Bàng Suất đơn giản chỉ muốn chọc Đóa Lai, ai ngờ đã trở thành thói quen. Bàng Suất lại càng sớm biết Đóa Lai thích hắn, nhưng từ khi nào thì hắn không biết. Bàng Suất nâng khóe miệng, híp mắt cười, hình như cũng lâu rồi nhỉ?
“Anh?” Đóa Lai thấy Bàng Suất không nói lời nào, nhẹ kêu một tiếng.
“Hửm?” Bàng Suất nhìn Đóa Lai, cười: “Sao?”
Đóa Lai bị Bàng Suất nhìn như vậy, mặt liền nóng lên, vội xoay sang một bên nói: “Không có gì.”
Bàng Suất ngáp một cái, nhắm mắt nói: “Lai thần tài, anh muốn ăn trái mũi ruột, mai trên đường về mua cho anh ăn đi.”
Đóa Lai nhớ đến ngày Bàng Suất mới chuyển đến hình như cậu cũng lấy trái mũi ruột ném hắn thì phải.
Đóa Lai nhịn cười: “Ừm, sáng mai em ra chợ mua cho anh.”
Bàng Suất chép chép miệng: “Lai thần tài tốt quá đi.”
Đóa Lai lúc này cũng không rảnh rỗi gì, tiếp tục giúp Bàng Suất cạo râu.
“Lai thần tài, em bóc trái mũi ruột được không?”
Đóa Lai vừa nghe xong liền phấn khích: “Được được, trước kia em có bóc ra được nè.”
Bàng Suất nhếch miệng cười nói: “Trước đây anh cũng thử bóc vỏ ra nhưng lần nào cũng bị bể, sau đó anh tức quá cho thẳng vào miệng nhai luôn.”
Đóa Lai vui vẻ nói: “Anh nhìn tay anh ngón nào ngón nấy cũng thô thế kia, dù không bị bóc ra bể cũng bị bóp nát.”
“Đm, em dám nói anh vậy luôn!” Bàng Suất xoay người, không cho Đóa Lai cạo râu nữa: “Mệt rồi, anh ngủ chút đây.”
“Ừm.” Đóa Lai không nói chuyện, cúi đầu nhìn Bàng Suất.
Bàng Suất vừa chợp mắt Đóa Lai cũng nằm xuống ngủ theo, lúc lão Đóa trở về nhìn một cái, thấy hai người đang ngủ say nên không quấy rầy, đi xuống làm việc.
Đóa Lai mơ một giấc, một giấc mơ cực kì d*m đ*ng.
Trong mơ, Đóa Lai dùng miệng giúp Bàng Suất, Bàng Suất cúi đầu người, tự lúc nào, Bàng Suất đã đ.â.m vào, Đóa Lai không cảm thấy đau đớn chút nào, ngược lại vô cùng hưng phấn. Bàng Suất giống như cưỡi trên người cậu, dùng sức đ.â.m. Đóa Lai bị hắn dồn vào tường, cậu quay đầu đối diện với mặt tường, càng lúc hắn càng dùng lực, Đóa Lai thậm chí còn sinh ra ảo giác bản thân bị đ.â.m xuyên qua tường, đ.â.m thật sâu.
Đóa Lai mơ mãnh liệt như vậy, ngửa đầu há to miệng, đúng lúc đang mơ thấy cảnh nóng, Đóa Lai đột nhiên nghe Bàng Suất mắng một tiếng: “Vãi l…”
Đóa Lai ngay lập tức choàng tỉnh, nhìn thấy Bàng Suất đang ngồi ở đối diện vui vẻ nói: “Lai thần tài, người anh em của em cương cũng không nói với anh một tiếng, mém tí nữa là chọc vào người anh rồi.”
Đóa Lai vội cúi đầu nhìn, lúc thấy cảnh kéo cờ, Đóa Lai lúng túng nói: “Em đang ngủ…” Lúc này, Đóa Lai cảm giác đau đớn, méo miệng: “Đau c.h.ế.t đi được.”
“Có phải mơ thấy cái gì không?” Bàng Suất híp mắt cười.
Đóa Lai xấu hổ dời lực chú ý, lúc này cảm giác nóng bức trong người cũng giảm đi một nửa, gật đầu nói: “Ừm, nằm mơ.”
“Ai ui, mơ thật à? Mơ thấy gì đó?”
Đóa Lai ngúc ngoắt đầu: “Mơ thấy làm chuyện đó với một em gái vô cùng xinh đẹp.”
Bàng Suất bĩu môi: “Đm, đúng là chỉ có mơ em mới dám làm chuyện đó.” Bàng Suất đứng lên, duỗi lưng nói: “Em tự mình chơi đi, anh xuống dưới phụ ông.”
Nhìn thấy bóng dáng của Bàng Suất, Đóa Lai xém nữa muốn nói sự thật cho hắn nghe, đúng thật em mơ hai người quấn nhau, nhưng mà…Cậu không dám nói đâu.
Buổi tối, Bàng Suất lăn lộn trong bếp phụ giúp lão Đóa cả buổi, hầm một tô xương, bên trong còn hầm thêm cả dậu, miến, còn có bắp nữa, vô cùng thơm. Lúc ăn cơm, Đóa Lai ăn đến tận hai bát, miệng dính đầy dầu mỡ. Trong lúc đó, lão Đóa và Bàng Suất đều đã thương lượng sẽ cho Đóa Lai ăn hết xương hầm, trong chốt lát nguyên một tô bự đều bị Đóa Lai ăn sạch, Đóa Lai trộm nhìn Bàng Suất. Tuy rằng hắn đang tán gẫu với lão Đóa nhưng ánh mắt dường như luôn để ý đến Đóa Lai nên hắn đương nhiên biết từng cử chỉ hành động của cậu.
Ăn xong, Đóa Lai no căng bụng, trong lúc đợi thức ăn tiêu hóa, lão Đóa nổi hứng rủ Bàng Suất chơi cờ vua, hay nói cách khác lão Đóa muốn giữ chân Bàng Suất nên liên tiếp năm ván đều cho hắn thắng, hắn có thể không hăng hái chơi tiếp?
Mặc dù thời gian quen nhau không dài nhưng Bàng Suất để lại cho lão Đóa ấn tượng càng lúc càng tốt, tên nhóc này nhìn qua thì không giống người tốt nhưng bản chất lại không tệ chút nào, điều quan trọng nhất là, hắn lại đối xử với đứa cháu nội độc đắc của ông rất tốt.
Ban đêm, lúc chuẩn bị đi ngủ, Đóa Lai cố ý muốn lên ngủ với Bàng Suất trên sân thường, lão Đóa cũng không còn cách nào khác đành phải đem thêm mền lên cho hai người, Bàng Suất thấy Đóa Lai uống xong t.h.u.ố.c liền chủ động kéo Đóa Lai lại gần ôm c.h.ặ.t vào trong lòng.
“Đừng lộn xộn.” Bàng Suất nhắm mắt nói, hai cánh tay lại càng siết c.h.ặ.t.
Đóa Lai muốn trở mình nhưng hiện tại không dám, thành thành thật thật nằm yên trong lòng Bàng Suất, nhỏ giọng nói: “Anh, anh đừng xem em như con gái vậy chứ.”
Bàng Suất vui vẻ nói: “Đm, đương nhiên em không phải rồi, gái gú cái gì, ngoan ngoãn nhắm mắt lại ngủ đi.”
Đóa Lai đảo mắt: “Anh, anh Khải có nói trước đây hai người cùng nhau chịt chịt, thật ạ?”
“Ừm.” Bàng Suất nuốt nước miếng, nói: “Lúc ấy anh thích xem phim nóng, trong nhà có đủ loại đĩa CD, không có việc gì làm thì anh mở lên xem.”
Đóa Lai kinh ngạc hỏi: “Ba mẹ anh không quan tâm hả?”
“Quản sao được mà quản.” Bàng Suất vẫn nhắm mắt, nói: “Ba anh thì mặc kệ anh, còn mẹ anh thì không quản được anh.”
Đóa Lai ừ một tiếng, do dự một hồi mới dám vươn tay, nhẹ nhàng vuốt eo Bàng Suất, chậm rãi kéo một đường đi xuống, thẳng đến lúc chạm vào chỗ ấy, Bàng Suất đột nhiên nói: “Đừng quậy nữa, mau ngủ đi.”
Đóa Lai tắt nắng hoàn toàn, lúc nhắm mắt lại, Bàng Suất đột nhiên trở mình, nâng đùi nhét vào giữa hai chân Đóa Lai, còn cố ý huých nhẹ vào chỗ đó, cười: “Không cương à?”
Đóa Lai ngừng thở: “Còn đau lắm.”
Bàng Suất cười cười: “Ngủ đi.”
Nói xong câu đó Đóa Lai đợi lâu ơi là lâu cũng không thấy hắn nói thêm gì, nhẫn nhịn nửa ngày, cậu cảm thấy mệt mỏi, đi vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.
Sáng sớm hôm sau, Đóa Lai nhân lúc Bàng Suất chưa tỉnh liền đi chợ mua vài cân mũi ruột, lúc trở về đã thấy Bàng Suất đang đ.á.n.h răng.
“Anh, em mua trái mũi ruột cho anh nè.”
Bàng Suất xúc miệng: “Ừm, chuẩn bị một chút rồi xuất phát.”
“Biết rồi.”
Bởi vì Đóa Lai theo Bàng Suất về nhà ông của hắn cho nên vô cùng phấn khích, lúc xuất phát tim Đóa Lai đập thình thịch liên hồi. Trên đường đi, Bàng Suất điện cho Chúc Khải nhờ y chăm nom tiệm vài ngày, sau đó nói chuyện phiếm một chút rồi tắt máy.
“Anh, có phải nhà anh có rất nhiều tiền đúng không?” Đóa Lai vui vẻ nói.
Bàng Suất quay đầu nhìn cậu: “Nhà của anh làm đ gì mà có tiền, nghèo c.h.ế.t mọe đi được.”
“Em không tin.”
Bàng Suất dở khóc dở cười nói: “Anh kể cho em nghe, tiền của anh dồn hết vào Kim Đế Huy Hoàng cả rồi, lần kinh doanh này lỗ c.h.ế.t đi được, có khi anh phải đi ăn xin mất.”
“Sao có thể vậy được?”
“Sao lại không có thể? Đời người thất thường, việc đời khó đoán, lỡ như có một ngày anh nghèo túng thật, chắc đến lúc ấy anh phải giao em lại cho anh Khải rồi.” Bàng Suất thở dài.
Đóa Lai vội vàng: “Em không chịu đâu, mặc dù em không có nhiều tiền nhưng nhất định em sẽ không để anh đi ăn xin.” Đóa Lai nghĩ thầm, nếu anh không có tiền thì em nuôi anh, tiệm cây cảnh không kiếm được tiền thì em ra ngoài tìm việc làm, tóm lại em nhất định sẽ không để anh chịu đói!
Bàng Suất nghe được lời này thì trong lòng vô cùng ấm áp, đột nhiên hắn lại nhớ đến Hoa Kì từng vì Trang Hào mà nhảy xuống hầm.
“Được, anh nhớ kỹ mấy lời này, đừng đến lúc đó giả vờ không quen anh đó!”
Đóa Lai vỗ n.g.ự.c nói: “Em cam đoan nhỡ kỹ anh!” Cả đời này đều nhớ kỹ.
Vài tòa nhà nhỏ dần hiện lên, Bàng Suất đạp ga tăng tốc. Đóa Lai ngồi ở ghế phụ không ngừng nhìn xung quanh thành phố nhỏ xa lạ này, đây chính là nơi Bàng Suất lớn lên.
“Anh, anh ở khu nào vậy?” Đóa Lai nhìn biển hướng dẫn trước mặt.
“Khu Thiết Đông.”
“Khu Thiết Đông?” Đóa Lai nở nụ cười: “Bảo sao anh Khải lại gọi anh là Thiết Đông Tiểu Bá Vương, thì ra là do hay bắt nạt người ở đây đúng không?”
Bàng Suất cười: “Đm, đừng nghe hắn bóc phét.”
Đóa Lai nhìn về bảng hướng dẫn, tò mò nói: “Phía trước đâu phải là khu Thiết Đông?”
“À, phía trước là khu Hướng An.” Bàng Suất phanh xe, dần dần đến cạnh một siêu thị ở khu Hướng Anh, hắn đậu xe ven đường, quan sát một chút, lập tức hét to: “Tao nói mày đó Trang Hào, mày khiêng mấy cái chậu bự vậy làm l gì đấy?”
Trang Hào nghe được giọng nói quen thuộc, vội nhìn ra cửa: “Đm, còn tưởng là ai, thì ra Bàng Tứ Gia đã trở lại.” Trang Hào đặt mấy cái chậu xuống đất, mang dép lê đi ra, đến cạnh Bàng Suất quăng cho hắn một điếu t.h.u.ố.c, sau khi châm t.h.u.ố.c thì nói: “Sao về vậy?”
Bàng Suất cười: “Trong nhà có chuyện, nhân tiện ghé đây xem mày với Hoa ch.ó con.” Nói xong, Bàng Suất lại nhìn quanh hỏi: “Hoa ch.ó con đâu?”
“Đừng nhắc tới em ấy nữa.” Trang Hào ở trần, giận dữ nói: “Không biết là ai rủ em ấy đi câu cá, ai ngờ câu được mấy cái chậu này, mày xem mấy cái này cũng đâu dùng được, cuối cùng Hoa ch.ó con nghĩ cái quái gì đấy kêu tao đem đi bán, mười lăm đồng một kí, tao đang chuẩn bị đi bán đây.”
Trang Hào nửa năm trước béo lên không ít, rốt cuộc sau sáu tháng không gặp liền ốm lại, body chuẩn lại như trước đây.
Đóa Lai ngồi trên xe lén nhìn, nghĩ thầm, đám bạn nam của Bàng Suất ai cũng đẹp trai.
“Đm, ai ngồi trong xe mày đấy?” Trang Hào cúi đầu nheo mắt nhìn.
Bàng Suất vô cùng đắc ý nói: “Lai thần tài, đệ của tao”
“Lai thần tài? Tên hay nhờ.” Trang Hào vỗ bụng lại gần, khom lưng nhìn, cười nói: “Đang chơi à?”
Bàng Suất chặn họng Đóa Lai: “Đm, mày nghĩ cái l gì trong đầu đấy?”
Trang Hào bĩu môi, chuẩn bị mở miệng nói chuyện thì thấy Hoa Kì chạy lại: “Anh, sao anh còn chưa đi…” Hoa Kì chưa nói dứt lời thì thấy Bàng Suất, cậu phấn khích chạy lại gần, ngây ngô cười nói: “Anh về rồi? Sao về thế?”
Đóa Lai nghe giọng Hoa Kì thì ló đầu ra, lúc nhìn thấy mặt Hoa Kì, cậu lập tức nhớ đến bức ảnh chụp trong điện thoại kia, thì ra…Chính là người này.
Bàng Suất nâng tay xoa đầu Hoa Kì: “Hoa ch.ó con, buổi tối kì cọ cho anh không?”
“ má mày.” Trang Hào nóng nảy: “Bàng Suất, tao còn sống nha mày, ai cho mày đòi vợ tao tắm kỳ cho mày, tìm tao vì chuyện này hả?” Trang Hào giơ nắm đ.ấ.m.
Bàng Suất lui vài bước, khoa tay múa chân: “Chứ không vì chuyện này thì vì chuyện gì ba?”
Đóa Lai vừa thấy Bàng Suất chuẩn bị quýnh lộn, không nói nhiều liền mở cửa xe nhảy xuống, vội đứng cạnh Bàng Suất.
Trang Hào hú hồn ra mặt, lấy lại tinh thàn cười nói: “Thân thể nhỏ bé của cậu chớ dại mà tham gia, đi chơi với Hoa ch.ó con đi.”
Đóa Lai biết rõ Bàng Suất đang đùa với Trang Hào, nhưng đứng cạnh Trang Hào còn có Hoa Kì, rõ ràng Bàng Suất đang bất lợi, cho dù đùa giỡn cũng phải có khí thế.
Đóa Lai đứng bên cạnh Bàng Suất, cười ngây ngô: “Anh, em đói.”
Trang Hào nghe lời này, lập tức hiểu chuyện, nói với Hoa Kì: “Hoa ch.ó con, đây là bạn của Bàng Suất, tên là Lai thần tài.”
Đóa Lai đối với Hoa Kì chỉ có mỗi ấn tượng là bức ảnh chụp kia, mà tấm ảnh kia, lúc Đóa Lai theo dõi Bàng Suất, tận mắt chứng kiến hắn xóa đi nên cậu cũng không để tâm nhiều. Hồi ấy ở trong tiệm, Côn T.ử cũng từng nói cậu rất giống một người, bây giờ Đóa Lai cũng hiểu được người đó là ai.
Trang Hào nghe lời Hoa Kì, bưng mấy cái chậu cá chuẩn bị đem ra đường bán, hiện tại muốn cũng không được, có Bàng Suất và Đóa Lai ở đây, Trang Hào lại càng có lí do.
“Hoa ch.ó con, hay là con cá này mình đừng bán nữa?” Trang Hào chột dạ cười.
Hoa Kì nghĩ đến cảnh cá không bán, tiền không có, lòng có chút nhói đau: “Vậy thì không bán nữa, bữa tối em nấu cá ăn.”
Trang Hào liền thở dài nhẹ nhõm, vội đến cạnh người Bàng Suất, đ.ấ.m vai hắn một cái: “Mày xem Hoa ch.ó con đối với mày thật tốt, mày vừa đến em ấy liền nấu cho mày ăn.”
Bàng Suất theo quán tính nhìn xem cái chậu cá, bên trong là một con cá trích đang bơi chầm chậm, to bằng một lòng bàn tay lớn, tính ra cũng không nhỏ lắm, đúng là một món ngon.
“Còn phải nói.” Bàng Suất cười cười, lấy trong túi ra ba trăm đồng: “Kêu Hoa ch.ó con dẫn Lai thần tài đi chợ mua đồ đi, buổi tối tao với mày nhậu một bữa.”
Trang Hào giải tán đoàn xe, hiện tại mặc dù mở siêu thị kinh doanh, mặc dù không giàu có bằng trước kia nhưng y tuyệt đối không để Bàng Suất chi tiền. Đúng lúc y chuẩn bị từ chối Bàng Suất, Trang Hào đột nhiên liếc Hoa Kì một cái, hai người liền ngầm hiểu ý nhau. Trang Hào và Hoa Kì sống chung lâu như vậy, y biết rõ Hoa Kì rất tiết kiệm, bình thường muốn uống bia ở siêu thị nhà mình uống y cũng phải suy nghĩ đắn đo nửa ngày, bây giờ muốn mở miệng ra nói không cần chắc sống không nổi với Hoa Kì.
Trang Hào cẩn thận cân nhắc một chút, dù sao cũng phải khiêm nhường như trong kịch bản tí nhỉ.
“Đệt, mày làm gì vậy.” Trang Hào chặn tay Bàng Suất: “Cất tiền đi, đang coi thường tao nghèo hả?”
Bàng Suất híp mắt cười, lén nhìn Trang Hào vài lần, sau đó thì cất tiền thật: “Nếu mày đã nói vậy tao có đưa tiền cũng không nể mặt mày nhỉ?”
Trang Hào cố cười tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong nước mắt là biển rộng, nghĩ thầm má thằng nhãi Bàng Suất này đéo diễn đúng kịch bản!!!
Thấy cảnh này, Hoa Kì đột nhiên phì cười.
“Hoa ch.ó con, em cười cái gì?” Trang Hào lúng túng hỏi.
Hoa Kì vội xua tay: “Không có gì không có gì, anh với Bàng Suất vào nhà chờ đi, em với…” Hoa Kì nhìn Đóa Lai, cười: “Bọn em đi mua đồ ăn.” Hoa Kì đến cạnh Đóa Lai, đi trước dẫn đường.
Đóa Lai dùng ánh mắt hỏi ý kiến Bàng Suất, Bàng Suất gật đầu, cậu cười ngốc chạy đến chỗ Hoa Kì.
“Lai thần tài.” Đóa Lai vừa chạy mấy bước, đột nhiên Bàng Suất gọi lại, cậu quay đầu, Bàng Suất cười nói: “Mua trái muỗi ruột cho anh ăn.”
Đóa Lai hú hồn, buột miệng nói: “Không phải em mua để trên xe rồi à?”
Bàng Suất ho khan hai tiếng, phụng phịu nói: “Làm gì có, anh ăn hết rồi, em quên rồi à?”
Đóa Lai thông minh như vậy làm sao không hiểu ý của Bàng Suất, cậu vội gật đầu, xoay người chạy đến chỗ Hoa Kì.
Trang Hào nhìn Bàng Suất và Đóa Lai show ân ái, trong lòng biết tỏng thằng nhãi này đang làm màu với mình chứ gì, mắt thấy Hoa Kì đi chưa xa, Trang Hào hét: “Hoa ch.ó con, lúc về mua cho anh hai trái dưa.”
“Biết rồi.” Hoa Kì không xoay người mà tiếp tục đi.
Bàng Suất xem kịch vui: “Mày với Hoa ch.ó con vẫn cứ như cũ, không nghĩ đến giờ mày vẫn thích quậy cậu ấy.”
Trang Hào phản đối: “Vậy là mày nói thiếu rồi, đến giờ tao vẫn thích em ấy như trước đây.” Trang Hào thâm tình nói: “Nhưng mày đấy, lâu vậy không gặp, vừa về đã dẫn theo một người, chuyện gì đây?”
Bàng Suất vui vẻ nói: “Vào nhà uống một ly chứ hả?”
“Còn phải nói.” Trang Hào bước vào siêu thị lấy một chai rượu, sau đó cầm một túi đậu phộng, mở ra đổ vào dĩa: “Đến nơi khác như thế nào?”
Bàng Suất ngồi đối diện Trang Hào, thở dài: “Ừm cũng khó khăn lắm.”
Trang Hào hừm một tiếng: “Kệ vậy, cứ từ từ chịu đựng thôi, không nên vội vàng làm gì, học hỏi tao này, cùng với…” Trang Hào nhớ lại Đóa Lai tên gì: “Đúng rồi, cùng với Lai thần tài mở một tiệm nhỏ buôn bán khong phải rất tốt sao.”
Bàng Suất cười khổ: “Chủ yếu là do tao không cam lòng thôi, nếu không có thằng ch.ó Chương Thỉ kia…” Bàng Suất lắc lắc đầu: “Thôi kệ đi, chắc tên đó là cái đéo gì, càng nhớ càng tức.”
Trang Hào hiểu được sự khổ sở trong lòng Bàng Suất, lúc trước mình kinh doanh đội xe cũng kiếm được không ít, so với ai y cũng đau lòng, so với ai y cũng không cam tâm, không cam tâm nhìn đội xe mà mình tự tay gầy dựng lên dần dần hóa thành hư không.
Nhưng may mắn ông trời không phụ người tốt, người đóng một cánh cửa của bạn nhưng nhất định mở ra cho bạn một cánh cửa khác, còn không phải sao, ông trời đã tặng y Hoa ch.ó con, từ lúc giải tán đội xe đến nay cũng ngót nghét hai năm, y cũng đang sống rất tốt, không nên cứ ôm khư khư chuyện cũ, tất cả đều vô nghĩa.
“Chỗ anh em tao khuyên mày một cậu, sống thật tốt mới là đúng đắn nhất, càng tạo áp lực càng đau lưng.” Trang Hào giúp Bàng Suất rót một ly rượu.
Bàng Suất tiếp rượu, cầm ly lên cười nói: “Đúng là mùi này rồi.” Bàng Suất ngửa đầu uống một ngụm.
Trang Hào dở khóc dở cười: “Bộ mày tới đó không có rượu Ngưu Nhị à, nhìn mày thèm chưa kìa.”
“Mày thì biết gì.” Bàng Suất vẫy tay: “Tao tới đó bận bận rộn rộn, đột nhiên rời đi uống gì cũng thấy nhạt toẹt, vẫn là mùi rượu này là quen thuộc nhất.” Bàng Suất chỉ chỉ chai rượu trước mặt.
“Thôi được rồi, không nói về chuyện này nữa.” Trang Hào lại giúp Bàng Suất rót rượu, cười: “Nói chuyện khác đi.”
Bàng Suất nhìn Trang Hào: “Nói gì? Nói về Lai thần tài ấy hả?”
“Ừ, không nói về cậu ấy thì nói về ai.” Trang Hào vuốt cằm, nhếch mi cười: “Tao cảm thấy Lai thần tài với Hoa ch.ó con cười lên rất giống nhau, ngốc c.h.ế.t đi được.”
Bàng Suất nhìn thấy gói t.h.u.ố.c trên bàng, tiện tay cầm một điếu, châm lửa nói: “Giống à? Tao không thấy giống chút nào cả.”
“Đm.” Trang Hào vứt liêm sỉ hỏi cùng đuổi tận: “Ui không đúng, không phải mày thích gái à?”
“Không phải mày cũng từng thích gái à, sao giờ lại dính Hoa ch.ó con như đĩa vậy?” Bàng Suất hỏi ngược lại.
Trang Hào vui vẻ nói: “Khác nhau mà, là Hoa ch.ó con quyến rũ tao, hơn nữa cái miệng nhỏ của em ấy vô cùng lợi hại, tao không luyến tiếc cũng uổng.”
“Đm mày.” Bàng Suất hút t.h.u.ố.c, ngửa đầu nói: “Chuyện của tao cũng không khác mày là mấy.”
“Hả?” Trang Hào kinh ngạc hỏi: “Miệng của Lai thần tài cũng lợi hại lắm à?”
Bàng Suất vô cùng đắc ý: “Đm, không giấu gì mày, người anh em của tao đúng là không nhỏ thật nhưng nhét hết vào miệng em ấy không có vấn đề gì, em ấy còn không nhả ra nữa kìa.”
Trang Hào nhếch miệng: “Lai thần tài này trâu bò thật.”
Bàng Suất thở dài một tiếng: “Tên nhóc Lai thần tài này ngày nào cũng dính tao c.h.ặ.t muốn c.h.ế.t, không chịu rời khỏi tao.”
Trang Hào không quan tâm độ chính xác của câu nói này, ngược lại còn nói: “Không phải trước kia Hoa ch.ó con cũng dính c.h.ặ.t tao sao, tao trốn rồi còn đuổi đến tận chỗ ở nữa, dai nhách luôn ấy!”
Bàng Suất thở dài: “Mày nói tao phải làm gì bây giờ.”
“Đệt, nghĩ nhiều vậy làm gì, tao thấy Lai thần tài không tệ, còn không mau dẫn theo bên cạnh.”
“Thôi đừng nói nữa, ngày mai mày rảnh không?”
Trang Hào nói: “Sáng mai có chuyện một chút, còn lại thì rảnh.”
Bàng Suất vỗ đùi: “Vừa hay, tao vất vả lắm mới mang Lai thần tài về, ngày mai mày dẫn Hoa ch.ó con theo, bốn người chúng ta đi chèo thuyền đi.”
“Đi hồ nhân tạo à?”
“Ừm, còn có chỗ nào khác để đi à.”
Trang Hào do dự: “Cũng được, nhưng mà tao phải hỏi ý kiến của Hoa ch.ó con trước đã.”
“Ể, có gì đó sai sai.” Bàng Suất quan sát Trang Hào, cười: “Trước kia Hoa ch.ó con rất nghe lời mày, nhưng sao giờ lại ngược lại thế hả?”
Trang Hào xấu hổ nói: “Sợ em ấy theo trai bỏ tao.”
“Đm, giờ bộ gay nhiều lắm hả, ai có thể đập chậu cướp bông của mày? Hơn nữa Hoa ch.ó con đối với mày như thế nào mày còn không biết sao?” Bàng Suất gẩy tàn t.h.u.ố.c trên tay.
Trang Hào hé miệng cười trộm, ánh mắt nhìn chằm chằm Bàng Suất.
Bàng Suất chột dạ ho khan hai tiếng, lảng tránh: “Uống rượu vậy không lái xe được, nhà mày còn dư chỗ không? Cho tao với Lai thần tài tá túc một đêm, buổi tối kêu Hoa ch.ó con chà xát tắm rửa cho tao luôn.”
Trang Hào nhíu mày: “Chỗ thì có, cho mày với Lai thần tài tá túc cũng được, nhưng để vợ tao tắm kì cho mày thì mày nằm mơ đi.”
Bàng Suất phản đối: “Tao đéo chấp mày, đợi Hoa ch.ó con về tao hỏi.”
“Hỏi làm l, tao với em ấy trả lời giống nhau thôi.”
Ở bên kia, Đóa Lai theo Hoa Kì đến chợ, hai người chọn lựa kỹ càng, mua rất nhiều đồ ăn, còn có theo lời Bàng Suất và Trang Hào dặn dò, mua muỗi ruột và dưa, trên đường về nhà, Hoa Kì thẳng thắn hỏi: “Đóa Lai, cậu và Bàng Suất là thế nào á?”
Đóa Lai sửng sốt: “Thế nào là thế nào?”
Hoa Kì cười ngốc hỏi: “Làm chưa?”
“Hả, hả?” Đóa Lai làm bộ nghe không rõ: “Làm cái gì cơ?”
Hoa Kì hừm một tiếng: “Lại còn giả bộ nữa!”
Đóa Lai khẽ thở dài: “Ừm, có một lần hắn uống hơi nhiều, tớ có…” Đóa Lai chỉ chỉ miệng.
Hoa Kì bỗng nhiên nhớ đến lúc vừa mới quen Trang Hào, liền thích thú: “Sau đó thì sao? Có làm cái gì khác không?”
Đóa Lai lắc đầu: “Không có, với lại ngày hôm sau hắn tỉnh dậy liền không nhớ gì cả, tớ cũng không để tâm lắm.”
“Quên cái gì mà quên chứ!!” Hoa Kì hiểu Bàng Suất rất rõ, không chút do dự nói: “Chắc chắn hắn không quên đâu, 100% là hắn nhớ kĩ trong lòng đó!”
Thật ra Đóa Lai cũng nghi ngờ như vậy, nhưng cậu lại ngại hỏi.
“Hai người quen nhau thế nào vậy?” Hoa Kì quay đầu nhìn Đóa Lai.
Đóa Lai suy nghĩ, do dự không biết có nên kể hết cho Hoa Kì nghe không…
“Nói đi mà.” Hoa Kì phấn khởi đến điên: “Cậu nói đi, tớ đảm bảo không kể ai nghe đâu!”
Đóa Lai nghi ngờ nhìn Hoa Kì: “Chuyện đó…Tớ thấy ảnh của cậu trong điện thoại của Bàng Suất.”
Hoa Kì hoảng hốt: “Hả cái gì cơ? Hắn có ảnh tớ?”
“Ừm, chắc không phải là hắn…”
Hoa Kì vội vàng xua tay: “Đừng đoán mò nha, tớ nói thật cho cậu biết, tớ có người yêu rồi, cậu không biết đâu, lúc trước tớ tốn hơi tốn sức lắm mới câu được đó!”
Đóa Lai chợt nhớ đến nhan sắc của Trang Hào, chính là kiểu đàn ông rất thẳng, theo lý mà nói người như y phải thích con gái chứ nhỉ, chẳng lẽ…Hai mắt Đóa Lai phát sáng: “Hắn thích nữ? Nhưng bị cậu dụ được?”
Hoa Kì vui vẻ nói: “Ừm, trước kia tớ làm ở tiệm tắm rửa, sau đó thì Trang Hào tới đây, hắn uống rượu say kêu tớ giúp í í, sau đó tớ liền thích hắn, da mặt dày mà theo đuổi thôi, sau đó thì thành công!”
Đóa Lai kinh ngạc giơ like: “Cậu thật trâu bò!”
Hoa Kì nhếch miệng cười: “Cậu cũng làm được mà.”
Đóa Lai tỏ vẻ mất mát, nghĩ một chút rồi đến cạnh ghé vào tai Hoa Kì kể hết chuyện cho Hoa Kì nghe.
“Trời đất quỷ thần ơi.” Hoa Kì trợn mắt: “Cậu rình hắn?”
Đóa Lai gật đầu: “Ừm, luôn là vậy.”
Hoa Kì hưng phấn nói: “Trước đây tớ cũng định vậy nhưng mà không có cơ hội.” Hoa Kì bây giờ rất rất rất muốn hợp lực với Đóa Lai: “Có phải vô cùng k*ch th*ch đúng không?”
Đóa Lai cười ngốc: “Ừm.”
“Ngửi của hắn chưa?”
Đóa Lai gặp được Hoa Kì như tìm được tri kỉ, không chút do dự nói: “Ừm, ngửi rồi.”
“Ui, tớ cũng ngửi rồi nè.”
Đóa Lai hoảng hốt: “Ngửi của Trang Hào?”
“Ừa, mỗi lần giặt quần áo cho hắn tớ đều ngửi.” Hoa Kì cười to.
Đóa Lai nở nụ cười: “Cậu nói xem, tớ có thể theo đuổi Bàng Suất được không?”
Hoa Kì hừ một tiếng, rung đùi đắc ý nói: “Da mặt cậu dày như vậy, nếu cứ mãi chờ hắn mở miệng e rằng không có cửa đâu.” Hoa Kì nghiêm túc nhìn Đóa Lai: “Bàng Suất và Trang Hào đều thích nữ, cậu mà chờ bọn họ chủ động chắc chắn sẽ không có khả năng!”
“Vậy tớ nên làm gì giờ?” Đóa Lai khiêm tốn thỉnh giáo.
Hoa Kì im lặng suy nghĩ: “Cậu biết tắm kỳ không?”
Đóa Lai lắc đầu: “Trước đây tớ có giúp hắn kì cọ một lần, kì xong rách da luôn…”
“Không sao, tớ dạy cho cậu, sau đó cậu phải giúp hắn tằm kỳ ngay, đến lúc đó…” Hoa Kì đến bên tai Đóa Lai, nhỏ giọng thì thầm.
Đóa Lai nghe đến méo miệng: “Má ơi, được không vậy?”
“Được, nghe lời tớ không sai đâu!”