Đóa Lai chăm chú giúp Bàng Suất cởi nút áo, từ từ mở từng nút, sau đó là áo thun trắng lót bên trong, lúc cậu quàng eo hắn vén áo lên còn cố tình đụng vào da của Bàng Suất, một luồng điện chạy xẹt qua. Bàng Suất phối hợp giơ hai tay lên, lúc vén áo lên đến n.g.ự.c, Đóa Lai không nhịn được bèn nhìn hắn.

Bàng Suất nhắm mắt, mở miệng nói: “Cậu đi mở nước trước đi, trong ngăn tủ có khăn tắm.”

“Được.” Đóa Lai không cam lòng vào nhà vệ sinh.

Tầng 3 của Kim Đế Huy Hoàng là dãy phòng cho thuê, nội thất được trang bị đều rất đắt tiền, bồn tắm lớn gắn liền với vòi sen, ngoài ra còn có máy hơ khô (cái máy mà rửa tay xong đưa vào nó sấy mà trong WC ở rạp phim hay siêu thị thường có í =))) . Đóa Lai chơi đùa với cái máy một lát, sau đó xả nước đầy bồn, cậu thử nước, không nóng cũng không lạnh, vừa đủ độ.

“Anh, nước chuẩn bị xong rồi.” Đóa Lai ló đầu ra nói một tiếng.

“Đến đây.” Bàng Suất đứng dậy, miệng ngậm nửa điếu t.h.u.ố.c rồi chao đảo đến phòng vệ sinh. Vừa vào trong, Bàng Suất lắc lắc cổ, hút t.h.u.ố.c nói: “Hôm nay mệt c.h.ế.t đi được.” Nói xong, Bàng Suất nhìn Đóa Lai rồi bước vào bồn tắm. Lúc đã ngồi vào bồn, Bàng Suất ngửa đầu nói: “Tôi ngâm mình trước đã, cậu có thể dùng vòi sen kia để tắm.”

Đóa Lai hơi giật mình, định mở miệng ra từ chối nhưng lại nuốt xuống, cậu vội vàng c** q**n áo trên người xuống, đưa lưng về phía Bàng Suất, bắt đầu tắm.

Bàng Suất quay đầu nhìn Đóa Lai, cậu ấy vẫn như cũ không quay người lại, hắn nhịn không được bèn hỏi: “Lai thần tài, cái đó của c** nh* lắm phải không?”

Đóa Lai sửng sốt, mơ hồ hỏi: “Sao anh lại nói nhỏ?”

Bàng Suất cười híp mắt: “Bộ sai hả? Nếu không nhỏ tại sao không quay lại đây? Sợ tôi nhìn?”

“Anh! Anh lại chọc em nữa rồi!” Đóa Lai hít sâu một hơi rồi quay người lại, Bàng Suất cố ý nhìn vài lần, cười híp mắt: “Cũng không nhỏ lắm, sao cậu lại trốn?”

Đoa Lai ho khan: “Em đâu có trốn đâu…”

Bàng Suất cười, tiếp tục quan sát Đóa Lai, lúc ánh mắt dừng lại ở hình xăm trên bả vai của Đóa Lai, Bàng Suất mở to mắt nhìn, kinh ngạc nói: “Đm, sao hình xăm của cậu lại giống của tôi thế? Xăm lúc nào?”

Đóa Lai bình tĩnh nói: “Mới đây thôi ạ, tầm một tháng.”

Bàng Suất gật gật đầu, trong lòng thầm so thời gian với Đóa Lai, chắc là hắn không biết trước khi hắn xăm đã có hình xăm này rồi. Nghĩ vậy, Bàng Suất xoay vai, để lộ ra hình xăm lớn hơn hình xăm của Đóa Lai: “Giống cái của anh.”

Đóa Lai từ từ lại gần, xoay người nhìn: “Hôm trước đi nhận việc em có thấy rồi, nhưng mà hai cái này đâu có giống lắm đâu, không tin anh xem này.”Đóa Lai đưa vai lại gần, ngón tay chỉ chỉ hình xăm trên vai Bàng Suất, nói: “Con rồng của em so với anh thiếu 2 sợi râu, hơn nữa nó cũng nhỏ hơn của anh.” Đóa Lai chỉ chỉ hình xăm chỉ là bên ngoài thôi, thật ra bên trong là cậu muốn sờ vai Bàng Suất cơ.

Bàng Suất nhìn kỹ, vui vẻ nói: “Đúng thật, ít hơn 2 sợi râu.” Nói xong, Bàng Suất quay người lại, ngửa đầu cười nói: “Lai thần tài, cậu với anh như có hình xăm cặp vậy.”

“Thật à?” Đóa Lai che giấu nội tâm đang cực kì kích động, ngoài mặt vẫn cười ngây ngô.

Bàng Suất ngáp một cái, sau đó đứng lên: “Đến đây giúp anh chà lưng tắm rửa đi.” Bàng Suất bước ra khỏi bồn, nằm trên cái giường massage.

Mới có mười giây ngắn ngủi thôi mà Đóa Lai đã lén nhìn trộm Bàng Suất hàng chục lần, sau khi Bàng Suất nằm xuống, Đóa Lai nhìn xuống của hắn, cầm khăn tắm trên tay, mắt nhìn thử nên bắt đầu chạm vào chỗ nào trên người Bàng Suất, tim của Đóa Lai đập điên cuồng.

“Trước kia anh có một người bạn, tắm kỳ cực kì tốt, có điều hiện tại không còn liên lạc nữa.” Bàng Suất nhắm mắt lại nói.

Đóa Lai vội hỏi: “Sao không liên lạc nữa?” Nói xong, tay Đóa Lai đặt trên người Bàng Suất, chậm rãi xoa xoa.

Bàng Suất cười cười: “Không thể liên lạc được.”

“Có xích mích ạ?” Đóa Lai lại hỏi.

Bàng Suất thở dài: “Không, chỉ là không muốn liên lạc thôi.” Bàng Suất đặt hai tay sau đầu, ngáp một tiếng rồi nói: “Giúp anh kỳ cọ cho tốt đấy!”

“Biết rồi ạ.” Đóa Lai biết Bàng Suất đã mệt rã rời rồi, cũng vì có thể lấy lòng crush, phải nói là cậu vắt kiệt sức lực chà tới chà lui, ngoài ra còn chơi đùa trên người Bàng Suất, sờ chỗ này chọt chỗ kia không chừa chỗ nào.

Đóa Lai đột nhiên thấy hâm mộ nghề tắm kỳ này vãi, có thể tự do sờ sọang cơ thể của crush.

Kỳ cọ mới được một chút, Bàng Suất đột nhiên mở miệng gọi: “Lai thần tài.”

Đóa Lai đáp lại: “Dạ?”

“Lâu rồi anh chưa b.ắ.n s.ú.n.g” (Ý là quan hệ trên giường đó, nguyên văn tác giả cũng dùng từ này nên tui cũng dịch vậy, vừa sát nghĩa vừa kín đáo nha =))) Giọng điệu của Bàng Suất vậy mà rất bình tĩnh, tự nhiên như nói đói bụng rồi muốn ăn cơm vậy, không hề có xíu ngập ngừng nào.

Tình hình bất ngờ xảy ra khiến Đóa Lai không kịp phản ứng, ù ù cạc cạc nửa ngày mới nặn ra được một câu: “Anh đẹp trai vậy đương nhiên sẽ được rất nhiều cô gái ưa thích, không cần lo!”

Nghe vậy, Bàng Suất cười: “Bọn họ đều thích chơi tình một đêm thôi, không có ai mà tình nguyện sống cùng anh cả.” Bàng Suất thu lại nụ cười, thở dài một hơi: “Anh vô cùng hâm mộ một người…”

“Ai vậy?” Đóa Lai trừng mắt nhìn.

“Hiện tại có thể xem như là anh em.” Bàng Suất ho nhe hai tiếng, tiếp tục nói: “Nhưng mà đã lâu rồi chưa liên lạc.” Nói xong, Bàng Suất mở to mắt nhìn Đóa Lai, cười nói: “Anh đến thành phố này cũng được một tháng rồi, nghẹn muốn c.h.ế.t mất.”

Đóa Lai vừa chà vừa nói: “Nếu không….Nếu không em tìm nhân viên tới phục vụ riêng cho anh ha?”

“Cậu muốn không? Nếu cậu muốn anh kêu hai người lại đây, bốn người chúng ta cùng nhau chơi đùa.” Bàng Suất vui vẻ nói.

Đóa Lai cứng miệng: “Mẹ ơi, em không được đâu…”

“Còn muốn để dành lần đầu cho người yêu sao?” Bàng Suất cố ý chọc Đóa Lai.

Đóa Lai nhìn hắn: “Không được ạ?”

Bàng Suất dở khóc dở cười: “Thôi, coi như anh chưa nói gì đi.” Nói xong, Bàng Suất tỏ vẻ tiếc nuối: “Thật vất cả lắm mới muốn b.ắ.n s.ú.n.g, cậu còn không phục vụ anh một chút, vô nghĩa làm sao.” Bàng Suất cố tình co bụng lại, phần dưới cũng theo vậy mà co thắt, thế mà cũng b*n r* một ít.

Đóa Lai chứng kiến cảnh này, tim đập liên hồi, cậu nhìn thấy Bàng Suất dường như dịu dàng hơn, không còn vẻ cứng rắn, càng nhìn thì trong lòng càng khó khống chế, vì để Bàng Suất không phát hiện ra sự biến hóa trong cơ thể, Đóa Lai cố ý vui vẻ nói: “Như bò húc í”

“Đm.” Bàng Suất dở khóc dở cười, sờ soạn cả người một phen: “Anh giỏi làm cái này lắm!”

Đóa Lai không ngừng gật đầu: “Em tin.”

“Tin cái lòn, mau tắm kỳ đi!” Bàng Suất cười, mắt nhắm lại: “Anh mệt rồi, chợp mắt tí đây.”

“Dạ, kỳ cọ xong em sẽ gọi anh.” Đóa Lai chỉ mong Bàng Suất ngủ mau mau thôi.

Không lâu sau, Bàng Suất chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đều, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng theo đó mà phập phồng. Mà lúc này, Đóa Lai đã dừng động tác tắm kỳ, bỏ khăn tắm xuống, tỉ mỉ quan sát Bàng Suất.

Đóa Lai cảm thấy, bộ phận đẹp nhất trên mặt Bàng Suất là môi, sau đó là hàng lông mày rất dày, còn có đôi mắt đã nhắm kia nữa. Đóa Lai lại nhìn xuống phía dưới, nhìn sạch không chừa chỗ nào, khi nhìn đến của quý của Bàng Suất, cậu không khỏi nuốt nước miếng. Cái đó như tỏa ra mị lực, cậu đưa ngón giữa ra, khẽ chạm nhẹ. Cùng lúc đó, Đóa Lai lại nhìn vào mắt của Bàng Suất, thấy chúng vẫn nhắm nghiền như cũ, Đóa Lai khom lưng, cuối xuống trước bụng hắn, nhẹ nhàng thổi một hơi.

Đóa Lai hồi hộp, lại nhịn không được mà muốn bật cười, toàn thân như ngồi trên đống lửa, khô nóng khó chịu. Đúng lúc Đóa Lai chuẩn bị xuống tí nữa, Bàng Suất lại đột nhiên mở mắt.

Đóa Lai bị dọa nên cả người run run, căng thẳng vội nói: “Má ơi, anh dọa em mém tí nữa đái ra quần mất!” Đóa Lai võ vỗ n.g.ự.c rồi đứng thẳng dậy: “Vừa định kêu anh dậy.”

Nhìn thấy vẻ mặt mơ màng của Bàng Suất, Đóa Lai thở phào nhẹ nhõm, nhớ đến lời Bàng Suất vừa nói, Đóa Lai thật sự hy vọng Bàng Suất có thể làm tốt.

Đóa Lai dọn dẹp qua loa đồ đạc trong phòng vệ sinh, sau đó Đóa Lai mặc quần đùi đi ra giường nằm, mà lúc này Bàng Suất đã đắp kín chăn, dường như đã ngủ rồi. Hắn nằm ở bên phải, chừa đủ chỗ cho Đóa Lai ngủ.Trên giường chỉ có một chiếc gối dài, nghĩ đến cảnh sắp được nằm chung gối với Bàng Suất, Đóa Lai xúc động leo nhanh lên giường, xốc chăn lên nằm cạnh Bàng Suất.

Ở trong chăn, Đóa Lai không dám rục rịch, nằm yên như khúc gỗ, cậu nghe Bàng Suất thở đều đều thì hơi thở không khỏi khẩn trương, thậm chí chân cũng không dám duỗi dài, cậu sợ đụng vào chân của Bàng Suất lắm…

Cẩn thận dè dặt duy trì tư thế này một hồi lâu, toàn thân của Đóa Lai sớm cứng ngắt, cậu đổi tư thế, nằm xoay lưng với Bàng Suất, thầm nghĩ đợi Bàng Suất ngủ sâu sâu rồi sẽ lén quay lại sờ sờ hắn. Có lẽ sức chịu đựng của Đóa Lai không tốt, không lâu sau đã mơ mơ màng màng đi vào giấc ngủ.

Nửa đêm, lúc Đóa Lai đang ngủ say, cậu đột nhiên cảm giác được có một cánh tay mạnh mẽ vươn ra ôm cậu vào lòng, trên đầu có gì đó đè lên, Đóa Lai mở to mắt, tỉnh giấc hoàn toàn.

Đóa Lai ngừng thở, không dám cử động, Bàng Suất bỗng dưng hạ người xuống, động tác như đang chuẩn bị b.ắ.n s.ú.n.g, mà cái tay đang ôm Đóa Lai kia lại chạy loạn xạ vô định khắp người cậu. Hành động đó như châm lên cho Đóa Lai ngọn lửa, trong nháy mắt Đóa Lai rất muốn ra, cậu sửa soạn tư thế chờ đợi Bàng Suất thâm nhập.

Tất thảy đều là sự thật…Nếu như vô phương cứu chữa thì ta đành giả ngu thôi!

Đêm dài trôi qua, Đóa Lai ôm Bàng Suất ngủ một giấc thật ngon, giữa trưa hôm sau, cửa phòng bị gõ liên hồi, Đóa Lai không muốn đi mở cửa, thế là cậu giả bộ ngủ tiếp.

“ mẹ đừng gõ nữa!” Bàng Suất tỉnh giấc sau liền mắng một trận, tiếp đó nhìn xuống thấy chính mình đang ôm Đóa Lai thì nhíu mày, sau lại mặc quần đùi vào đi mở cửa.

Cửa vừa mở, Chúc Khải cầm hai gói bánh bao to ơi là to hí ha hí hửng nói: “Sao giờ mới dậy dị?”

Bàng Suất trừng mắt nhìn y một cái, xoay người vào phòng: “Mày mà đéo tới thì tao đã ngủ đến chiều rồi.”

Chúc Khải theo sau vào phòng, nhìn thấy trên giường còn có một người nữa thì không khỏi ngạc nhiên: “Đm, mày ngủ cùng em gái đó thiệt hả?”

Bàng Suất ngồi trên ghế, rút một điếu t.h.u.ố.c ra, nói: “Gái gái cái đầu mày, trên giường là Lai thần tài.”

“Lai thần tài?” Chúc Khải kinh ngạc, vội đặt hai gói bánh xuống, sau đó đến bên giường mạnh mẽ xốc chăn lên, lúc này, Chúc Khải hết sức kinh hãi, ngay cả Bàng Suất đang cầm điếu t.h.u.ố.c trên tay cũng đơ mấy giây.

“mẹ….” Chúc Khải mắng: “Quần áo đâu cả rồi?”

Đóa Lai rốt cuộc không giả vờ được nữa, dụi mắt ngồi dậy, giật lấy chăn: “Anh Khải, anh làm gì vậy!?”

Chúc Khải cười: “Không có gì, ngắm chút thôi.” Nói xong, Chúc Khải đến chỗ Bàng Suất: “Sao Lai thần tài lại ở đây?”

Bàng Suất hút t.h.u.ố.c, cười: “Người nhà đi thăm họ hàng rồi, không có chỗ ngủ.”

“Ra vậy.” Chúc Khải nhìn Đóa Lai: “Nhanh lên lại đây ăn bánh bao nè, nhân thịt bằm rau cần.”

Đóa Lai gật gật đầu, nhân lúc Bàng Suất và Chúc Khải không để ý bèn xốc chăn lên nhìn, vậy mà lại để lại dấu vết trên ga giường…Đóa Lai vội ngồi trên chăn, nhẹ nhàng lết xác ngồi đè lên dấu tích huy hoàng.

Chúc Khải nói chuyện tiệm massage với Bàng Suất, vô tình liếc mắt một cái liền dừng lại trên quần đùi của Bàng Suất: “Đm, mày b.ắ.n à?”

Bàng Suất vội cuối đầu nhìn: “Ê sao tao đéo có tí cảm giác nào nhỉ?”

Chúc Khải cười: “Chỗ anh em tao khuyên mày một câu, nhanh nhanh tìm một cô em, đừng nhịn quá, tao sợ mày nghẹn đến liệt cmnr.” Nói xong, Chúc Khải nhìn Đóa Lai cười cười: “Cậu thấy tôi nói đúng không?”

Đóa Lai chột dạ không dứt, chỉ có thể gật đầu bất chấp: “Đúng đúng.”

“Lai thần tài, cậu theo phe ai hả? Cậu dám làm phản, bố mày đ.â.m nát cậu!” Bàng Suất vừa nói vừa cười.

Đóa Lai ước gì mỗi ngày đều có thể dính c.h.ặ.t vào người Bàng Suất, làm thế nào mới có thể khiến hắn quan tâm đến mình nhỉ? Đóa Lai đối mặt với sự uy h**p của Bàng Suất, trong lòng quýnh hết cả lền, mở miệng muốn giải thích, có lẽ do cậu kích động quá mức nên lời nói chưa kịp thốt ra, thế đéo nào lại nghe thấy tiếng xì hơi.

Đóa Lai vậy mà lại thả b.o.m!!!??? Lại không những to mà tiếng lại rất kỳ cục nữa?!!!

Tiếng b.o.m vừa xì ra, Đóa Lai ngẩn ngây người, hận không thể tìm chỗ nào đó trốn quách đi cho xong, Đóa Lai vội vàng cúi đầu, xấu hổ nhìn Bàng Suất và Chúc Khải, định mở miệng giải thích nhưng mà trong đầu trống rỗng chẳng thể nói gì.

Bàng Suất và Chúc Khải suy cho cùng cũng là hai thằng đàn ông cao to kệch cỡm, nếu trước mặt là con gái, hai người bọn họ có thể còn nhịn cười được, nhưng mà xui một cái trước mặt họ là Đóa Lai, hai người nhìn nhau một cái, Chúc Khải không kiêng kị liền cất tiếng cười to, tay phải không ngừng vỗ ghế: “Thả b.o.m hay lắm, nghe là biết cậu xả hết buồn phiền rồi.”

Bàng Suất co vai, nghe lời Chúc Khải, cuối cùng nhịn không được mà cười: ” Chắc tủi thân nhiều lắm, nghe tiếng b.o.m rất buồn phiền.” Lời vừa dứt, Bàng Suất cùng Chúc Khải sớm đã cười sặc sụa đến tắt tiếng, Chúc Khải là làm lố nhất, vừa ôm bụng vừa giãy chân đành đạch.

Đóa Lai cuối đầu, nghe tiếng hai người cười nhạo thì không chịu được, Đóa Lai mạnh mẽ ngẩng đầu lên nhìn, vô cùng tự hào nói: “Thả hết khí độc, thanh lọc cơ thể!”

Lời vừa dứt, Bàng Suất và Chúc Khải lại nhìn nhau thêm cái nữa, tiếng cười ngày càng lớn.

Bàng Suất cùng Chúc Khải cười tầm hai phút, càng về sau thì hơi càng dịu đi, Bàng Suất ôm bụng cười nói: “Với tình hình thả b.o.m như thế này, tôi mạnh dạn kết luận, Lai thần tài nhất định sẽ không bị táo bón

Chúc Khải cười ná thở, khom lưng dậm dậm chân.

Đóa Lai lúc đầu còn xấu hổ, dù sao thì mình thả b.o.m cũng là chuyện buồn cười, tiếng to thì không nói gì, nhưng mà trọng tâm là lúc kết thúc còn xì xì thêm mấy cái, nếu đổi lại là người khác thả, chắc chắn cậu sẽ cười đến đau hông. Đóa Lai nghe tiếng Bàng Suất và Chúc Khải cười không ngừng nghỉ, dần dần c.h.ế.t lặng, thấy bọn họ cười thoải mái vậy, Đóa Lai vội vàng xốc chăn lên, dùng tốc độ nhanh nhẹn xoay người quỳ gối trên giường, hướng bọn họ lại thả thêm một quả b.o.m nữa.

Đóa Lai trên mặt tràn trề ý cười, vô cùng đắc ý thả ra hai chữ: “Sảng khoái!”

Hành động của Đóa Lai làm cho Bàng Suất cứng miệng, không nói nhiều, hắn tháo dép đang mang trên chân, chạy đến đá một cước vào m.ô.n.g Đóa Lai: “Cho cậu c.h.ế.t!”

Đóa Lai bị Bàng Suất ném một cú liền nằm bẹp dí trên giường, tùy tay lấy mền quấn quanh người, nhịn không được cười nói: “Hai người các anh không được cười! Nếu lúc nãy mà không cười hăng vậy thì em đã không làm rồi, đúng không?”

Bàng Suất ngồi lại vào chỗ, cười: “Lai thần tài, anh phát hiện m.ô.n.g cậu trắng thật nha!”

Chúc Khải tiếp lời: “Cũng không ngạc nhiên lắm.” Chúc Khải giơ hai tay lên, động tác giống như nắm nắm cái gì đó, cười đắc chí: “Nhìn như bánh trôi nước.” Nói xong, Chúc Khải lại cười.

Đóa Lai động đậy ngồi dậy, cười: “Anh Khải, anh còn dám đùa em nữa có tin là em đè c.h.ế.t anh luôn không?”

“Ù uôi mẹ.” Chúc Khải cười: “Cậu dám đè chỗ này không?” Chúc Khải chỉ xuống dưới người anh em của mình: “Chỉ cần cậu dám đè, anh Khải nhất định sẽ phục vụ cậu!” Nói xong, Chúc Khải ngồi trên ghế cố tình ưỡn thẳng lưng.

Đóa Lai cứng miệng, nhất thời không biết nói gì, ngược lại Bàng Suất ngồi một bên cười nói: “Cút cút, làm gì thì làm, đừng chọc cậu ấy nữa.”

“Đm, không phải mày vừa chọc cậu ấy xong à?” Chúc Khải đứng dậy lắc lắc chân, thấy quần hết nhăn thì lại ngồi xuống ghế: “Đúng rồi, có người tặng tao 6 cái vé vào khu trò chơi mạo hiểm, cuối tuần không có việc gì làm thì đi chơi đi?”

Nghe vậy, Bàng Suất lộ rõ vẻ khó xử, chưa kịp mở miệng, Chúc Khải nói: “Mày phân vân cái gì, cũng nên ăn chơi vui vẻ một tí, cuối tuần tao sắp xếp, kêu thêm Côn Tử, lại kêu thêm hai cô em xinh tươi, chúng ta vui vui vẻ vẻ chơi đùa một ngày.” Chúc Khải vỗ vai Bàng Suất: “Đừng cứ mãi kiếm tiền, sống gì mà mệt mỏi.”

Bàng Suất ngẫm lại, từ sau khi Ngũ Hành đóng cửa hắn cũng không đi chơi đâu, trong đầu ngoại trừ việc kiếm tiền chính là thu tiền, cho dù có kẽ hở thì đều dành cho Hoa Kì.

Bàng Suất do dự một lát, cười cười rồi gật đầu, ánh mắt lập tức dừng trên người Đóa Lai: “Dẫn Lai thần tài theo đi.”

“Đi đi, tính thêm Lai thần tài vừa đủ 6 người!” Chúc Khải quay đầu nhìn Đóa Lai cười: “Nhìn thấy không, anh Bàng của cậu đối với cậu thật tốt, ông chủ như vậy rất khó kiếm đó nha!”

Đóa Lai nghe Bàng Suất muốn dẫn cậu đi chơi, trong lòng vô cùng phấn khởi: “Chơi cái đó có đáng sợ không?”

Chúc Khải vội hừ một tiếng: “Không dọa cậu đâu, kể cậu nghe, trước đây có người từ thuyền đi ra, trên mặt khâu năm mươi mũi!”

Đóa Lai nhếch miệng, chưa kịp nói thì thấy Bàng Suất đá Chúc Khải một cước: “Bớt nói xàm.” Nói xong, Bàng Suất nhìn thấy Đóa Lai đang nhíu mày, cười: “Đừng nghe thằng này hù, không có đáng sợ vậy đâu.”

“ tao nói thật mà!” Chúc Khải cười nói.

Bàng Suất cười: “Cứ bình tĩnh thôi.” Bàng Suất đứng lên, đến cạnh tủ nói: “Tôi cũng chưa chơi bao giờ, hai người bọn tôi đều là lần đầu.” Nói xong, Bàng Suất mở ngăn tủ, chuẩn bị quần áo đi tắm rửa, trước mặt Đóa Lai và Chúc Khải

Chúc Khải bắt chéo châng, ngẩng mặt lên, lúc Bàng Suất đưa lưng về phía y, y vội vàng mở to hai mắt nhìn, kinh ngạc nói: “Đm, sau lưng mày là cái gì vậy?”

Bàng Suất quay đầu lại nhìn Chúc Khải: “Hả?”

“Tự soi gương đi.”

Bàng Suất vội xoay người, nhìn trong gương, phía sau lưng Bàng Suất nổi lên một mảng đỏ, mặc dù không sưng lên nhưng cũng rách chút da, bảo sao lúc hắn rời giường thì sau lưng lại ngứa.

Đóa Lai nhìn lưng Bàng Suất, chớp mắt không ngừng, trong lòng biết rõ đây là kiệt tác của ai.

“Lai thần tài…..” Bàng Suất kéo dài âm điệu, híp mắt nhìn Đóa Lai.

Đóa Lai co người thành một cục, cười ngốc: “Anh, hôm qua lưng anh toàn là đất, em dùng lực bình thường quả thật là chà không ra…” Đóa Lai tỏ vẻ chán ghét rồi hừ hừ hai tiếng: “Cũng không biết hôm qua anh làm gì mà nhớp vậy, nên em mới mạnh bạo như xã hội đen đó…”

Bàng Suất cứng miệng, cau mày: “Tên nhóc cậu trả đũa tôi à, đ.á.n.h người hay sao hả?”

Đóa Lai ngây ngô cười: “Em nói thật mà.”

“Đm.” Bàng Suất thấy Đóa Lai cứ mãi cười ngốc cũng không để bụng, chỉ có thể cười khổ: “Về sau tôi mà còn nhờ cậu tắm kỳ, tên của tôi viết ngược lại!”

Đóa Lai vừa nghe lời này liền hấp tấp: “Đừng mà, cùng lắm em xuống lầu tìm người bái sư ha!”

Chúc Khải ngồi một bên hóng chuyện, nhịn không được chen vào nói: “Tao nói mày nè Bàng Suất, tên nhóc của thằng đần Trang Hào là nhân viên tắm kỳ đúng không? Tao nghe Côn T.ử kể trưới đây mày đều tìm cậu ta để kỳ cọ.”

Bàng Suất vô cùng hoảng hốt, sau đó lại cười cười: “Đã là lúc nào rồi còn nói chuyện này.”

Chúc Khải cùng Bàng Suất trong lúc đ.á.n.h người trở thành anh em tốt, đương nhiên trong lúc đó cũng có chút hiểu biết về người còn lại, y chỉ muốn đem mấy lời Côn T.ử kể để chọc Bàng Suất, nhưng vừa rồi, phản ứng của Bàng Suất lại rất hoảng hốt, không thể không khiến Chúc Khải hoài nghi. Nhưng mà phát hiện Bàng Suất thay đổi còn có một người nữa, chính là Đóa Lai.

Bàng Suất không muốn thảo luận đề tài này nữa, rất nhanh đã mặc quần áo vào, nói: “Mày ng trước đi.”

Chúc Khải đứng lên, cười: “Đi đi, vừa lúc tao cũng có chuyện cần tìm Côn Tử.” Nói xong, Chúc Khải bước ra khỏi phòng.

“Lai thần tài, tí nữa cậu đi thì đem quần áo của tôi tới tiệm giặt sạch.”

Đóa Lai không ngừng nói: “Biết rồi.”

Bàng Suất rũ mi cười: “Giỏi lắm.” Bàng Suất đi ra khỏi phòng.

Trong phòng đột nhiên yên tĩnh, Đóa Lai cũng không vội đi mà ngồi trên giường nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt tập trung tại đống quần áo Bàng Suất vừa thay ra. Do dự một lát, Đóa Lai chậm rãi vươn tay quấn quần áo thành một cục rồi kéo lại.

Đóa Lai chậm rãi mở quần áo ra, cho đến khi nhìn thấy cái quần đùi màu đen mới dừng động tác. Đóa Lai cúi đầu nhìn thật lâu, sau đó mới cầm quần đùi lên, một giây sau, Đóa Lai chậm rãi cúi đầu xuống, ở trên mặt nhẹ nhàng ngửi.

Lúc này, cửa phòng đột nhiên bị gõ vài cái, Đóa Lai vội vàng đưa tay nhét quần áo vào trong chăn, hướng phía cửa hô: “Ai đó?”

“Anh Bàng kêu cậu xuống lầu thì đem theo ví tiền của ảnh.”

Đóa Lai quay đầu thì nhìn thấy ví tiền của Bàng Suất đang nằm trên đầu giường, sau đó đáp lại: “Biết rồi.”

Người trước cửa đi rồi, Đóa Lai nhẹ nhõm thở một hơi, dưới người sớm đã có cảm giác, nhưng mà giờ tắt rồi, Đóa Lai bất đắc dĩ chỉ có thể đứng dậy xuống dười, sau khi mặt quần áo thì đem quần áo đến tiệm giặt.

Lúc Đóa Lai rời khỏi tiệm giặt đã là giữa trưa, cậu cầm ví tiền của Bàng Suất đi vào đại sảnh ở tầng 1, mà lúc này Bàng Suất cùng Chúc Khải đang đứng nói chuyện với một người đàn ông mà trước đây cậu chưa từng gặp qua.

Đóa Lai chậm rãi đi tới chỗ bọn họ, lúc tới gần, cậu nghe được người đàn ông kia nói với Chúc Khải: “Tôi mới thắc mắc sao gần đây không thấy cậu, hóa ra là ở chỗ này.”

Chúc Khải cười cười: “Bàng Suất với tôi từ nhỏ đã là anh em tốt, tôi đương nhiên sẽ chiếu cố hắn.”

“Cũng thật là.” Nói xong, người đàn ông giơ tay về phía Bàng Suất, cười nói: ” Tên tôi là Thiết Quân, quản lí khu đất mới của tiệm massage.”

Bàng Suất lễ phép bắt tay hắn: “Rất vui được gặp cậu.”

Thiết Quân đ.á.n.h giá xung quanh: “Anh Bàng trang hoàng nơi này thật tốt, chắc tốn không ít tiền nhỉ?” Thiết Quân cười, nhìn Bàng Suất.

“Cũng tạm, nếu so với đất mới vừa bán ra cho tiệm thì không đáng là bao.” Bàng Suất cười nói.

Thiết Quân thở dài: “Chỗ anh em với nhau, hôm nay tôi đến đây cũng chẳng phải kiểm tra gì, hai người cũng đừng nghĩ nhiều.” Thiết Quân quơ quơ chìa khóa trên tay, cười: “Hôm nay tôi tới đây để tiêu tiền, tôi nghe không ít người bảo mấy em gái ở đây đều rất hăng hái.”

“Đến cửa thì là khách, vui vẻ chơi đùa là ok rồi.” Bàng Suất đứng lên trước, Thiết Quân dù muốn ngồi thêm cũng không thể, đành đứng lên, cười: “Cái này, tôi đi tắm trước, các cậu trò chuyện đi.” Thiết Quân vẫy tay với Bàng Suất và Chúc Khải, đi đến phòng khách ở hướng nam, lúc Thiết Quân đi qua người Đóa Lai, Đóa Lai lén đ.á.n.h giá hắn vài lần.

“Đm, tao không nghĩ tên nhóc này lại tới đây!” Chúc Khải ngồi xuống, rút điếu t.h.u.ố.c ra, đưa lên miệng.

Bàng Suất cầm một điếu t.h.u.ố.c, châm lửa hỏi: “Hắn là quản lí đất mới đến?”

“Quản lí.” Chúc Khải cười mỉm: “Quản lí khu đất này là cậu của hắn, đối xử với hắn cũng không tệ, vì ngăn không cho hắn ăn chơi lêu lỏng gây rắc rối mới phái hắn đến tiệm mình làm việc, cùng lắm chút nữa đặt bàn đãi hắn.”

Bàng Suất gật gật đầu, miệng nhả khói: “Cụ thể là làm gì?”

“Còn có thể làm gì nữa? Quản lí gái chứ còn gì.” Chúc Khải bĩu môi cười nói: “Tao nói cho mày biết, tên nhóc Thiết Quân này không những mặt vừa ch.ó, như mày vừa thấy đấy, mà còn rất độc địa, cậu của hắn ta cũng chẳng phải tốt đẹp gì.” Chúc Khải mạnh mẽ hút một hơi: “Tao thấy tên nhóc Thiết Quân đó hôm nay chủ yếu đến đây là để thăm dò.”

Bàng Suất cười, đang chuẩn bị trả lời Chúc Khải thì vô ý thấy Đóa Lai đứng cách đó không xa: “Đứng ngây ra đó làm cái gì đó?”

Đóa Lai vội vàng cầm ví tiền đến: “Em thấy các anh đang nói chuyện quan trọng, không dám lại gần.”

“Sợ cái gì, sau này nên lại gần.” Bàng Suất nhận lấy ví tiền, sau đó đứng lên: “Buổi chiều không có chuyện gì cần làm, về nhà nghỉ ngơi cho tốt, sáng sớm mai theo anh Khải của cậu ra ngoài chơi.” Bàng Suất cầm chìa khóa xe: “Nhà cậu ở đâu? Vừa hay tôi cũng muốn về nhà, nhân tiện cho cậu quá giang luôn.”

Chương 7 - Có Nhau, Nơi Nào Cũng Là Nhà. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia