Đóa Lai một mình lên lầu, đợi một lúc lâu nhưng cũng không thấy Bàng Suất đi lên, nóng vội ra mở cửa sổ nhìn xuống lầu, lúc này ở dưới sảnh lớn chỉ có một cô lao công đang quét rác, những người khác sớm đã tản đi, Đóa Lai rướn cổ nhìn tiệm massage đối diện, dãy người ngồi trước cửa vô cùng kiên trì, ngồi mãi không chịu đi.

Đóa Lai cong m.ô.n.g tìm kiếm hình bóng của Bàng Suất, đột nhiên phía sau có một cỗ trọng lực truyền đến, ép cả người cậu vào cửa sổ.

“Xem gì đó?” Bàng Suất đứng ở phía sau Đóa Lai, hạ thấp lưng.

Đóa Lai lúc này mới cảm nhận được, Bàng Suất đang dùng cả cơ thể để ép cậu.

Đóa Lai vội quay đầu lại, nhe răng cười nói: “Xem thử dưới lầu có chuyện gì.”

“Đm, dù có chuyện gì xảy ra cũng không liên quan gì đến em cả, sau này nếu có chuyện gì xảy ra thì cứ để đó anh xử lí, rõ chưa?” Bàng Suất nâng tay, hung hăn đ.á.n.h vào m.ô.n.g Đóa Lai.

Đóa Lai đưa tay ra xoa m.ô.n.g: “Biết rồi, về sau không quan tâm nữa.” Đóa Lai ưỡn thẳng lưng, nhìn Bàng Suất cười ngốc: “Anh, em nói anh nghe nè, sau này dù sao thì anh cũng đừng nổi nóng nữa, cả đời tức giận đều mất vẻ đẹp trai.”

Bàng Suất trợn mắt trừng Đóa Lai, lâu sau đó mới nhịn không được mà cười nhẹ: “Đm, em đó, giỏi nói nhảm quá ha, có việc gì cần làm thì làm đi.” Bàng Suất quay người ngồi xuống giường, c** tr*n phía trên, nói: “Buổi tối anh không ngủ ở đây, nếu em không có việc gì thì về nhà với anh.” Bàng Suất tùy ý nhìn Đóa Lai, lại nói tiếng: “Về nấu cơm ăn.”

Đóa Lai ước gì mỗi ngày đều có thể theo Bàng Suất về nhà, cho nên cậu đương nhiên sẽ không từ chối hắn rồi, không chút nghĩ ngợi, Đóa Lai liền gật đầu đồng ý.

Bàng Suất thấy Đóa Lai đồng ý, cười: “Ừm, vậy em ở đây đợi một lát, anh xuống lầu bàn chuyện.” Bàng Suất đứng dậy, lấy từ trong tủ quần áo đã được giặt sạch, trưới khi đi thì dặn: “Không có việc gì thì giúp anh đem quần áo đi giặt đi.” Bàng Suất cười, nháy mắt.

Đóa Lai liền đồng ý: “Không thành vấn đề.”

“Giỏi.” Bàng Suất cười đi ra khỏi phòng, còn cố ý khóa trái.

Đóa Lai vểnh tai nghe tiếng động, sau khi xác nhận Bàng Suất đã đi xa rồi mới mạnh mẽ nhảy lên giường, vẻ mặt hưng phấn ôm quần áo Bàng Suất vừa thay ra vào n.g.ự.c, hít một hơi, ngửi lấy ngửi để, Bàng Suất có một hương vị rất đặc biệt làm cho Đóa Lai hưng phấn không thôi. Đóa Lai từ sáng đã nghĩ, nếu có cơ hội nhất định phải dùng q**n l*t của Bàng Suất tự an ủi mình một lần, bây giờ cơ hội bày ra trước mắt sao cậu có thể lãng phí?

Bàng Suất bình thường rất ít khi mặc quần hình tam giác mà đa số là quần tứ giác, ngoài màu đen thì còn có màu xám, ở trong mắt Bàng Suất, người anh em của mình to lớn thô kệch, nếu mặc đồ màu trắng sẽ lười giặt, mà có giặt cũng giặt không được, cuối cùng tự ghê tởm mình, hơn nữa, hắn cho rằng đàn ông mặc đồ màu đen là tốt nhất.

Đóa Lai cầm trên tay lúc này là một chiếc tứ giác màu đen, cậu chậm rãi mở ra xem, nhưng ai ngờ bên trong lại dính một chút lông xoăn xoăn, Đóa Lai nhặt lên, cẩn thận nhìn, cầm vậy thôi chứ hồn của cậu đã phiêu về cõi nào rồi. Đóa Lai chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng ngửi, ngoại trừ mùi bột giặt còn có mùi cơ thể của Bàng Suất, Đóa Lai cảm thấy đầu mình kêu ong ong, rốt cuộc cũng nhịn không được.

Trong quá trình chơi đùa, Đóa Lai bày ra không biết bao nhiêu là kiểu dáng, mỗi tư thế đều thử một lần, trong đầu không ngừng tưởng tượng ra hình ảnh mình và Bàng Suất đêm nọ, giống như cùng hắn một lần nữa thâm mật tiếp xúc, một mạch đến khi Đóa Lai phóng ra trên quần đùi của Bàng Suất mới dừng lại, cậu nằm trên giường thở từng ngụm hổn hển.

Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi đủ làm cho Đóa Lai khôi phục lý trí, cậu cầm quần của Bàng Suất nhìn thoáng qua, trong lòng sợ muốn c.h.ế.t, vì thế cậu vội mặc quần áo, vào phòng vệ sinh hứng một chậu nước, ngồi xổm hì hục giặt quần áo.

Thời gian trùng khớp đến vi diệu, Đóa Lai ở bên này vừa giặt quần áo xong, Bàng Suất và Chúc Khải liền đi đến, hai người nhìn thấy bộ dáng của Đóa Lai hệt như một cô vợ nhỏ thì đều không nhịn được mà cười.

“Lai thần tài rất giỏi đó nha.” Chúc Khải nhìn Bàng Suất, sau đó nói: “Lai thần tài, anh Khải có chuyện muốn thương lượng với cậu nè.”

Nghe vậy, Đóa Lai quay đầu, hiếu kỳ hỏi: “Chuyện gì ạ?”

Chúc Khải cười, nói: “Cậu xem thử, anh không có bạn gái, về nhà cũng rất cô đơn, cậu giỏi như vậy, muốn về nhà giúp anh dọn dẹp không?”

Đóa Lai lập tức trầm mặt: “Anh xem em là con ở à?”

“Đm, anh không có ý đó.” Chúc Khải vội ho một tiếng, nói tiếp: “Cậu giúp anh Bàng giặt đồ nấu cơm, chắc cũng giúp anh chứ nhỉ? Nếu không anh cho cậu tiền, một lần hai trăm, như thế nào?”

Chúc Khải vừa dứt lời, Bàng Suất đã giơ chân đá một cái, Chúc Khải nhanh nhẹn né, hai tay che người, cười: “Tao đùa chút thôi, mày tức cái đéo gì.”

Đóa Lai ở một bên vui vẻ nhìn Chúc Khải gặp nạn: “Vừa lắm.”

Bàng Suất buồn cười, nói: “Nếu cho cũng phải nhiều lên, hai trăm ít quá, giờ tìm mấy em xinh xinh cũng toàn là bảy tám trăm.”

Chúc Khải vừa nghe xong thì nhịn không được cười, ôm bụng nói: “Đúng đúng, hai trăm ít quá, anh Khải hôm nay hào phóng, cho cậu một ngàn, như thế nào?”

Đóa Lai sớm đã nhìn ra hai tên này đang giỡn với cậu, vì thế Đóa Lai cố ý trừng mắt nhìn Chúc Khải, phơi phới nói: “Không cần nhiều vậy, năm mươi đồng là được, em bao luôn tiền xà phòng giặt đồ cho anh luôn đấy, thế nào?”

Chúc Khải vỗ tay, cười: “Vậy quyết định rồi nha, năm mươi đồng ha!” Nói xong, Chúc Khải cười to, đứng lên.

Bàng Suất liếc Đóa Lai, cười: “Lai thần tài, anh thấy em thích làm chuyện này quá nhỉ?”

Không đợi Đóa Lai trả lời, Chúc Khải hừ một tiếng: “Ai da, tao nói mày xen vào làm gì, Lai thần tài người ta là tự nguyên nha, mày quản được à?”

“Đệt, mày muốn làm gì thì tự đi mà làm, tao mang Lai thần tài về nhà.” Bàng Suất đứng dật, cố ý phụng phịu nói: “Xem về nhà anh phạt em như thế nào!”

“Mẹ ơi…” Chúc Khải trừng mắt, chọc: “Trời đất quỷ hồn ơi, sao hai tụi mày mùi mẫn vậy hả? Còn không chịu nói thật cho tao biết? Này, đừng nói với tao là tao đang nghĩ đúng đấy nhé.” Chúc Khải đứng dậy tiến đến cạnh Bàng Suất, nhỏ giọng nói: “Đâm vào chỗ kia thì có cảm giác như thế nào hả? Nếu như không tệ, tao cũng muốn thử á mày.” Chúc Khải rất hiểu Bàng Suất, cho nên lời vừa thốt ra bảo đảm y sắp bị đập một trận, để phòng ngừa, y bỏ của chạy lấy người, chạy đến trước cửa phòng thì dừng lại.

Bàng Suất cười, nhìn Chúc Khải: “Đm, tao không động tay động chân mày chạy làm gì?”

Chúc Khải bĩu môi, vừa muốn nói chuyện liền nhìn thấy một nhân viên phục vụ đi tới.

“Quản lí Chúc, vừa rồi ở quầy bar nói có người muốn mời hai ngài, muốn ngài đến xem.”

Chúc Khải nhíu mày: “Mời gì?”

Nhân viên phục vụ nhẹ giọng nói: “Giao tiếp.”

Vừa nghe xong lời này, thân là giống đực như Chúc Khải liền cảm nhận được, hai mắt phát sáng: “Xinh không?”

Nhân viên phục vụ tuổi cũng không lớn, nghe xong lời này thì có chút xấu hổ: “Rất …Rất xinh đẹp.”

Chúc Khải liếc hắn một cái, bĩu môi cười nói: “Trời má, không biết xấu hổ à?”

“Không.” Nhân viên phục vụ lắc đầu: “Tôi còn có việc, đi trước đây.”

Chúc Khải nhìn thấy nhân viên rời đi, lúc này mới quay người vào phòng nói với Bàng Suất: “Nghe thấy chưa, có hàng mới đến, muốn theo tao xuống lầu xem thử không?”

Bàng Suất liếc Đóa Lai một cái, khóe miệng lập tức nâng lên, nói: “Đi, dù sao gần đây cũng nghẹn muốn c.h.ế.t.” Nói xong, Bàng Suất quay đầu cố ý nhìn Đóa Lai nói: “Em tan làm trước đi, anh và Chúc Khải xuống lầu bàn chút chuyện.”

Đóa Lai gãi gãi đầu, mở miệng hỏi: “Xem thử là sao ạ? Không phải là cùng các cô ấy…?”

Chúc Khải liền lại gần, khoa tay múa chân nói: “Chính là làm cái này này, cậu muốn xem thử không?”

“Có c.h.ế.t cũng không xem thử.” Đóa Lai không ngừng xua tay.

“Biết vậy rồi còn hỏi nhiều làm gì?” Chúc Khải trừng mắt nhìn Đóa Lai, sau đó nói với Bàng Suất: “Đi?”

Bàng Suất lại gần: “Đi.”

Bàng Suất và Chúc Khải kẻ xướng người họa vô cùng náo nhiệt, hai người không để ý đến Đóa Lai đang nhìn chăm chú mà rời khỏi phòng, cả hai cùng đi đến thang máy.

Đóa Lai bực bội dậm chân, tưởng tượng Bàng Suất sẽ thân mật tiếp xúc với người khác, trong lòng càng thêm nóng nảy, giống như có một tảng đá siêu to khổng lồ chặn ngay trước n.g.ự.c, thở không nổi.

Đóa Lai nhìn thấy họ chuẩn bị đến gần thang máy, trong lòng càng lo lắng, vì ngăn cản Bàng Suất, cuối cùng Đóa Lai cũng kiềm chế không được, thuận tay lấy điện thoại ra từ túi quần, áp lên tai một mạch chạy đến.

“Anh…” Đóa Lai lên tiếng hét lớn.

Bàng Suất và Chúc Khải ngừng đi, quay người nhìn Đóa Lai.

“Hả?” Bàng Suất nghi ngờ hỏi.

Đóa Lai chạy đến cạnh Bàng Suất, chưa kịp đứng vững không nói lời nào liền òa lên khóc, nước mắt thi nhau chảy đầm đìa, nhìn cực kì thê t.h.ả.m.

Bàng Suất không nghĩ rằng Đóa Lai lại khóc, trong lòng lộp bộp một tiếng: “Sao lại khóc? Có chuyện gì?”

Đóa Lai vừa khóc vừa nói: “Anh, nhà em xảy ra chuyện rồi, anh chở em về nhà một chuyến được không?” Đóa Lai ngẩng đầu lên, ánh mắt chờ đợi nhìn Bàng Suất chằm chằm.

“Đừng khóc nữa, anh chở em về.” Bàng Suất thấy Đóa Lai như vậy, trong chốc lát trở nên nôn nóng, hắn liền chạy vào phòng, sau khi lấy chìa khóa thì trở lại thang máy.

Trong thang máy, Đóa Lai không ngừng nức nở, Bàng Suất không nói ra được cảm xúc trong lòng mình lúc này, nâng tay nhẹ nhàng xoa đầu Đóa Lai: “Được rồi, nam t.ử hán đại trượng phu mà khóc mãi thế thì còn gì, nói anh xem có chuyện gì xảy ra?”

Đóa Lai nức nở: “Em cũng không rõ nữa, hàng xóm điện nói gì em cũng không hiểu rõ.”

Bàng Suất thở dài: “Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu.”

Chúc Khải ở một bên xem ồn ào nãy giờ, suy nghĩ chút rồi nói: “Hay tao đi cùng mày, lỡ có chuyện gì…”

“Thôi mày đừng đi, xuống dưới xem thử ai muốn gặp mặt, ở lại xử lí đi.” Bàng Suất chặn ngang lời Chúc Khải. Cửa thang máy vừa mở, Bàng Suất cùng Đóa Lai một mạch chạy đi lấy xe, sau khi lên xe thì chạy thẳng đến nhà lão Đóa.

Ngồi ở trên xe, Đóa Lai lo lắng không thôi, trong lòng bắt đầu tính toán tí nữa đến nhà lão Đóa thì nên làm gì bây giờ, mà hiện tại cậu lại chơi cái trò này, làm cho Bàng Suất không ngừng đau lòng, Bàng Suất cầm tay lái, nhẹ giọng nói: “Lai thần tài, em cảm thấy anh như thế nào?”

Đóa Lai giật mình, gật đầu nói: “Đối với em tốt lắm.”

Bàng Suất ừ một tiếng rồi nói tiếp: “Nếu em thấy anh không tệ, vậy em có tin lời anh nói không?”

“Dạ có.”

Bàng Suất cười cười, đưa tay xoa đầu Đóa Lai: “Có anh ở đây, không sao đâu.”

Bàng Suất vừa vào xe đã chở Đóa Lai phóng như điên, may mà ban đêm trong thành phố cũng không nhiều người lắm, nếu không với cái tốc độ này của Bàng Suất thể nào cũng gây ra chuyện. Bàng Suất đạp ga, nhanh như chớp đã chạy đến đường Dược Hâm, mắt nhìn thấy đã sắp tới nhà lão Đóa, Bàng Suất lúc này mới phát hiện Đóa Lai đang run bần bật.

“Hừm, vừa rồi anh nói với em vậy em xem như gió thoảng qua tai à?” Bàng Suất liếc nhìn Đóa Lai, thở dài: “Nghe lời anh, không sao đâu.”

Đóa Lai chột dạ gật gật đầu, ánh mắt không tự chủ được nhìn ra ngoài cửa xe, cửa nhà càng ngày càng gần, chân tướng sắp bị bại lộ làm thế quái nào mà không căng thẳng cho được?

Bàng Suất nhìn Đóa Lai, không còn cách nào khác chỉ đành lắc đầu

Bàng Suất lái xe về phía trước tầm mấy mét, sau đó đứng trước nhà lão Đóa. Trước nhà lão Đóa có một cái sân, chỉ dùng mấy tấm ván gỗ để rào lại, nhìn qua dãy hàng rào là có thể thấy được cửa lớn, vừa hay nhìn được diễn biến trong phòng khách. Lúc này lão Đóa đang ngồi trên chiếc sô pha cũ trong phòng khách uống trà, kính lão đặt trên mũi, một tay cầm sách quan sát một chậu hoa hồng nhỏ đặt trên bàn.

“Nhìn kìa, ông có chuyện gì đâu, không biết vì sao em lại khóc lóc nữa luôn đó!” Bàng Suất tháo dây an toàn, cầm chìa khóa trên tay xoay xoay vài vòng cũng không thấy Đóa Lai xuống xe, Bàng Suất cau mày lại gần Đóa Lai, tay đặt trên cửa xe, xoay người cười nói: “Em không định xuống xe à?” Bàng Suất trừng mắt nhìn.

Đóa Lai ngẩng đầu lên, cảm giác ánh mắt Bàng Suất nhìn mình vô cùng gian ác, thậm chí còn có cảm giác mạnh mẽ ánh mắt đó đang bóc từng lớp từng lớp, nhìn thấu qua lời nói dối của Đóa Lai.

“Chuyện đó, nếu không có gì thì mình về đi? Nếu như lão Đóa không có gì thì mình về thôi.” Đóa Lai cầu xin.

Bàng Suất hừ một tiếng: “Đừng như vậy, dù không có chuyện gì thì cũng nên vào xem thử đi. Cũng về đến nhà rồi, không vào thì không hay đâu.” Bàng Suất mở cửa xe: “Mau xuống xe đi.”

Đóa Lai ra vẻ cầu xin: “Anh, tụi mình đi thôi, anh xem xem lão Đóa đang tập trung tinh thần nghiên cứu hoa hồng kìa, đừng làm phiền ông nữa.”

“Hử, anh không nghĩ vậy đâu, ông chỉ có mình em là cháu trai, nhớ em còn không kịp làm sao có thể quấy rầy được chứ, mau xuống xe.” Bàng Suất xoay người đi vào trong xe, lúc hai người cách rất gần, Bàng Suất cười nói: “Lai thần tài, không phải em nói dối anh đó chứ?”

Đóa Lai hoảng hốt, hít hít mũi nói: “Em không có, những điều em nói đều là sự thật.”

“Nếu là thật thì mau xuống xe, vừa đúng lúc anh cũng thèm món rượu hoa cúc.” Bàng Suất cười túm lấy tay Đóa Lai, dùng sức kéo cậu ra ngoài.

Đóa Lai sống c.h.ế.t không chịu đi nhưng mà sức của cậu làm sao mà đọ được với sức trâu bò của Bàng Suất, cho nên chưa đầy một phút sau Đóa Lai đã bị Bàng Suất túm xuống xe.

Bàng Suất khóa cửa xe, lôi Đóa Lai vào nhà.

Cửa trước sân được lão Đóa hàn từ rất lâu, trải qua sự bào mòn của thời gian, hiện tại đã gỉ sắt, lúc đẩy cửa phát ra âm thanh rất lớn. Lão Đóa ngồi ở trong phòng nghe tiếng thì đi ra, lúc nhìn thấy Đóa Lai và Bàng Suất thì cười, tháo kính lão xuống: “Cháu yêu của ông về rồi à?”

Đóa Lai đảo mắt, thừa dịp Bàng Suất buông tay thì chạy vọt tới trước mặt lão Đóa, lo lắng cầm tay ông nói: “Lão Đóa, nhà chúng ta có chuyện gì vậy? Con vội muốn c.h.ế.t luôn nè.” Đóa Lai nhìn lão Đóa nhe răng nhếch mép bày ra đủ loại ám hiệu, hai người là ông cháu đương nhiên nhìn một chút là liền hiểu ngay, lão Đóa thấy thế vội vàng che miệng: “Ai da, gần đây răng của ông không tốt cho lắm, cái răng cấm này ngàu nào cũng đau, nè nè con xem nè, giờ sưng hết rồi.” Lão Đóa cố ý mở miệng chỉ chỉ.

Đóa Lai vừa nghe lão Đóa nói dối, nội tâm liền muốn bật khóc, lão Đóa vốn là một người thành thật cương trực, cậu còn có thể mong chờ ông nói ra lời nói dối nào nghe thành thật hơn đây?

Đóa Lai ủ rũ cúi đầu cam chịu số phận.

“Răng của ông gần đây không tốt ạ?” Bàng Suất nhịn cười đi tới, nói tiếp: “Con có người anh em làm ở bệnh viện, hôm nào ông đi xem thử, nhân tiện kiểm tra sức khỏe luôn.”

Lão Đóa híp mắt cười: “Không cần đâu, qua vài ngày nữa là bình thường rồi, hai đứa nhanh vào nhà đi.” Lão Đóa tránh qua một bên nhường đường cho Đóa Lai và Bàng Suất vào nhà. Trong phòng khách, lúc nhìn thấy chậu hoa trên bàn, lão Đóa đột nhiên nhớ ra một chuyện.

“Ai da cháu yêu của ông, quả thật nhà mình có chuyện.”

Đóa Lai ngẩng đầu: “Chuyện gì ạ?”

“Chậu xương rồng con mua về lúc trước c.h.ế.t rồi, ông dùng nhiều biện pháp vẫn không cứu sống nó được, chuyện này làm ông buồn c.h.ế.t đi được.” Lão Đóa nói như thật, chỉ là một chậu xương rồng c.h.ế.t mà giống như chuyện kinh thiên động địa gì đó.

Đóa Lai vừa bừng lên tí hy vọng thì liền dập tắt, không nói dối được thì chính là không nói dối được.

Bàng Suất nhìn hai ông cháu nhịn cười muốn nội thương, nói: “Lai thần tài, em không đi xem chậu cây kia thử à?”

Đóa Lai chỉ cảm thấy sau lưng như chảy mồ hôi lạnh, bất chấp gật đầu: “Dạ, em đi xem thử.” Đóa Lai lê chân trần lên lầu trong tâm trạng hoang mang lo sợ.

Bàng Suất tự nhiên đi theo. Sau khi hai người lên trên sân thượng, Đóa Lai nhìn thấy chậu cây xương rồng kia, không chút nghĩ ngợi liền nhào về phía trước, mở miệng gào khóc: “Ai ui, mày cứ như vậy mà c.h.ế.t rồi, lúc trước tao tốn nhiều tiền mua mày lắm đó xương rồng ơi.”

Bàng Suất thấy Đóa Lai bất chấp như vậy cuối cùng cũng nhịn không được, hắn đi đến sau Đóa Lai, dùng chân đá đá m.ô.n.g cậu: “Thôi được rồi, chút trò con nít vậy mà cũng đòi đùa anh, anh biết hết rồi.” Nói xong, Bàng Suất ngồi xổm xuống cạnh Đóa Lai, nhỏ giọng nói: “Không muốn anh đi thì cứ nói thẳng, bày ra mấy trò này làm gì?” Bàng Suất nâng tay khoát vai Đóa Lai, dùng sức vỗ vỗ: “Nhưng mà anh cũng có chút hứng thú đó nha, nhất là ông đó, hai người diễn kịch hay lắm.” Bàng Suất cuối cùng cũng bật cười, nhịn lâu đến giờ đúng thật là kỳ cmn tích.

Đóa Lai xấu hổ ngẩng đầu, cười ngốc: “Vừa rồi tim em muốn khóc thật luôn đó.”

Bàng Suất cười khổ không biết nói gì: “Anh là em thì anh cũng muốn khóc, được rồi…” Bàng Suất đứng lên, ngáp một cái, nói: “Ở đây có dư phòng ngủ không? Khuya thế này chắc không về nhà được rồi, vừa hay sáng mai anh cũng có thể nếm thử tay nghề của ông.”

Đóa Lai vừa nghe liền vui mừng, đứng dậy: “Có chứ, đương nhiên là có rồi!”

Bàng Suất thấy Đóa Lai cao hứng như vậy thì tâm tình càng tốt: “Ngủ ở đâu?”

Đóa Lai đảo mắt một cái rồi cười, nói: “Tụi mình ngủ trên sân thượng luôn đi, trước đây em cũng hay ngủ vậy, không những mát mẻ mà còn có thể bầu bạn với hoa cỏ, nói không chừng may mắn còn gặp được vài bé gián đáng yêu nữa.

“Đm, anh thật nghi ngờ cách em lớn lên đó!”

Đóa Lai phủi m.ô.n.g: “Quyết định như vậy đi, em xuống dưới lấy chăn, chờ em nha.” Nói xong, Đóa Lai vội xuống lầu, chưa đầy năm phút sau, Đóa Lai ôm chăn đi lên: “Anh, em trở lại rồi nè.”

Bàng Suất gác chân ngồi trên ghế, cười: “Tốc độ nhanh nhỉ.”

“Ừm, nhanh tay lẹ chân.” Đóa Lai trải chiếu xuống dưới đất, sau đó lấy đệm đè lên: “Đúng rồi, tối nay lão Đóa có làm chè trà dầu, ăn ngon lắm.”

“Chè trà dầu?” Hai mắt Bàng Suất phát sáng: “Từ nhỏ đến giờ anh chưa ăn bao giờ.”

Đóa Lai quay đầu nhìn hắn, cười ngốc: “Vậy tí nữa em múc hai chén, rồi bưng lên.”

Bàng Suất gật gật đầu: “Này, anh tắm được không?”

“Tắm được.”

“Tắm ở đâu?” Bàng Suất đứng lên, cởi áo nói: “Toàn người đều là mồ hôi khó chịu muốn c.h.ế.t.”

Đóa Lai đưa tay chỉ căn phòng cạnh mấy chậu cây: “Tắm ở đó cũng được, nhưng mà không có nước ấm, phải đun nước.”

“Đm, tắm nước lạnh cũng được.” Bàng Suất ở trước mặt Đóa Lai cởi quần, lập tức quay đầu nhìn ra ngoài: “Ở đây không có ai nhìn đó chứ?”

Đóa Lai cười: “Yên tâm đi, trễ thế này rồi còn ai rảnh hơi đi ngắm anh.”

“Cũng không hẳn, nhỡ như có ai để mắt đến anh, thường rình trộm anh thì sao, em nói đúng không nè?” Bàng Suất nhìn Đóa Lai nháy mắt, xoay người cởi quần lót, tiện tay để lên cái ghế gần đó: “Xem chừng giúp anh, đừng để ai cuỗm đi mất.”

Bàng Suất nói vậy làm Đóa Lai sợ hãi không ngừng, chẳng lẽ Bàng Suất phát hiện rồi? Đóa Lai không tin, cậu hành động vô cùng kín đáo, sao Bàng Suất có thể phát hiện được. Nghĩ như vậy, Đóa Lai vì muốn chứng minh suy nghĩ của mình là đúng liền mở miệng hỏi: “Ai mà thèm lấy của anh, lấy xong thì làm được gì?”

Bàng Suất đứng ở mảnh vườn trống, cười nói: “Nói vậy cũng không đúng”

Đóa Lai sững sờ, tim cậu trùng xuống, chẳng lẽ Bàng Suất biết thật? Chẳng lẽ…Đóa Lai đè nén bất an, cậu vô cùng có niềm tin rằng Bàng Suất chỉ thuận miệng thôi chứ hắn thật ra cũng không biết gì cả.

“Lai thần tài” Bàng Suất xả nước tắm.

Đóa Lai hoàn hồn: “Dạ?”

“Lại đây lấy giúp anh cục xà phòng, anh với không tới.”

Đóa Lai hít sâu: “Đến đây.” Đóa Lai đặt chăn xuống, đi đến căn phòng gỗ nhỏ Bàng Suất đang tắm.

“Đưa đây.” Bàng Suất chìa tay ra đằng sau vẫy vẫy Đóa Lai.

Đóa Lai đứng ở cửa, cầm xà phòng nói: “Anh, anh ra đây lấy được không, em vào không được.”

Bàng Suất cười nói: “Đm, sao mà không vào được.” Bàng Suất xoay người, không nói nhiều liền kéo Đóa Lai vào.

Đóa Lai trượt chân, hai tay đặt trước n.g.ự.c Bàng Suất, lúc ngẩng đầu, Bàng Suất nhìn cậu híp mắt cười, thuận tiện chạm vào vai cậu: “Cảm giác thế nào?”

Đóa Lai vừa nghe đến đây liền nổi lên cảm giác, vì để Bàng Suất không phát hiện, Đóa Lai đành phải xoay người, đi ra đằng sau Bàng Suất, dùng xà phòng chà nhẹ lưng của hắn.

“Anh…” Đóa Lai nhẹ giọng nói.

“Ừm? Có gì không?” Bàng Suất ngửa đầu, dùng gáo múc nước đổ lên đầu.

Đóa Lai hít sau một hơi, tim đập càng lúc càng nhanh, cậu rất muốn vào lúc này, ngay tại đây, thổ lộ hết tất cả cho Bàng Suất, nói Bàng Suất rằng em rất thích anh, rất rất thích.

“Em…Em…” Đóa Lai liên tục nói ’em’, Bàng Suất đợi không được, sốt ruột hỏi: “Đm, em em ét ét cái gì, có gì thì cứ nói đại ra đi.”

“Cái này…Em…” Tim Đóa Lai đập nhanh, hồi hộp muốn c.h.ế.t.

“Em muốn nói cái gì, nói nhanh đi.” Bàng Suất thúc giục.

Chương 13 - Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia