Đóa Lai cảm giác da mặt mình ngày càng dày, lấy kim đ.â.m vào cũng không chảy m.á.u, ví dụ như lúc nhỏ đi học bị tiêu chảy, nói với thầy giáo tình hình rồi chạy như điên đến nhà vệ sinh, càng chạy càng nhanh, bụng càng lúc càng trĩu xuống, mắt nhìn thấy sắp tới cửa rồi liền thả lỏng, thế là chảy ra quần, lại nói thêm, sáng hôm đó cậu còn ăn rau hẹ, cái kia, ừm, khá là khó nói.

Lẽ ra theo như thông thường, nếu gặp chuyện như vậy thì phải tận lực giấu mới phải, tìm thầy lén xin về nhà là được, nhưng mà Đóa Lai là ai? Cậu nghênh ngang trở về lớn, mặt không trắng không đỏ nói một câu, Thầy ơi cho em xin nghỉ buổi này nhé, em ị ra quần mất rồi.

Một câu như vậy, đeo Đóa Lai hơn nửa học kì.

Chuyện cũ rõ ràng ở trước mắt, nhưng mà bây giờ cậu đang ở với Bàng Suất, không thể so sánh được.

Bàng Suất đưa lưng về phía Đóa Lai, cầm lấy ca nước lạnh dội xuống đầu, đưa tay chùi nước trên mặt, truy hỏi đến cùng: “Có chuyện phải nói ra mới dễ chịu đúng không?”

Đóa Lai không khỏi nuốt nước miếng, hai mắt nhắm lại chuẩn bị nói ra.

“Đóa Lai à…”

Âm thanh của lão Đóa từ dưới cầu thang truyền đến, Đóa Lai như trút được gánh nặng, thở hắt ra, ở trong căn phòng gỗ ló đầu hô: “Dạ?”

“Chè trà dầu ông làm ăn ngon lắm, ông để trên cầu thang cho hai đứa đó nha!” Lão Đóa hét to.

“Dạ con biết rồi.” Đóa Lai lùi về sau, đưa Bàng Suất xà phòng: “Anh, tắm mau đi em bưng chè lên.”

Lão Đóa vừa rồi cắt ngang, Bàng Suất tự nhiên cũng quên mất mình đang truy hỏi cái gì, ừ một tiếng rồi múc nước dội lên đầu.

Đóa Lai ra khỏi phòng gỗ, không nói được cảm giác trong lòng lúc này, chính là vừa nhẹ nhõm vừa thất vọng.

Bàng Suất tắm rửa xong, trần truồng đi ra, khom lưng nói: “Hay thật, gió nhẹ thổi qua mát vãi.” Nói xong còn không quên lắc lắc m.ô.n.g, cái trước người kia cũng lắc lư theo.

Đóa Lai lén nhìn trộm, miệng trở nên khô khốc.

Bàng Suất hừm một tiếng, xoa xoa vai ngồi xếp bằng trên chiếc đệm Đóa Lai vừa lót, lấy khăn tắm phủ trên vai, nói: “Đi từ xa đã ngửi thấy mùi rồi, mau lại đây anh nếm thử chút nào.” Bàng Suất tiện tay lau đầu, lau khô cả nước còn dính trên mặt.

Đóa Lai nào dám chậm trễn, cậu liền đưa cho hắn một chén chè: “Đợi cho nguột một chút đã, còn nóng lắm, anh ăn chậm một chút.”

Bàng Suất chép chép miệng, sau đó cúi đầu ngửi: “Thơm, thơm lắm, lâu rồi anh chưa ăn thử.” Bàng Suất giống như húp cháo bình thường, vừa ăn vừa nói.

Đóa Lai nhe răng cười ngốc: “Lão Đóa năm nào cũng làm, còn có bắp nướng nữa, ăn cũng rất ngon.”

Bàng Suất vừa ăn vừa hâm mộ nói: “Ông của anh đối với anh không tốt, vừa nhìn thấy anh đã thấy phiền rồi, lúc nhỏ ngay cả Mĩ Đăng Cao cũng chưa mua cho anh ăn bao giờ.”

“Thật à?” Đóa Lai mở to mắt, vô cùng đau lòng nói: “Ngày mai em kêu lão Đóa mua cho anh một thùng kem luôn nha, muốn ăn vị nào thì ăn vị đó.”

“Đm, em nghĩ anh là con nít à? Anh ăn chơi thôi.” Bàng Suất đưa tay đ.á.n.h Đóa Lai một cái, nói tiếp: “Nhưng mà nếu em đã muốn vậy thì anh đây sẽ không từ chối.” Bàng Suất cúi đầu, nói xong lại húp chè.

Đóa Lai bây giờ cũng hiểu được yêu một người cảm giác sẽ như thế nào, cậu bây giờ cũng như Bàng Suất có hứng thú, là hứng thú tột cùng.

Bàng Suất cảm giác có điểm khác thường, đưa mắt nhìn Đóa Lai: “Em nhìn anh chằm chằm vậy? Hối hận à?”

“Á?” Đóa Lai hoàn hồn: “Sao có thể hối hận chứ, mai em mua nguyên thùng cho anh luôn.”

“Vl.” Bàng Suất ngửa đầu húp cạn chén chè, vỗ bụng nói: “Thoải mái, ngủ.” Bàng Suất đặt chén qua một bên, lúc nằm xuống dưới gối thì nói: “Bây giờ anh mới hiểu được tại sao lúc trước đều không quan tâm đến ngày đêm”

Đóa Lai vừa dọn chén vừa hỏi: “Vì sao?”

Bàng Suất liếc mắt nhìn: “Mù mờ, bởi lẽ chưa tìm thấy cái đáng để sống.” Bàng Suất hít một hơi: “Bây giờ xem như hiểu được rồi, sống trên đời, phải biết hưởng thụ, ngắm nhìn vạn vật…” Bàng Suất chỉ vào hoa cỏ xung quanh, đưa mắt nhìn trời đêm: “Trước đây chưa nhìn bao giờ.” Nói xong, Bàng Suất thỏa mãn, chép chép miệng: “Ngủ, mai đi sớm.” Bàng Suất như thói duỗi tay vẫy Đóa Lai.

Đóa Lai đặt hai chén trống xuống dưới nền, sau đó đến cạnh người Bàng Suất, không chút suy nghĩ liền nằm lên.

Bàng Suất cong tay, ôm Đóa Lai vào trong n.g.ự.c, không nói chuyện. Ban đêm, dưới ánh sao trời, Bàng Suất và Đóa Lai ôm nhau ngủ trong chăn, lâu lâu lại truyền đến tiếng dế kêu, một đêm khó quên cứ như vậy lãng mạn trôi qua, thật đáng nhớ…Ai ngờ mới sáng sớm hôm sau, lão Đóa còn đang mơ màng, Bàng Suất đã tỉnh giấc, hắn thấy Đóa Lai ngủ say liền nhẹ nhàng rút tay ra, vặn mình vài cái rồi khoác áo xuống nhà.

Lúc Đóa Lai bị mùi thơm của đồ ăn sáng đ.á.n.h thức, mở to mắt liền không thấy Bàng Suất đâu, trong lòng ngay lập tức cuống cuồng, liền chạy đến cầu thang hét to: “Lão Đóa, anh ấy đi ông cũng không kêu con một tiếng!!!”

Lúc này lão Đóa vừa bưng chén đũa đến phòng khác, bị Đóa Lai hù đến sợ: “Mới sáng sớm mà con hét cái gì, người đã đi đau, còn ở trong bếp phụ ông kìa!” Lão Đóa đặt chén đũa xuống: “Giới trẻ bây giờ mấy ai được như vậy chứ.”

Đóa Lai liền nhẹ nhõm, vui vẻ nói: “Con xuống liền đây.” Đóa Lai quay người lấy quần áo mặc vào, sau khi xuống lầu liền đi vệ sinh, đứng ở trước bồn cầu ngáp, nhưng mà một hồi lâu ơi là lâu cũng không đi tè được, nghẹn muốn c.h.ế.t! Đóa Lai cúi đầu, tập trung tinh thần, vất vả lắm mới tè được, nhưng mà cảm giác như có kim đ.â.m vào, đau vô cùng, Đóa Lai liền nhịn, ôm bụng xoay lòng vòng tại chỗ.

Bàng Suất từ sớm đã giúp lão Đóa hấp bánh xuân, còn tự mình chiên khoai tây, lúc đem đồ ăn ra vẫn chưa tháy Đóa Lai đâu, lúc này mới hét to: “Lai thần tài, em không ra ăn thì anh với ông ăn trước đó nha!”

Đóa Lai ở trong nhà vệ sinh đau đến đỏ mặt tía tai, lúc nghe giọng Bàng Suất, cậu không chút do dự đẩy cửa ra, ló đầu, mặt nhăn nhó nói: “Anh, em đau.”

Bàng Suất sửng sốt: “Đau ở đâu?”

Đóa Lai xấu hổ nháy mắt ra hiệu: “Cái đó đó đau.” Đóa Lai chỉ chỉ xuống dưới: “Đau lắm.”

Bàng Suất vội đi lại: “Đau như thế nào?”

Đóa Lai diễn tả: “Giống như kim đ.â.m í, đau lắm, em không dám đi tè.”

“Đm, em không giỡn với anh đấy chứ.” Bàng Suất vội chạy lên cầu thang: “Chờ anh trước cở, anh chở em đi bệnh viện.” Bàng Suất chạy một hơi lên lầu, cầm ví tiền cùng chìa khóa xe xuống, lúc ra khỏi cửa, lão Đóa sốt ruột vội chạy theo sau: “Hai đứa không ăn sáng à?”

“Ông, con với Đóa Lai có việc gấp, ông cứ ăn trước đi.” Bàng Suất ngồi vào trong xe, đợi Đóa Lai lên xe liền đạp ga chạy đi.

Ở gần chỗ lão Đóa có hai bệnh viện, thiết bị y tế đều khá tốt, lúc đến nơi, Bàng Suất đỡ Đóa Lai đến khoa bí tiểu. Sau khi vào cửa, Đóa Lai ôm bụng lết đến ghế ngồi.

“Bị gì đây?” Bác sĩ thoạt nhìn đã tầm bốn mươi, năm mươi, mang áo blouse trắng, vẻ mặt không mấy là thân thiện.

Đóa Lai đau đớn nói: “Lúc đi tiểu thì bị đau, như bị kim đ.â.m.”

Bác sĩ đeo bao tay, đến sau Đóa Lai bóp một tí: “Chỗ này đau không?”

“Không đau.”

“Chỗ này?”

Đóa Lai nhíu mày: “Hơi hơi.”

Bác sĩ nghĩ một chút, giống như vừa nhận ra cái gì đó liền ấn mạnh.

“Đau đau đau…” Đóa Lai vội kêu la không ngừng.

Bác sĩ tháo bao tay: “Được rồi, đứng lên đi.”

Bàng Suất từ đầu đến cuối đều đứng sau Đóa Lai, vừa rồi từng cử chỉ hành động của bác sĩ hắn đều nhìn, thậm chí ngay cả Đóa Lai hắn cũng…Tóm lại, cái gì nên xem đều xem hết rồi.

“A…” Đóa Lai đau đớn xuống giường, mặc quần rồi lại ngồi trên ghế.

“Bị nhiễm lạnh, hơn nữa khí lạnh còn rất lớn.” Bác sĩ liếc Đóa Lai một cái rồi nói tiếng: “Ra ngoài mua t.h.u.ố.c, nếu bệnh tình có chiều hướng tốt thì uống một tuần là đủ rồi.”

Đóa Lai gật đầu: “Đắt không?”

Bàng Suất đứng một bên suýt nữa cười thành tiếng, đã lã lúc nào rồi còn sợ mất tiền chứ.

“Thuốc giảm nhiệt, Bảo Nguyên Thiếp, một gói ba mươi, mỗi ngày ba gói, phải uống khoảng hai tuần.” Bác sĩ cầm b.út viết như gà bới trên bệnh án.

“Cần uống thật ạ?” Đóa Lai truy hỏi.

“Giữ cái mạng-cho-dòng giống của cậu, cái chính là thải hết độc ra.” Nói xong, bác sĩ xé biên lai: “Rồi mua không?”

Đóa Lai vừa rồi tính nhẩm sơ sơ cũng gần một ngàn, cậu vừa muốn từ chối, ai ngờ Bàng Suất liền lấy biên lai, nghiêm túc: “Mua.”

Bác sĩ ngẩng đầu nhìn Bàng Suất: “Xuống dưới tầng lấy, bảo lấy Bảo Nguyên Thiếp như toa kê.”

Đóa Lai thấy vậy liền nhắm mắt xuôi theo, trong lòng rỉ m.á.u.

Đóa Lai theo Bàng Suất mua t.h.u.ố.c ở dưới tầng một, sau đó thì ra khỏi bệnh viện.

Hai người ngồi trong xe, Bàng Suất ngồi trong xe ngắm cái được gọi là ‘Bảo Nguyên Thiếp’: “Đm, này giúp dán vào trong thiệt hả?”

“Hả?” Đóa Lai nhịn đau, với tới, lúc nhìn phương pháp sử dụng ghi trên bao không khỏi trợn to mắt: “Hả dùng như này á?”

Bàng Suất nhịn cười: “Giống như băng cá nhân nhỉ?”

Đóa Lai không biết nên nói gì, cậu cứng miệng: “Anh, hay chúng ta trả lại đi, dù sao đồ cũng chưa dùng.”

Bàng Suất cố ý nhăn mặt: “Trả cái gì mà trả, mua cũng mua rồi, tiền t.h.u.ố.c men anh trả cho em, coi như tính phí t.a.i n.ạ.n lao động.”

“Không được.” Đóa Lai trừng mắt nhìn Bàng Suất: “Đánh c.h.ế.t em cũng không dùng đâu.”

Bàng Suất hừ một tiếng: “Thật là không biết nghe lời.”

Đóa Lai nghiến răng nói: “Ngoại trừ việc này, cái gì em cũng nghe theo anh.”

“Thật?” Bàng Suất nở một nụ cười kì lạ.

Đóa Lai thích đàn ông là thật, thích chim là thật, nhưng bắt cậu mang cái đó thì KHÔNG! ĐỜI! NÀO! Cởi quần trước mặt người khác còn được nhưng băng cái đồ này thì còn mặt mũi gì nữa?

Bàng Suất nhìn chằm chằm Đóa Lai nửa ngày, cuối cùng cũng nhận ra tên nhóc này không muốn thật.

“Không cần thật?”

Đóa Lai uất ức nói: “Không cần.”

Bàng Suất vui vẻ: “Không cần thì thôi, nếu đã không cần thì em có đau có khó chịu cũng đừng lải nhải với anh.” Bàng Suất khởi động xe, chuẩn bị lái về chỗ lão Đóa.

“Em đảm bảo không lải nhải.” Đóa Lai ôm bụng, cảm giác đau đớn ầm ĩ ngày càng rõ.

Bàng Suất qua gương chiếu hậu nhìn Đóa Lai: “Vừa rồi em có nói ngoại trừ việc này thì cái gì cũng nghe theo anh?”

“Ừm.”

Bàng Suất nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, cười: “Vậy rửa sạch sẽ một chút để anh đ.â.m có được không?”

“Hả?” Đóa Lai đang đau đớn đến khó chịu, Bàng Suất đột nhiên nói vậy cậu lập tức căng thẳng, trong chớp mắt càng đau hơn, cậu dùng lực ấn vào bụng: “Em đau đến vậy rồi anh còn đùa em?” Đóa Lai vô cùng bực bội, bực chính mình đau không đúng lúc.

Bàng Suất nghiêng người nhìn Đóa Lai: “Đm, nhìn anh có giống đang đùa không?” Bàng Suất nhìn về phía trước, vui vẻ nói: “Thật ra chuyện đ.â.m chịt này chỉ cần làm là được, anh cũng không để ý nhiều.”

Đóa Lai chỉ cảm thấy câu nói này thiệt sởn da gà: “Anh chơi với nam cũng được?”

Bàng Suất hừ một tiếng: “Em chưa nghe câu, dù có xấu đến mấy tắt đèn rồi cũng nổi thú tính hả?”

Đóa Lai nhíu mày: “Giống heo nái quá vậy?”

“Đm.” Bàng Suất dùng sức bóp tay: “Anh thấy tên nhóc em ngứa đòn quá nhỉ?” Bàng Suất giơ nắm đ.ấ.m.

Đóa Lai bĩu môi: “Ai bảo anh nói chỉ cần làm là được.”

“Đm, coi như anh chưa nói gì đi, mới hỏi em một câu thôi đã không chịu rồi còn đòi anh bảo gì em cũng nghe theo.”

Đóa Lai đảo mắt, cảm giác chuyện không đơn giản như vậy, cùng lắm Bàng Suất nói như vậy rồi, Đóa Lai cũng không từ chối, ngẩng đầu lên, hào hùng nói: “Vậy em đây giúp anh làm.”

Cả người Bàng Suất hoàn toàn cứng đờ, trên mặt duy trì bộ dáng mỉm cười, hắn chậm rãi quay đầu trừng mắt nhìn Đóa Lai: “Em chán sống rồi phải không?”

Đóa Lai vội rụt cổ, cảm giác đau đớn phía dưới làm cậu cứng miệng, nói: “Em đùa thôi.”

Bàng Suất lộ ra vẻ tươi cười: “Nói gì thì nói em cũng tự lo cho mình đi.” Bàng Suất đạp ga, tốc độ xe chạy càng lúc càng nhau, sau khi trở lại nhà, lão Đóa tới nhìn Đóa Lai cẩn thận, nhìn tới nhìn lui cả chục lần.

“Lão Đóa, ông đừng nhìn con mãi vật được không?” Đóa Lai ôm bụng: “Bụng con đau, bác sĩ nói con bị nhiễm lạnh.”

Lão Đóa đau lòng nói: “Đáng lẽ tối qua ông không nên cho hai đứa ngủ trên sân thượng, đều là tại ông không tốt.”

Đóa Lai sợ nhất chính là làm lão Đóa lo lắng, vội an ủi: ” Ông nội, con không sao đâu, hơn nữa hôm nay con không đi làm, con ở đây với ông nha?”

Đóa Lai luôn gọi ông là lão Đóa, giờ thay đổi xưng hô thể hiện sự áy náy.

Lão Đóa cười híp mắt: “Ừm được, buổi tối ông hầm xương cho con.” Nói xong, lão Đóa xoay sang nói với Bàng Suất đang ngồi đối diện ăn cơm: “Tiểu Bàng này, con cũng ở lại đi.”

Bàng Suất cầm bánh xuân ăn, cười: “Hôm nay con cũng không có việc gì, vậy con ở đây cũng được, ông không phiền chứ?”

Lão Đóa vẫy vẫy tay: “Không phiền không phiền, ông thích lắm.” Nói xong, lão Đóa đi tới cửa, từ trong ngăn tủ lấy ra một túi tiền nói: “Hai đứa đợi tí, ông đi chợ một chuyến.”

Lão Đóa vui vẻ ra khỏi cửa, đợi ông đi, Bàng Suất lại lấy thêm bánh xuân từ trong nồi ra ăn, chấm thêm chén nước tương bên cạnh, rắc thêm hành lá, lại cầm đũa gắp một miếng khoai tây chiên, đưa lên miệng c.ắ.n một cái.

“Anh…” Đóa Lai ngồi trên ghế nhìn hắn.

“Hả?” Bàng Suất nhai nhai: “Cái gì?”

“Hôm nay anh không cần đến tiệm à?”

Bàng Suất nuốt miếng bánh: “Dù sao cũng không có chuyện gì quan trọng, đi hay không đi cũng chẳng sao, nhưng mà lúc nãy ông nói tối hầm xương ăn anh vừa nghe đã thèm.” Bàng Suất ăn đến mức đổ mồ hôi, lấy khăn lau lau, sau đó liền cởi áo ra ném qua một bên, ở trần nói: “Vừa rồi có ông ở đây anh ngại cởi.”

Đóa Lai quan sát hắn, nuốt nước miếng: “Sợ gì chứ, muốn cởi thì cởi thôi.”

Bàng Suất cười híp mắt, tiện tay sờ sờ bụng: “No rồi.” Bàng Suất đứng lên, nhìn Đóa Lai vặn eo: “Anh đi tắm đây.” Bàng Suất vuốt bụng, cà lơ phất phơ lên sân thượng.

Đóa Lai bị bác sĩ dặn dò phải uống nhiều nước, uống nhiều sẽ mắc tiểu, lúc đó thì hay rồi, đau khổ tột cùng. Vừa rồi Đóa Lai nhìn Bàng Suất cởi hết áo, cậu vươn người tới lấy, trên áo lấm tấm mồ hôi, thêm ánh nắng rọi vào càng bốc lên mùi vị của đàn ông… Đóa Lai nhìn chằm chằm một hồi, cái cảm giác này, Đóa Lai cuối cùng cũng hiểu được, đau đớn nhất chính là lúc cương này.

Đóa Lai cố hết sức không suy nghĩ nữa, phân tán sự chú ý, đúng lúc giảm được vài phần, Bàng Suất lại trần truồng chạy xuống, toàn thân đều là nước, hắn ôm vai nói: “Đm, vừa rồi anh đang tắm nhìn lên thì thấy một cô cũng lớn tuổi đứng ở dưới nhìn lên, dọa anh phải chạy tức tốc xuống này.”

Đóa Lai nhìn Bàng Suất, cái cảm giác vừa giảm đi giờ lại nổi lửa cháy bập bùng, nhưng mà… cứ như bị kim đ.â.m thốn vl, Đóa Lai hận không thể cầm d.a.o cắt mọe nó đi cho đỡ đau.

Bàng Suất thấy Đóa Lai không lên tiếng, lại nhìn xuống mình, khóe miệng không khỏi nâng lên, xoay người lấy khăn mặt đang vắt trên ghế, trước mặt Đóa Lai lau người, đầu tiên là lau tóc, sau đó là lau tay, sau đó nữa là lau n.g.ự.c, đùi, chân, cuối cùng dừng ở chỗ đó, đúng lúc Bàng Suất chuẩn bị lau người anh em của mình, hắn cố ý ngẩng đầu hỏi Đóa Lai: “Ủa này là khăn lau mặt mà em nhỉ?”

Đóa Lai trừng mắt tựa như sắp xiên Bàng Suất đến nơi.

Nghe vậy, Đóa Lai vội vàng lắc đầu: “Anh cứ lau đi.”

Bàng Suất mỉm cười, cúi đầu tỉ mỉ chậm rãi lau tới lau lui. Là đàn ông, chỗ này chính là điểm yếu nhất, cũng là điểm mẫn cảm nhất, mới lau lau hai cái, vậy mà Bàng Suất lại có cảm giác, hắn cố thả lỏng, sau đó b*n r* một ít.

Đóa Lai càng nhìn càng có cảm giác, mà càng có cảm giác thì càng cương, mà càng cương lại càng thốn, lặp đi lặp lại.

Bàng Suất lau xong thì để khăn trên ghế, đi chân đất đến cái gương trước mặt, ngẩng cằm nói: “Lai thần tài, nhà em có d.a.o cạo râu không?”

“Không…Không có ạ…” Đóa Lai lắp bắp.

Bàng Suất nhìn Đóa Lai qua gương: “Em không cạo râu à?”

Đóa Lai theo bản năng sờ sờ cằm: “Em không có mọc.”

“Đm, có tiền xu không?Cho anh mượn 2 cái.” Bàng Suất dùng ngón trỏ túm một cọng râu, dùng sức nhổ ra.

Đóa Lai bây giờ đang cương đó! Động đậy cái liệt là ăn hành ngay, cậu nào dám động đậy, lại càng không dám dịch chuyển, đành ngồi vững như tượng, chống đỡ đến cuối.

Đóa Lai muốn nhìn lại không dám nhìn, trong lòng cực kì mâu thuẫn, cúi đầu nói: “Trong ngăn kéo có cái túi, trong đó có cỡ năm xu đó.”

Bàng Suất hé miệng cười, từ trong ngăn kéo lấy ra hai đồng xu, đồng xu cũng đã mòn rồi nhưng mà giờ mà đòi cái khác e là cũng không có.

“Nào, lại đâu giúp anh cạo râu.” Bàng Suất cầm đồng xu đi đến, nghĩ một chút rồi nói: “Vừa mới ăn xong, đợt chút nữa nhớ uống t.h.u.ố.c giảm nhiệt.” Nói xong, Bàng Suất nhìn xung quanh: “Lai thần tài, hay là lên trên phòng ngủ với anh đi? Nếu không với cái tình hình này ông mà thấy chắc bị dọa c.h.ế.t khiếp đó!”

Đóa Lai nhìn xuống dưới thân Bàng Suất: “Anh, mặc quần vào trước đi.”

Bàng Suất tiện tay sờ sờ: “Còn ướt, tí rồi mặc.” Bàng Suất đ.ấ.m đ.ấ.m lưng bóp bóp đùi: “Đừng ngồi nữa, lên phòng với anh, cạo sạch râu xong rồi ngủ một miếng là hết đau.”

Ánh mắt Đóa Lai mơ hồ: “Anh lên trước đi, em đi vệ sinh.” Đóa Lai cúi đầu, khòm lưng ôm bụng chạy vào WC.

Bàng Suất nhịn cười nói: “Mắc đái thì cứ đi đi, coi chừng đau đến ngất đó.”

Đóa Lai chui vào nhà vệ sinh, đợi cho cảm giác dưới thân biến mất mới đi tè.

Bàng Suất thấy Đóa Lai đi lên, cầm điện thoại nói: “Ừm, chiều mai về.” Nói xong, Bàng Suất cắt điện thoại, lúc này hắn đã mặc quần, quay người nói: “Chờ em nãy giờ, mau lên.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Đóa Lai nhăn lại: “Lúc nãy đau thật đấy.”

Bàng Suất bĩu môi nói: “Vừa lắm, ai bảo em không cần dùng, giờ thì hay rồi.” Bàng Suất chừa chỗ cho Đóa Lai ngồi bên cạnh, hai tay kéo chân Đóa Lai qua, nằm trên đùi cậu, ngẩng cầm nói: “Cạo cho cẩn thận đấy.”

Đóa Lai gạt chăn qua một bên, cầm đồng xu: “Anh, vừa rồi anh Khải điện à?” Đóa Lai ôm đầu Bàng Suất nhổ từng cọng râu.

Bàng Suất nhắm mắt: “Là người trong nhà điện đến, mai anh phải về nhà một chuyến.”

“Về thăm ông bà à?” Đóa Lai run tay, trong mắt lộ ra một tia không muốn.

Bàng Suất nhìn một cái là nhìn ra ngay tâm tư của Đóa Lai, cười: “Nếu không em về với anh đi? Vừa hay dẫn em đi ra mắt luôn.”

Đóa Lai cảm thấy vui vẻ, ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u Bàng Suất nói: “Anh đừng lừa em nữa.”

“Đm, anh không phải loại người chuyên đi lừa lọc đâu nha.” Nói xong, Bàng Suất xích người, hai má dán lên bụng Đóa Lai, ngẩng cằm nói: “Như vầy dễ nhổ hơn, anh ngủ một lát, mệt rồi.” Lời vừa dứt, Bàng Suất lại mở miệng nói: “Trên người em có mùi lạ.”

“Có à?” Đóa Lai cúi đầu ngửi ngửi: “Mùi gì cơ?”

Bàng Suất mở mắt, cười nói: “Nói thật anh nghe đi, có phải b.ắ.n xong quên thay quần đúng không?”

Đóa Lai theo quán tính nhìn xuống, rõ ràng là sáng nay vừa thay, hơn nữa bên trong còn chưa b.ắ.n, làm sao có thể có được…Đóa Lai nhe răng nói: “Em không có.”

Chương 14 - Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia