa giậm phải cứt ch.ó. Đấu tranh tư tưởng một lúc, Đóa Lai liền nảy ra một ý kiến, cậu cởi chiếc dép dính cứt ch.ó kia nhắm vào chỗ Bàng Suất ngồi dùng hết lực ném tới, sau đó thì bỏ chạy.
Đóa Lai nhìn chân phải của mình, mặc dù đau thật nhưng cậu mạnh dạn tin tưởng rằng chiếc dép thúi kia lúc đáp lên người Bàng Suất sẽ phá hết suy nghĩ liếc mắt đưa tình của hắn, nhất định hắn sẽ quay về.
Quả nhiên chưa đầy hai mươi phút sau, Bàng Suất ở trần phía trên trở lại, hắn vừa vào cửa, Đóa Lai lén nhìn vài lần, lập tức hỏi: “Anh, không phải lúc đi có mang áo à? Áo bay đâu mất rồi?”
Mặt Bàng Suất tái mét, giận dữ nói: “Đéo biết thằng ch.ó nào ném dép, lại còn là dép dính đầy cứt, đáp trúng ngay người tôi. Bàng Suất lúc này ghê tởm muốn c.h.ế.t, ở trước mặt Đóa Lai cở quần, sau đó chui vào phòng vệ sinh.
Đóa Lai nhịn cười, nhảy chân sáo tới cửa phòng vệ sinh, nhìn lưng Bàng Suất nói: “Không thấy rõ ai làm sao? Phải đập nó một trận chứ!”
Bàng Suất vừa tắm vừa nói: “Uống nhiều quá nên mơ màng, không phát hiện ra.”
Đóa Lai cố nhịn cười, nói: “Anh, chị Thường Hồng là bạn gái của anh à?”
“Giống lắm à?” Bàng Suất vội dội nước gội đầu, xoay người cười: “Chị ấy như vậy có cho tôi cũng không dám lấy, lấy chị ấy còn không bằng lấy cậu.” Bàng Suất cười, xoay người mở vòi sen tiếp tục tắm.
Đóa Lai vừa nghe xong tim đã đập thình thịch, vui vẻ quay trở về giường, nằm trên giường lớn lăn đi lăn lại mấy vòng.
Bàng Suất tắm xong, bóng loáng đi ra, lúc nằm trên giường, nhắm mắt nói: “Anh mệt rồi, ngủ đi.”
Nghe vật, Đóa Lai vội ngồi dậy lấy chăn đắp cho Bàng Suất, đắp xong thì nhẹ tay nhẹ chân nằm cạnh Bàng Suất. Trong phòng tối đen, Đóa Lai mở to mắt, làm thế nào cũng chẳng thể chợp mắt được. Cậu quay đầu lén nhìn mặt Bàng Suất, rất rất rất muốn hôn lên đó một cái.
Đúng ngay lúc này, Bàng Suất đột nhiên trở mình, cả người đều dính c.h.ặ.t người Đóa Lai, hắn vừa mới uống rượu nên nhiệt độ cơ thể cao hơn so với bình thường, trong chớp mắt liền khiến tim Đóa Lai đập bùm bụp.
Không biết có phải Đóa Lai nghĩ nhiều hay không mà cậu cảm giác Bàng Suất cố ý dùng đùi cọ xát cạu, vì hùa theo động tác của hắn, Đóa Lai đành xoay người đối mặt với Bàng Suất, hơi thở của Bàng Suất phả lên trên mặt Đóa Lai, không khỏi làm cậu nuốt nước miếng.
Chuyện đã tiến triển đến mức này, Đóa Lai cũng không muốn khống chế chính mình nữa, cậu chậm rãi dính c.h.ặ.t vào người Bàng Suất, lại từ từ chui hết cả người vào trong chăn, lúc nhìn đến bộ phận quan trọng trên người Bàng Suất, tay Bàng Suất đột nhiên đặt trên đầu Đóa Lai, dùng sức ấn xuống phía dưới cho đến khi môi Đóa Lai chạm vào chỗ đó.
Đóa Lai vẫn luôn mong ngóng chờ đợi, không ngờ hôm nay lại được thỏa ý nguyện, chỉ có hơi tiếc một cái là Bàng Suất vừa mới tắm rửa xong nên trên người tỏa ra mùi dầu gội. Dĩ nhiên trong lòng Đóa Lai mong đợi ít nhất phải có một chút mùi vị, mà như Đóa Lai cho rằng đó là mùi vị của đàn ông, không thể nào thiếu được.
Bàn tay to lớn của Bàng Suất đặt trên đầu Đóa Lai, nhẹ nhàng xoa đầu cậu, đúng lúc Đóa Lai chuẩn bị mở miệng phối hợp với Bàng Suất, Bàng Suất không nhịn đường hừ một tiếng, sau đó không chút kiêng dè di chuyển vào.
Bàng Suất nghiêng người di chuyển một lúc, bởi vì làm hơi mỏi, hoặc là bởi vì quá nghiện, đột nhiên hắn trở mình đ.â.m xuống dưới Đóa Lai đang hoàn toàn không có phòng bị, trong chớp mắt đầu óc Đóa Lai trở nên trống rỗng.
Hàng động bất thình lình của Bàng Suất xảy ra khiến Đóa Lai thở không nổi, lông chỗ đó của Bàng Suất lướt qua ch.óp mũi mang đến cảm giác ngứa ngáy trước đay chưa từng có trong cậu, rơi vào thế bí, Đóa Lai chỉ có thể mở to miệng hơn nữa, ai ngờ vừa mới há ra một chút, Bàng Suất lại lập thức thúc lên, Đóa Lai cảm thấy cái đó giống như bàn chải đ.á.n.h răng đ.â.m đến tận cổ họng, khó chịu muốn c.h.ế.t.
Nhiệt độ trong chăn tăng lên, Đóa Lai khó chịu chảy mồ hôi, không lâu sau đó, mồ hôi lấm tấm trên trán nhỏ xuống từng giọt, mặc dù vậy, Bàng Suất vẫn như trước không dừng lại, ra sức rong ruổi, hơn nữa càng lúc càng nhanh.
Đóa Lai cố gắng hít thở, cố sức ngẩng đầu lên phối hợp với Bàng Suất, khóe miệng trào nước miếng như lũ. Đóa Lai kiên trì nửa tiếng, mà lực eo của Bàng Suất vẫn mạnh như trước, Đóa Lai vì có thể gắng gượng đến cuối cùng nên đành vươn tay, nhẹ nhàng vuốt bắp chân Bàng Suất, cảm giác lông lá kia thật là có cảm giác khác lạ
Cuối cùng, bốn mươi phút sau, Bàng Suất cũng l*n đ*nh mà phóng ra, trong bóng tối, Bàng Suất khép hờ hai mắt, hít vào một ngụm khí, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, hắn thỏa mãn chép chép miệng, sau đó xoay người rút ra.
Đóa Lai nằm ngã chỏng vó, hai chân sớm đã gác lên thành dường, chỉ kịp thấy cổ họng của cậu chuyển động lên xuống, thứ vừa được phóng ra kia được cậu nuốt xuống sạch sẽ, thậm chí còn rất thưởng thức, Đóa Lai kết luận rằng, mùi vị hơi lạ nhưng tóm lại thì khá tốt. Mặc dù như thế nào đi chăng nữa thì Đóa Lai vẫn cực kì hưởng thụ bởi lẽ điều cậu vốn mong chờ giờ đã đạt được rồi!
Trong tối, Bàng Suất dường như đang ngủ, tay trái của hắn duỗi thẳng ra chiếm hết chỗ nằm của Đóa Lai. Đóa Lai hai mắt nhìn kĩ, do dự một lát rồi nằm lên, đúng lúc Đóa Lai cảm thấy mỹ mãn nhắm mắt lại, Bàng Suất đột nhiên thu tay lại, khuỷu tay gập lại đem Đóa Lai ôm trọn vào trong lòng.
Đóa Lai không tài nào khống chế được trái tim đang đập điên cuồng của mình, lúc quay đầu lại, môi Bàng Suất đập ngay trước mắt cậu, Đóa Lai không chút do dự hôn lên một cái, nhưng Bàng Suất lại không có chút phản ứng nào, Đóa Lai cẩn thận quan sát hắn, trong lòng có chút thất vọng, một đêm dài sẽ trôi qua như vậy ư?
Sáng sớm hôm sau, bởi vì Đóa Lai lúc ngủ thích hoa tay múa chân nên không bao lâu liền từ trong lòng Bàng Suất lăn ra ngoài, hai người một trái một phải ngủ rất sâu, cho đến khi cửa phòng bị gõ thật mạnh, tiếng vang vô cùng ồn khiến cho cả hai bất đắc dĩ tỉnh lại.
Bàng Suất sau khi mở mắt đầu tiên là ngáp một cái, sau đó hướng cửa hét lớn: “Mới sáng sớm mà cũng không để yên hả?”
Thường Hồng lúc này đứng ngoài cửa, ăn diện vô cùng hiện đại, nghe được tiếng hét của Bàng Suất liền giơ tay dùng sức gõ thêm hai cái nữa: “Mau ra mở cửa cho chị, nếu không chị phá cửa đó!”
Bàng Suất vừa nghe thấy tiếng Thường Hồng thì tinh thần liền tỉnh táo, từ từ ngồi dậy: “Lai thần tài, quần đùi của anh đâu, mau tìm nhanh cho tôi đi.”
Đóa Lai vội nhảy ra khỏi chăn, ở trong tủ quần áo lấy một cái quần thể thao màu trắng né cho Bàng Suất.
Bàng Suất vội mặc lên người, bước nhanh ra cửa, sau khi mở cửa, Thường Hồng tức giận nhìn hắn: “Lâu như vậy mới chịu mở cửa, mày nhanh tay lẹ chân tí không được hả?”
Bàng Suất cười khổ: “Hôm qua uống với chị nhiều như vậy còn không để cho em ngủ yên nữa à?”
“Đừng ngủ nữa, cùng chị ra ngoài dạo phố!” Thường Hồng đẩy Bàng Suất qua một bên, đi thẳng vào phòng.
Thường Hồng vào phòng liền sững sờ, kinh ngạc nói: “Vãi, đệ của mày ở đây à?”
Bàng Suất duỗi lưng đi đến: “Nếu không thì chị nghĩ là gì? Em tìm gái ôm ngủ hả?”
“Chị cứ nghĩ với tính cách của mày thì dễ vậy lắm.” Thường Hồng bĩu môi, sau đó ngồi xuống cái ghế trước mặt: “Có t.h.u.ố.c không, cho chị một điếu.”
Bàng Suất dở khóc dở cười nói: “Chị tới cũng không biết tự mình mua à?”
“Quên.” Thường Hồng trừng mắt nhìn Bàng Suất một cái, phóng tầm mắt nhìn quanh phòng tìm kiếm, cuối cùng cũng thấy được một gói Ngọc Khê , Thường Hồng đứng dậy: “Còn hút Ngọc Khê à?”
Bàng Suất ngáp một cái: “Nếu không thì hút gì? Hút Trung Hoa không được
“Vl.” Thường Hồng cầm t.h.u.ố.c, sau khi châm lửa thì nói: “Mau sắp xếp đi theo chị ra ngoài đi dạo, vất vả lắm mới đến được đây, chị ày phải đi dạo phố ngắm cảnh cho đã.”
Bàng Suất cười khổ: “Đệt, vất vả lắm mới có được ngày cuối tuần còn bị chị phá.”
“Bớt nói nhảm đi, mày là ông chủ, đâu phải ngày nào cũng phải làm việc?” Thường Hồng mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay, xoay người thấy Đóa Lai đang nằm trong chăn cười nói: “Em trai nhỏ này tên gì nhỉ? Hôm qua chị quên hỏi mất.”
Đóa Lai vội nói: “Đóa Lai, Đóa trong đóa hoa, Lai trong thần tài đến”
“Được, chị nhớ rồi!” Thường Hồng giơ t.h.u.ố.c trong tay lên hỏi: “Hút không?”
Đóa Lai chưa kịp mở miệng thì Bàng Suất đã vội tiếp lời: “Em nói thật đấy chị nghĩ thế đéo nào đấy, đệ của em hiền lành như vậy chị còn bảo cậu ấy hút t.h.u.ố.c, muốn ức người hả?”
“Không hút thì không hút, mày làm gì mà căng thế!” Thường Hồng hút t.h.u.ố.c, đi tới cửa: “Nhanh chân đi, cho mày 15 phút đ.á.n.h răng rửa mặt, 15 phút nữa mà không xuống chị đem lột da mày là túi xách.”
Bàng Suất nhíu mày: “Chị có thể có chút nữ tính không hả?”
“Cút, lẹ đi!” Thường Hồng rời khỏi phòng, thuận tay giúp Bàng Suất đóng cửa lại.
Bàng Suất bất đắc dĩ thở dài một tiếng, nghĩ thầm, người chị này của hắn có thể làm ra chuyện này lắm chứ, đúng lúc hắn đang lo nghĩ, đột nhiên nhín đến Đóa Lai rúc mình trong chăn, còn cười vô cùng phấn chấn.
“Sao nhìn cậu vui vẻ vậy?” Bàng Suất dở khóc dở cười hỏi.
Đóa Lai vội xua tay, cười: “Không có gì, em chỉ cảm thấy chị Thường Hồng rất thú vị.”
Bàng Suất bĩu môi, hừ lạnh một tiếng rồi đi tới phòng vệ sinh, lúc tới cửa, Bàng Suất nhịn không được chế giễu: “Cậu cảm thấy chị ấy tốt thì vì sao hôm qua sắc mặt lại ủ rũ như con lừa?”
Đóa Lai hoảng hốt, thì ra hôm qua Bàng Suất đều nhìn thấy hết, giờ này phút nào, Đóa Lai sống c.h.ế.t mạnh miệng: “Anh cũng, đừng có nói bừa, mặt em đâu có ủ rũ như lừa, anh mới là lừa á!”
Bàng Suất đứng ở trước gương, nhịn không được nâng khóe miệng: “Có phải hay không thì trong lòng cậu tự mình biết rõ, mau đi chuẩn bị đi.”
Đóa Lai không dám mạnh miệng tiếp, do dự cả buổi mới nhẹ giọng hỏi: “Anh, hôm qua anh uống say, anh biết không?”
“Biết, thì sao?” Bàng Suất vừa đ.á.n.h răng vừa nói.
Đóa Lai đảo mắt: “Vậy chuyện sau đó xảy ra anh có nhớ không?”
“Sau đó?” Bàng Suất cầm bàn chải đ.á.n.h răng, nghĩ một chút rồi nói: “Không phải là bị cậu dùng một chiếc dép dính đầy cứt ném vào người à?”
Đóa Lai lo lắng nắm tay lại: “Không phải chuyện này, là chuyện sau đó nữa.”
“Sau đó nữa?” Bàng Suất hừ một tiếng: “Không phải sau đó là ngủ hả?”
Đóa Lai nghe Bàng Suất nói vậy trong lòng lạnh thật lạnh, lúc này cậu mới hiểu được, cho đến cuối cùng thì người Bàng Suất thích là phụ nữ, cho dù tối hôm qua có xảy ra chuyện gì thì Bàng Suất cũng sẽ không nhớ rõ, chẳng hạn như hắn sẽ lựa chọn né tránh.
Bàng Suất thấy Đóa Lai không trả lời, nhịn cười nói: “Sao không nói nữa? Không phải hôm qua anh đ.â.m nát cậu đấy chứ?”
Tim Đóa Lai như bị ai cứa một nhát, cậu quát: “Chứ còn gì nữa, hiện tại m.ô.n.g em đau lắm đây này!!!” Đóa Lai lúc nói ra những lời này đều không có suy nghĩ gì, tối hôm qua cái mà Bàng Suất đ.â.m chính là miệng cậu.
Bàng Suất nhịn cười: “Ừm, nếu cậu đã nói như vậy thì tí nữa anh đến tiệm t.h.u.ố.c mua t.h.u.ố.c giảm đau cho cậu.” Bàng Suất chuẩn bị đơn giản một chút, sau khi ra khỏi phòng vệ sinh, lúc đến trước tủ quần áo hắn còn cố ý xoay người nhìn Đóa Lai chậc lưỡi: “Nhìn cậu kìa, nếu cậu là con gái thì anh liền rước cậu về nhà làm vợ rồi.” Nói xong, Bàng Suất từ trong tủ quần áo lấy ra một cái quần bò, mặc vào rồi nói: “Hôm nay là ngày cuối tuần, cũng lâu rồi cậu không về nhà, về đi kẻo ông lo.” Bàng Suất lại lấy trong tủ ra túi tiền, lấy một xấp tiền ra nói: “Tiền lương tháng đầu tiên của cậu này, anh thưởng cho cậu thêm năm trăm, hơn nữa sắp Trung Thu rồi, mua bánh trung thu ăn với ông đi.”
Đóa Lai hoảng hốt, nhìn thấy xấp tiền kia thì nói: “Anh đuổi việc em ạ?” Đây là phản ứng đầu tiên của Đóa Lai, quả thật chuyện tối hôm qua không nên xảy ra, xem ra Bàng Suất thật sự không thể chấp nhận được rồi.
Bàng Suất cười: “Tôi nói đuổi cậu khi nào?”
“Éc” Đóa Lai hé miệng cười trộm, xem ra vẫn là tại mình suy nghĩ nhiều.
“Tôi đi trước, cậu mệt thì ngủ một lát đi, buổi tối tôi về thẳng nhà, không có trở lại tiệm.” Bàng Suất ăn mặc chỉnh tề, lấy tay nhéo mặt Đóa Lai thật mạnh: “Đi đây.”
Đóa Lai xoa mặt, nhìn theo bóng hắn đi, sau khi rời khỏi, cậu không nhịn được cười thành tiếng.
Đóa Lai ở tiệm đến 6 giờ tối mới rời đi, trước khi đi còn mang theo quần áo bẩn của Bàng Suất giặt sạch, từ tất đến quần đùi, thuận tay lau giúp Bàng Suất hai đôi giày da, trông bóng loáng vô cùng. Lúc Đóa Lai rời đi, mắt nhìn quần áo đang phơi trước cửa sổ, trong lòng có một cảm giác thỏa mãn không nói nên lời, bởi vì cậu có thể giúp người cậu thích một chút việc, đây cũng là một loại hạnh phúc.
Cũng gần đến Trung Thu rồi, Đóa Lai đi đến một tiệm bách hóa gần đó, mua hai hộp bánh trung thu xa hoa, trong đó một hộp đưa cho lão Đóa, hai ông cháu nói chuyện phiếm thật lâu, sau đó Đóa Lai mang theo một hộp bánh trung thu khác về nhà mình.
Đóa Lai đã lâu rồi không gặp Lương Sinh, trong lòng vô cùng nhớ, lúc vào cửa, Đóa Lai nghe thấy tiếng nấu cơm ở trong bếp, vì thế nhẹ tay nhẹ chân tự tin đi tới, lúc đến cửa, Đóa Lai nhảy vào, lớn giọng hét to một tiếng.
“Tớ về rồi nè!!!” Đóa Lai vừa gọi xong liền sững sờ, bởi lẽ trong bếp không chỉ có mình Lương Sinh, còn có một người đàn ông nhìn cũng rất đẹp trai đứng ở phía sau cậu ấy, hai tay ôm eo Lương Sinh, nhìn vô cùng thân mật.
Lương Sinh bị Đóa Lai hù, cái vá xào rau thiếu chút nữa là rơi xuống đất.
“Cậu ra ngoài gạ trai lâu ơi là lâu về đến nhà chỉ biết hù tớ sợ thôi à?” Lương Sinh quăng vá đi, hận không thể chạy đến đạp đầu Đóa Lai một cái.
Đóa Lai đứng ở cửa, nhìn kĩ hai người bên trong, nhịn không được cười nói: “Vợ chồng son nhà các cậu thiệt thích thú nha.”
Lương Sinh cũng không thấy xấu hổ, mỉm cười nói: “Trời đất ơi, cậu hâm mộ à?”
Đóa Lai cười ngốc: “Cực hâm mộ, thật đó!”
“Đệt, trở về chỉ biết làm khổ tớ.” Lương Sinh từ trong lòng người đàn ông giãy ra, sau đó đưa vá cho hắn, rồi túm Đóa Lai ra khỏi phòng bếp.
“Sao đột nhiên muốn quay về vậy?”
Đóa Lai quơ quơ bánh trung thu trên tay: “Sắp tới Tết Trung Thu rồi, cũng rất nhớ rất nhớ cậu cho nên tớ nhân tiện mua cho cậu hộp bánh trung thu này nè, mai đem tặng mẹ cậu đi!”
“Cậu cũng còn có lương tâm mà nhớ tớ cơ à?” Lương Sinh nhận bánh, hai mắt trợn tròn: “Mẹ ơi, cậu mua bánh đắt tiền vậy làm gì?”
Đóa Lai vẫy vẫy tay: “Cho cậu ăn không có gì là phí cả, không có đắt lắm đâu.” Nói xong, Đóa Lai tiến sát cạnh Lương Sinh, cười khúc khích: “Mấy tuổi rồi, làm nghề gì? Quen nhau bao lâu rồi? Nhìn hai người trong bếp như vậy, lại còn ôm nhau…” Đóa Lai bắt chước bộ dáng người đàn ông kia ôm Lương Sinh, tiếp tục nói: “Thật là lãng mạn quá đi”
Lương Sinh hừ một tiếng: “Hỏi nhiều vậy làm gì? Muốn thọc gậy bánh xe à?”
“Tớ không làm được đâu, hơn nữa tớ có Bàng Suất rồi!” Đóa Lai đắc ý cười khúc khích.
Nghe vậy, Lương Sinh không khỏi quan sát Đóa Lai, ánh mắt chằm chằm cảm tưởng có thể đốt cháy Đóa Lai: “Nhỡ cậu không thành công thì sao?”
Đóa Lai trừng mắt nhìn.
“Đm, thật hay giả vậy? Đã làm rồi?” Lương Sinh thích thú nói.
Đóa Lai cười ngốc: “Hôm qua hắn uống say, sau đó tớ liền giúp hắn…” Đóa Lai chép chép miệng.
Lương Sinh nhe răng: “Chời má, sau đó thì sao? Sáng ra hắn có nói gì không?”
Đóa Lai bất đắc dĩ nói: “Hắn cái gì cũng chưa nói hết, không chừng là giả vờ không nói…”
Lương Sinh vội an ủi: “Thôi được rồi, chiếm tiện nghi là được rồi, đừng hy vọng loại trai thẳng này có thể thay đổi, người ta…” Lương Sinh xoay người ôm vai Đóa Lai: “Người ra vẫn là thích con gái, cậu chỉ là thùng dầu đúng lúc gặp mồi lửa thôi, nếu như vậy chơi đùa xong thì bỏ thôi.”
Lương Sinh thấy Đóa Lai không nói lời nào thì nói tiếp: “Cậu định như thế nào?”
Đóa Lai hoảng hốt: “Định như thế nào là thế nào?”
Lương Sinh xem thường: “Ý tớ chính là, cậu tính toán bây giờ phải làm sao? Còn định ở cạnh hắn tiếp tục chờ đợi à? Định làm sao đây?”
Đóa Lai cười ngốc: “Không có dự định gì cả, dù sao tớ cũng đã quyết định ở cạnh hắn chờ đợi rồi, cho dù có là nhìn lén thì cũng được, hơn nữa hôm nay tớ giúp hắn giặt rất nhiều quần áo, cảm giác vô cùng thích thú.”
Lương Sinh kinh ngạc nói: “Cậu chưa bao giờ giặt đồ cho tớ luôn á, liêm sỉ ở đâu rồi???”
“Khi yêu thì cần gì liêm sỉ chứ, dù sao tớ vẫn cứ định như vậy, hơn nữa tớ cảm giác hắn đối với tớ rất tốt, thật đó.” Đóa Lai từ lúc đến chỗ Bàng Suất làm việc, quả thật Bàng Suất đối với cậu rất tốt.
“Đi đi, cậu muốn làm gì thì làm, dù có gì đi chăng nữa tớ cũng sẽ là hậu phương vững chắc của cậu, không thoải mái thì trở về nói với tớ!” Lương Sinh vừa nói xong, trong bếp liền truyền đến âm thanh trầm thấp của người đàn ông kia.
“Sinh, xì dầu hết rồi.”
Không đợi Lương Sinh trả lời, Đóa Lai liền xung phong nhận việc: “Tớ đi mua cho.”
“Tích cực thiệt ha.” Lương Sinh trêu chọc.
Đóa Lai vui vẻ ra khỏi cửa, cậu đi đến một cửa hàng tạp hóa nhỏ gần nhà, chân trước vừa vào cửa liền nghe âm thanh quen thuộc phía sau truyền đến.
Đóa Lai trong lòng hoảng hốt, chậm rãi quay đầu, nhìn thấy Bàng Suất ở đối diện đang đi đến.