Bàng Suất muốn đưa Đóa Lai về nhà, cái này không phải là đùa đâu!!! Đóa Lai luôn miệng từ chối, tiếc là Chúc Khải đứng một bên chặn hết đường lui của cậu, nhất thời làm cho Đóa Lai không kiếm cớ được, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay đồng ý.
“Lai thần tài, sao tôi thấy cậu có vẻ không tình nguyện nhỉ?” Chúc Khải cợt nhả: “Có phải chê anh Bàng của cậu lái xe tệ không? Nếu không thì tôi chở cậu về?”
“Thôi bỏ đi, anh mà lái xe chắc em cũng không dám ngồi, dễ c.h.ế.t lắm.” Đóa Lai vừa nói xong, Bàng Suất nhịn không được cười: “Mày thấy chưa, Lai thần tài cuối cùng cũng theo tao thôi!” Nói xong, Bàng Suất khoác vai Đóa Lai, một lúc sau, tiếp tục nói: “Sáng mai tập trung ở cửa, đi thôi.”
Chúc Khải khoác áo, nhìn Đóa Lai cùng Bàng Suất ra khỏi tiệm, lúc bóng dáng của hai người khuất xa, lúc này Chúc Khải mới chợt phản ứng mạnh mẽ, nhìn cửa hét to một tiếng: “Đại gia Lai thần tài!!! Cậu ngồi lên xe của tôi hồi nào?!!!”
Đóa Lai vừa ngồi lên xe, nghe tiếng hét của Chúc Khải, không nhịn được hỏi: “Anh Khải hét gì vậy?”
Bàng Suất cũng nghe không rõ, cười: “Ai biết gì thằng điên đó.” Nói xong, Bàng Suất khởi động xe: “Nhà cậu ở đâu?”
Đóa Lai không chút do dự nói: “Đường Dược Hâm”
Đường Dược Hâm mà Đóa Lai vừa nói là chỗ nhà cũ của cậu, ở vùng ngoại thành, hơn nữa lại gần một quặng mỏ lớn. Mặc dù là ở gần môi trường xây dựng nhưng lại rất lạc hậu. Vài năm trở lại đây, không ít nhà ở trên đường Dược Hâm đã bắt đầu dời đi nơi khác, với tình hình như vậy thì không sớm cũng muộn, nhà cửa sẽ hóa thành hư ảo.
“Có gì muốn nói không?” Bàng Suất vừa lái xe vừa quay đầu nhìn Đóa Lai.
Đóa Lai buồn bực không hé răng, không phải cậu không muốn nói chuyện với Bàng Suất, mà là cậu không biết nên nói cái gì.
“Không có gì ạ.” Đóa Lai cười ngốc.
Bàng Suất mỉm cười: “Tôi chưa thấy ai ngốc như cậu hết đó.”
“Từ nhỏ người trong nhà ai cũng nói em ngốc, cũng chẳng có chút tiền đồ nào.” Lúc nói mấy câu này, Đóa Lai thật sự thấy có lỗi với người nhà, may mà cậu nói dối không đỏ mặt.
Bàng Suất lấy một điếu t.h.u.ố.c ra, ngậm ngoài miệng: “Giúp anh châm lửa.”
Đóa Lai vội vàng tìm bật lửa giúp Bàng Suất châm t.h.u.ố.c, Bàng Suất hút một ngụm, lúc sau hỏi: “Cậu ở với ai?”
“Ông nội của em.” Đóa Lai cất bật lửa vào rồi nói.
“Ba mẹ cậu đâu?” Bàng Suất lơ đãng liếc Đóa Lai một cái.
Đóa Lai trừng mắt, lập tức cúi đầu: “Mất lâu rồi ạ.” Đóa Lai cúi đầu nghịch bật lửa trong tay, bộ dáng như vậy nhất thời khiến trong lòng Bàng Suất căng thẳng, vội vàng nói: “Anh chỉ tiện miệng thôi, cậu đừng để trong lòng.”
Đóa Lai ngẩng đầu, cười ngây ngô: “Không có việc gì đâu.”
Bàng Suất quay đầu nhìn Đóa Lai một cái, sau đó nhìn phía trước: “Đến đường Dược Hâm rồi, đi như thế nào?”
Đóa Lai vội nhìn về phía trước, tay chỉ giao lộ ở phía trước nói: “Phía trước rẽ phải, ra đường nhỏ đi 100 mét là tới.”
Bàng Suất gật đầu tiếp túc lái xe tiếp, lúc quẹo, Bàng Suất nhịn không được nói: “Nơi này nhiều bụi vậy?”
“Gần đây là quặng mỏ, bụi nhiều cũng bình thường thôi.” Đóa Lai ngồi thẳng, tiếp tục nói: “Mùa đông tới là mặt đường đóng băng, cục băng đen thui luôn, mùa xuân thì ấm áp hơn, băng tan, trải đầy đường toàn là than đen.”
Bàng Suất càng nghe càng trẹo miệng: “Nơi này của cậu cũng dọa người vl.”
Đóa Lai vui vẻ nói: “Ở lâu thì quen thôi.” Nói xong, Đóa Lai nhìn quần áo trên người Bàng Suất, trêu ghẹo nói: “May là hôm nay anh không mặc đồ trắng, chứ không có khi đi dạo một vòng thì thành áo đen mất.”
Bàng Suất cười híp mắt: “Tôi cũng không lo lắm, dù sao cũng có cậu rồi mà.” Nói xong, Bàng Suất còn nhìn Đóa Lai đá lông nheo.
Lời này của Bàng Suất làm tim Đóa Lai nở hoa tưng bừng, không chút do dự gật đầu nói: “Ừm, em giặt cho anh.”
“Đm!” Bàng Suất cười, tay nắm c.h.ặ.t vô lăng: “Cậu cũng không phải vợ tôi, sao tích cực vậy?” Bàng Suất không nghĩ rằng Đóa Lai lại trả lời nhanh như vậy, lại rất quyết đoán.
Đóa Lai giật mình, chột dạ nói: “Không phải em làm việc cho anh sao, cũng không thể lấy tiền mà không làm gì.”
Bàng Suất cười cười, không nói chuyện.
Ô tô vào hẻm nhỏ, cách 100m, Đóa Lai vội vàng chỉ căn nhà trệt trước mắt, nói: “Dừng ở đây đi, đến kia ngồi.”
Bàng Suất nghe vậy thì dừng xe, tắt máy, đi theo Đóa Lai xuống xe: “Nhà nào á?”
“Căn mà toàn là hoa ấy.”
Bàng Suất ngẩng mặt lên nhìn, cười: “Giỏi thật, ông nội cậu trồng nhiều hoa vậy à?”
Đóa Lai cười nói: “Không hẳn, ông nội của em chỉ thích vài loại trong đó thôi, còn lại đều là em trồng.” Có lẽ đây là sở trường duy nhất của Đóa Lai nên lúc nói đến đây, nét mặt của cậu rất tâm đắc.
Bàng Suất thấy Đóa Lai vậy thì hừ một tiếng: “Không nên gọi cậu là thần tài, gọi là có tài mới đúng.”
“Em thích được gọi là thần tài.” Đóa Lai cười ngây ngô.
“Được, cậu mau vào nhà đi, tôi về trước, sáng mai tôi lại đến đât đón cậu.” Bàng Suất mở cửa xe, chưa kịp bước lên xe liền nghe tiếng có người gọi Đóa Lai cách đó không xa.
Đóa Lai nghe tiếng liền quay đầu, nhìn thấy lão Đóa đang ôm một bó rau cần lớn đi tới.
“Lão Đóa, ông mua nhiều cần tây vậy để làm gì đó?” Đóa Lai thấy lão Đóa cầm trong tay bó rau cần lớn như vậy, không nhịn được liền lên tiếng.
Lão Đóa đắc ý nói: “Ông mới lội chợ, vừa hay thấy giảm giá nên ông liền mua.” Nói xong, ánh mắt lão Đóa dừng trên người Bàng Suất, cẩn thận đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới, ấn tượng đầu tiên của lão Đóa đối với Bàng Suất chính là: Không giống người tốt.
Bàng Suất bị lão Đóa nhìn trên ngó dưới thì cảm thấy khó chịu, kiên trì gạt bỏ bực bội, vui vẻ cười: “Cháu chào ông.”
Lão Đóa dù sao cũng đã lớn tuổi, hơn nữa lại là một cán bộ kỳ cựu từ quặng mỏ đi ra, loại người nào mà ông chưa từng gặp, cho dù Bàng Suất thật sự không phải là người tốt, ông cũng sẽ không trở mặt tại chỗ.
“Đóa Lai à, đây là bạn con hả?” Lão Đóa lộ ra nụ cười ôn hòa.
Đóa Lai gật gật đầu: “Bạn tốt lắm ạ!”
Nghe vậy, lão Đóa không khỏi đ.á.n.h giá lại Bàng Suất, xem từ đầu xuống chân, lão Đóa cảm thấy mặt thằng nhóc này vừa dài, lông mày vừa rậm, đôi mắt thì to, quần áo vô cùng nghiêm chỉnh, không phải là ông đã nhìn nhầm rồi chứ?”
Bàng Suất bị lão Đóa nhìn chằm chằm, ít nhiều cũng thấy lúng túng, đúng lúc hắn chuẩn bị ra ám hiệu cho Đóa Lai, Đóa Lai đã mở miệng hỏi lão Đóa: “Ông mua nhiều rau cần vậy để làm gì đó? Muốn làm sủi cảo ạ?”
Lão Đóa bị câu hỏi của Đóa Lai ngắt mạch suy nghĩ, vội nói: “Mấy ngày nay ông thèm ăn bánh chẻo, tính làm mấy cái ăn cho đỡ thèm, vừa hay con lại đến đây, ông phải làm nhiều nhiều một chút mới được!” Lão Đóa lấy từ trong túi ra chìa khóa, mở cửa sắt lớn, vào nhà trước, lão Đóa quay đầu lại cười nói: “Hai con đi nhà kho lấy thịt ra đây nữa đi.” Nói xong, lão Đóa vào phòng, hoàn toàn không cho Bàng Suất cơ hội mở miệng.
“Chậc, hình như tôi không đi được rồi?” Bàng Suất cười khổ nói.
Đóa Lai vui vẻ: “Ông của em là vậy đó, dù sao anh cũng không có việc gì, ở đây ăn bánh chẻo xong rồi đi.” Nói xong Đóa Lai dẫn Bàng Suất đến nhà kho, lúc Đóa Lai mở tủ lạnh lấy thịt, Bàng Suất đứng ở cửa cười nói: “Ông của cậu chắc chắn không xem tôi là người tốt rồi.”
“Anh cũng biết hả?” Đóa Lai ngồi xổm trước tủ lạnh cười nói.
“Nhìn ánh mắt cái là biết liền.” Bàng Suẩ bất đắc dĩ thở dài: “Không trách ông cậu được, đôi khi tôi cũng cảm thấy bản thân mình cũng không người tốt.”
Đóa Lai lấy thịt ra khỏi tủ lạnh, cười: “Em lại cảm thấy anh rất tốt đó!” Đóa Lai đóng cửa tủ lạnh, cầm thịt đến cạnh Bàng Suất: “Anh, tí nữa anh vào nhà đừng nói em đang làm ở chỗ anh, nếu không ông đ.á.n.h nát đ.í.t em mất!”
Bàng Suất nhíu mày: “Hả? Nói làm việc ở chỗ tôi đáng sợ vậy à?”
Đóa Lai vội giải thích: “Ai da, em không có ý đó.” Đóa Lai vội la lên: “Ông em không biết em ra ngoài làm việc, nếu ông mà biết chắc chắn sẽ lôi em ra đ.á.n.h!”
Bàng Suất lộ nụ cười tươi, nói: “Đi đi, anh tạm thời giữ bí mật cho cậu.”
“Vào nhà đi.” Đóa Lai cười ngây ngô, đi ra khỏi nhà kho.
Bàng Suất bị lão Đóa giữ lại dùng cơm là điều Đóa Lai không đề phòng trước, vì tránh sự tình bại lộ, Đóa Lai đành phải đối phó cả hai bên, lúc sau vào nhà, Đóa Lai để Bàng Suất ngồi trong phòng khách, còn mình thì cầm thịt chạy vào trong bếp, cậu đi vào bên cạnh lão Đóa, nhỏ tiếng nói: “Lão Đóa, tí nữa ông ngàn vạn lần đừng đề cập đến Lương Sinh nha, cũng không được đề cập đến chuyện tiệm cây cỏ luôn, biết chưa ạ?”
Lão Đóa buông rau cần trong tay, nghi ngờ hỏi: “Vì sao?”
Đóa Lai nhíu mày nói: “Sau này con lại nói cho ông sau, tóm lại là hiện tại ông không được đề cập đến.”
Lão Đóa mơ màng gật gật đầu: “Này Đóa Lai, con, không phải làm gì xấu ở bên ngoài đấy chứ?”
“Ai da, sao con có thể làm gì xấu được chứ, sau này con sẽ kể cho ông sau.” Đóa Lai bưng rau cần lão Đóa vừa rửa chạy ra ngoài.
Trong phòng khách, Bàng Suất rảnh rỗi đến phát chán, đ.á.n.h giá căn phòng này, lúc hắn nhìn đến bức ảnh chụp cũ kĩ treo trên tường cuối cùng cũng không ngồi yên được liền đứng dậy lại gần, Bàng Suất chuẩn bị nhìn kĩ gương mặt trong ảnh, còn chưa thấy rõ mặt đã nghe Đóa Lai hô to một tiếng: “Ui da mẹ ơi.”
Đóa Lai chạy như điên vọt tới, nhảy lên người Bàng Suất, hai tay che kín mắt hắn, miệng gào lên: “Không được xem, anh mà xem em m.ó.c m.ắ.t anh!!!”
Bàng Suất vốn không định xem kĩ, nhưng hiện tại lại bị hành động của Đóa Lai gợi lên lòng hiếu kì, hắn vội bắt được cổ tay Đóa Lai, túm lại kéo cậu xuống, đồng thời cười nói: “Đm, anh hôm nay nhất định phải xem được!”
Đóa Lai làm sao có thể để Bàng Suất thực hiện mong muốn được chứ!? Cậu dùng hết sức ôm lấy đầu Bàng Suất, hai chân kì kèo, c.h.ặ.t chẽ khóa quanh eo Bàng Suất.
Bàng Suất bị Đóa Lai che kín mắt, eo lại bị khóa, trong lúc nhất thời không vùng vẫy được, hắn chỉ có thể cười khổ: “Mau nhanh xuống dưới, anh xem một tí cũng có mất miếng thịt nào của cậu đâu!”
“Nói không được là không d.ư.ợ.c mà!” Đóa Lai quay đầu nhìn ảnh chụp trên tường, trong ảnh là hình cậu và Lương Sinh đang vân vê quả ớt trên tay, cái này làm sao mà để Bàng Suất thấy được!
Bàng Suất hừ một tiếng: “Người c** nh* như vậy so với tôi như trứng chọi đá! Mau mau buông ra không chừng tôi lại mạnh tay với cậu!” Bàng Suất xoay tay lại ôm lấy m.ô.n.g Đóa Lai, dùng sức nhéo một trận.
Đóa Lai đau đến nheo mày, nhịn không được nói: “Em cho anh xem, nhưng anh phải chờ một chút!” Nói xong, Đóa Lai dùng tay phải che mắt Bàng Suất, tay trái vươn dài ra, vất cả gỡ khung ảnh xuống, lấy ảnh cậu và Lương Sinh chụp chung ra, sau đó ném vào trong ngăn tủ.
Đóa Lai ném khung tạo ra tiếng động rất lớn, khiến cho Bàng Suất vô cùng tò mò, lão Đóa nghe tiếng thì chạy từ trong bếp ra phòng khách, khi ông nhìn thấy Đóa Lai bám c.h.ặ.t trên người Bàng Suất, lão Đóa mở to mắt nhìn: “Đóa Lai, hai người các con đang làm cái gì vậy?”
Nghe vậy, Bàng Suất giành nói: “Không có gì đâu ạ, con chỉ muốn xem bức ảnh trên tường thôi, thế mà Đóa Lai bất luận thế nào cũng không cho!”
Lão Đóa bất đắc dĩ nói: “Không phải chỉ là tấm ảnh thằng bé nhảy dây thôi sao, có gì đâu chứ!” Lão Đóa bưng nồi nhân thịt ngồi vào bàn, sau đó cười nói: “Lúc trước Đóa Lai hay cùng mấy bạn gái trong lớp nhảy dây.” Nói xong, lão Đóa nở nụ cười.
Không có bức ảnh, Đóa Lai không còn lo lắng nữa, cậu chậm rãi buông tay ra, để Bàng Suất nhìn bức ảnh trên tường.
Bàng Suất mở to mắt, quay đầu thấy bức ảnh chụp trên tường, trọng tâm bức ảnh chính là Đóa Lai đang mặc đồng phục nhảy dây cùng mấy nữ sinh, khăn quàng đỏ trước n.g.ự.c giương cao, cùng lúc đó lại cười ngây ngô.
“Giỏi thật, nhảy cũng cao lắm, đây chính là hoa sen ngựa phải không?” Bàng Suất vừa nói vừa cười, nhịn không được còn lại gần nhìn vài lần.
Đóa Lai ở trên người Bàng Suất hoàn toàn không có ý đi xuống, hai tay khoát lên vai Bàng Suất, cười ngây ngô: “Anh cũng biết hoa sen ngựa à?”
Bàng Suất ghẹo: “Chưa thấy con heo làm sao biết được heo chạy như thế nào.” Bàng Suất tự nhiên nói, động tác tay lại càng tự nhiên hơn, tay vô thức đặt trên m.ô.n.g Đóa Lai, Đóa Lai ở trên lưng hắn lại thưởng thức bức ảnh trên tường.
“Bức ảnh này cũng hơi sai sai, răng cửa của cậu đi đâu rồi?” Bàng Suất nhìn thấy trong ảnh chụp trên miệng Đóa Lai không có hai cái răng cửa, miệng lại còn cười rất tươi vô cùng sáng lạn.
Đóa Lai vui vẻ nói: “Em cũng quên mất rồi.”
Lão Đóa nghe vậy thì tiếp lời: “Hồi nhỏ con chơi dại trượt cầu than, mặt tiếp đất răng đi chơi chứ còn gì nữa.”
Đóa Lai quay đầu, ngẫm nghĩ kiểm tra chân tướng sự thật trong lời nói của lão Đóa, Bàng Suất đột nhiên nhịn không được, cười nói: “Cậu như vậy ăn bằng cái gì? Nhai bằng cả cái miệng luôn à?”
Đóa Lai vội vàng quay đầu, nhìn thấy bức ảnh lại chịu không được, nói: “Lão Đóa à, sao ông có thể chụp được bức ảnh mất mặt như thế chứ?:
Lão Đóa cười nói: “Cháu trai của ông, ông có gì mà mất mặt chứ!” Nói xong, lão Đóa đứng dậy, cười nói: “Lúc Đóa Lai bốn tuổi, ông không có ở trong phòng, nó lại lấy bánh dầu cái bánh để bón cây á, kết quả bên trong có dính hoa, thế mà nó lại ăn cơ chứ!” Lão Đóa càng kể càng cười, sau đó bưng nồi vào trong bếp.
“Cậu đó, ăn chắc cũng ngon lắm nhỉ.” Bàng Suất cõng Đóa Lai trên lưng nhịn không được liền cười to: “Còn nhớ rõ vị gì không đó?”
Đóa Lai vui vẻ nói: “Không nhớ rõ.”
Bàng Suất cười cười, tay vỗ nhẹ m.ô.n.g Đóa Lai: “Cậu có định xuống không đó?”
“Á!” Đóa Lai vội vàng nhảy xuống dưới, lúng túng nói: “Em xuống bếp hỗ trợ, anh ngồi đây chơi đi.” Đóa Lai vội chạy vào trong bếp.
Bàng Suất nhìn thấy bóng dáng Đóa Lai chạy trốn thì cười cười, quay đầu tiếp tục nhìn bức ảnh trên tường.
Nửa giờ sau, bánh chẻo luộc chín, Đóa Lai ở trong bếp đi ra, Bàng Suất đã cởi áo sơ mi, chỉ còn chiếc áo ba lỗ trên người, ngồi trên ghế tthì hấy một quyển sách hướng dẫn trồng hoa.
“Anh” Đóa Lai ngây ngô cười lại gần.
Nghe vậy, Bàng Suất ngẩng đầu, lúc nhìn thấy Đóa Lai thì nhíu mày: “Cậu làm sủi cảo mất rồi, có phải gói bánh chẻo đâu?”
Đóa Lai lắc lắc áo quần, cười: “Em nấu cơm không giỏi, nhưng nhất định là ăn rất ngon!” Nói xong, Đóa Lai chạy đến ngăn tủ trước mặt, lấy ra một bình thủy tinh, nói: “Anh, uống rượu không?”
“Uống một chút cũng được.”
Đóa lai cầm bình lại bên người Bàng Suất: “Đây là rượu hoa cúc nhà em ủ, chắc chắn là độc nhất vô nhị!” Nói xong, Đóa Lai mở bình ra đưa đến trước mặt Bàng Suất, Bàng Suất thò đầu ngửi ngửi, gật đầu nói: “Rất thơm.”
Đóa Lai vội vàng đưa chén cho Bàng Suất: “Cơm nước xong xuôi em dẫn anh lên sân thượng xem hoa em trồng.”
Bàng Suất nhận chén rượu, miệng nhấp một chút, chép chép miệng nói: “Tôi đọc thấy trong sách nói trồng câu xương rồng bà không khó, hôm nào cậu lấy một cây trồng trong phòng làm việc đi.”
Hai người nói chuyện phiếm vô cùng hăng say, lão Đóa bưng bánh chẻo vừa luộc xong đi đến, Bàng Suất không nói hai lời liền đứng dậy, nhận lấy rồi nói: “Ông có mệt nhiều không ạ?”
Lão Đóa sững sờ, nghĩ thầm, thằng bé này lễ phép vậy à, mỉm cười nói: “Mệt cái gì mà mệt! Ông một chút cũng không mệt, hai con ăn trước đi, ông đợi luộc xong nồi khác rồi ăn sau.” Nói xong, lão Đóa trở lại bếp.
“Anh, ăn trước đi.” Đóa Lai đưa đũ cho Bàng Suất, sau đó làm chén xì dầu giã tỏi đưa đến trước mặt Bàng Suất, sau đó lại thay Bàng Suất rót một chén rượu.
Trong lòng Bàng Suất vô cùng ấm áp, cầm đũa ăn một cái bánh chẻo.
Đóa Lai ngồi đối diện Bàng Suất, cười nói: “Ăn ngon không?”
“Ngon”. Bàng Suất ăn liên tiếp mấy cái, sau đó lại nhấp rượu, lúc buông chén, Bàng Suất cười nói: “Bánh chẻo rồi lại rượu, càng ăn càng nhiều.”
Đóa Lai nhìn hắn ngây ngô cười.
Ăn xong, Bàng Suất rượu cơm no nê, sắc mặt đỏ bừng, hắn vỗ vỗ bụng nói: “Hương vị cơm nhà vẫn là nhất.”
Lão Đóa ở trong bếp đi ra thì nghe thấy những lời này, lão Đóa bưng nồi bánh chẻo nói: “Muốn ăn thì về sau thường xuyên đến đây, Đóa Lai gói cho con ăn.”
Bàng Suất không ngừng gật đầu: “Dạ.”
Đóa Lai lúc này cũng buông đũa xuống, lau miệng nói: “Anh, em dẫn anh lên lầu ngắm hoa.”
“Tới liền đây.” Bàng Suất vuốt bụng đứng lên, theo Đóa Lai lên sân thượng.
Trên sân thượng bày ra không ít loại hoa, Bàng Suất ngắm một chậu. Đóa Lai đứng ở phía sau hắn, do dự hồi lâu, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: “Anh, tụi mình chụp một bức ảnh nha?” Đóa Lai vừa rồi đã suy nghĩ rất kĩ.
Nghe vậy, Bàng Suất quay đầu lại: “Chụp ảnh.”
Đóa Lai hưng phấn lôi máy ảnh mới mua ở trong túi
ra, mấy ngày nay không có cơ hội chụp, nhất định lần này cậu phải chụp cho đủ! Đóa Lai lấy máy ảnh lại gần Bàng Suất, lấy hoa làm nền, hai người cùng nở nụ cười.
“Anh, em chụp cho anh một tấm nha!” Đóa Lai cầm máy ảnh hưng phấn nói.
“Vậy chụp đi!”
Bàng Suất không biết có phải là do rượu tác động hay không mà bất kể Đóa Lai nói gì, hắn cũng đáp ứng, nói không chừng Đóa Lai mà nói Bàng Suất nằm xuống để cậu đè, chắc Bàng Suất cũng sẽ đồng ý, may mà Đóa Lai chưa nói ra.
Chín giờ tối, Bàng Suất lái xe rời đi, còn cậu đứng trước cửa nhà lão Đóa.
“Lão Đóa, con đi trước nha!” Đóa Lai thấy Bàng Suất đi rồi, cậu vội vàng thay giày, cầm máy ảnh nhanh như chớp chạy ra ngoài.
Đóa Lai bắt xe trở lại chỗ ở của mình, vừa mới vào phòng, Lương Sinh liền chạy từ trong WC ra: “Mẹ ơi, cậu còn nhớ mà chạy về à?”
Đóa Lai thở dài một tiếng, cười: “Do tớ bận thật mà.”
Lương Sinh giở giọng xem thường: “Bận quyến rũ trai mới đúng!” Lương Sinh lau tay rồi trở về phòng mình, Đóa Lai vội vàng vào theo: “Sinh cục cưng, cậu nói thử tớ phải làm sao đây.”
“Gì mà phải làm sao đây?”
Đóa Lai ngồi trên giường Lương Sinh, kích động nói: “Tớ càng ngày càng thích Bàng Suất, làm sao đây!!!” Nói xong, Đóa Lai nằm uống, đ.á.n.h ga giường thùm thụm: “Ai da, tớ giống như đã làm cùng với hắn vậy đó.” Đóa Lai theo bản năng sờ m.ô.n.g.
Lương Sinh nhíu mày nói: ” Cậu đờ ra cái gì, ở trong phòng tớ đừng có phóng bậy!” Lương Sinh cố ý lấy tay phẩy phẩy trước mũi.
“Không được.” Đóa Lai chà chà, đứng đậy: “Tớ phải về phòng b.ắ.n mới được, không chắc tớ nghẹn c.h.ế.t mất!” Nói xong, Đóa Lai nhanh chân chạy về phòng.
Đóa Lai vào phòng, vẫn như cũ không bật đèn, giống như trộm lén lút đến cửa sổ, cậu chậm rãi ló đầu, nhìn về phía phòng bên cạnh đang sáng đèn, lúc cậu nhìn thấy Bàng Suất, nhất thời mở to mắt, trong nháy mắt người anh em liền chào cờ.
Bànng Suất từ khi đến thành phố nhỏ này trong đầu hoàn toàn luôn nung nấu ý định Đông Sơn tái khởi tự nhiên không còn thời gian nghỉ ngơi, hiện tại tiệm massage dần đi vào quỹ đạo, tuy tiền kiếm được cũng không bao nhiêu nhưng Bàng Suất cũng không cần quan tâm lắm. Những ngày tháng căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng một chút, Bàng Suất chợt hoài niệm cuộc sống tạm bợ vô ưu vô lo trước kia.
Lúc đó, ba của Bàng Suất vẫn là một người sống tạm bợ, là một người khá nổi ở khu Thiết Đông, không có việc gì làm thì dẫn ch.ó săn đi chơi, rồi quay video, cũng vì ông không làm việc đàng hoàng nên mới gặp được mẹ của Bàng Suất. Mẹ của Bàng Suất xinh đẹp có tiếng, người theo đuổi bà không ít, nhưng mà bà lại hết lần này đến lần khác ngắm trúng ba của Bàng Suất, mặc kệ người nhà phản đối, bà vẫn lựa chọn ông.
Sự thật chứng minh, mẹ của Bàng Suất quả thật rất có mắt nhìn người, sau khi kết hôn không lâu, ba của Bàng Suất trở nên chín chắn, một lòng một dạ muốn kiếm tiền, sau khi có tiền rồi ông đối xử với bà lại càng tốt, câu mà ông thường nói với bà nhất chính là: “Bà xã, em muốn mua gì thì cứ mua, anh kiếm tiền là để em tiêu.”
Người ta thường bảo rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột sẽ lại đào hang, là người một nhà thì tính cách không khác gì nhau. Lúc đó Bàng Suất mới 13,14 tuổi, mỗi ngày đều kéo Chúc Khải đến trường khác quậy tưng bừng, thấy người ta bắt đầu nổi cáu thì xách đ.í.t chạy, gặp trúng bé gái xinh đẹp nào thì chặn người ta lại gạ gẫm tán tỉnh, cùng lắm, Bàng Suất với Chúc Khải cũng có lúc thất thế, gặp được đối thủ lợi hại chỉ có thế mặt nhăn mày nhó lết xác về nhà, sau đó lại bị mẹ mắng cho một trận.
Bàng Suất dần dần trưởng thành trong môi trường như vậy, con người hội tụ những ưu điểm của cả ba lẫn mẹ nên bất kể là đi đến đâu cũng được khen là một cậu nhóc rất sôi nổi. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Chúc Khải vì lí do gia đình mà chuyển nhà đi, không có Chúc Khải, Bàng Suất như chú chim gãy cánh, cuối cùng bị dày vò đến không thể đứng dậy.
Hôm nay, sau khi Bàng Suất từ nhà Đóa Lai trở về liền nằm trên giường suy nghĩ này kia kia nọ, có lẽ do tác động của men rượu cộng thêm đã lâu rồi chưa phóng thích nên tự dưng lại có cảm giác, vì để xoa dịu, Bàng Suất lúc này mới quyết định tự mình động tay. Đang lúc tay hắn hoạt động rất nhanh, hắn lại càng không biết rằng ở phòng bên cạnh có người đang nhìn chằm chằm mình cũng làm động tác tương tự.
Trong phòng tối đen như mực, Đóa Lai ghé sát cửa sổ, hai mắt mở to nhìn người anh em của Bàng Suất, trong chớp mắt lại nhìn chằm chằm Bàng Suất, Đóa Lai con người, một bên nhìn một bên lấy tay tự an ủi chính mình, tần suất của động tác hoàn toàn bắt chước Bàng Suất, Bàng Suất dừng thì cậu dừng, Bàng Suất làm thì cậu làm, trong đầu ngoại trừ Bàng Suất thì chính là Bàng Suất, ngay cả Lương Sinh im lặng bước vào phòng cậu cũng không phát hiện.
Lương Sinh nhẹ tay nhẹ chân rón rén bước đến cạnh cửa sổ, đứng ở sau lưng Đóa Lai nhìn qua phòng bên cạnh, lúc hắn nhìn thấy cảnh tượng trong phòng bên cạnh, rốt cuộc nhìn không được, nâng chân đá m.ô.n.g Đóa Lai một cái thật mạnh.
Đóa Lai bị Lương Sinh dọa, vội vàng ôm m.ô.n.g, quay đầu nhỏ giọng nói: “Cậu muốn hù c.h.ế.t tớ à?”
Lương Sinh vui vẻ nói: “Nhìn thấy người ta tuốt s.ú.n.g có phải vô cùng k*ch th*ch hong?”
Đóa Lai nhe răng cười ngây ngô: “Ừm, có cảm giác lắm.”
Lương Sinh nhếch miệng, ánh mắt phiêu lãng liếc nhìn người trong phòng bên cạnh một cái: “Làm cho tớ nhìn thôi cũng muốn làm.” Nói xong, Lương Sinh đến cạnh Đóa Lai, nhìn thấy cậu cũng đang làm thì hừ một tiếng, trừng mắt nói: “Đm, như vầy cũng…” Lời còn chưa dứt, điện thoại của Lương Sinh ở trong phòng chợt vang lên.
“Tớ đi nghe điện thoại, cậu từ từ thưởng thức đi.” Lương Sinh lê bước đi về phòng ngủ của mình.
Đóa Lai lại nằm sấp trên cửa sổ, nâng chân phải lên, tư thế có chút giống con ch.ó đang đi tè, lập tức bắt đầu thỏa mãn bản thân. Thời gian trôi đi, tay phải Đóa Lai đã có chút mỏi, mà Bàng Suất ở bên kia vẫn như cũ, Đóa Lai vì muốn b*n r* cùng một lần với hắn mà phải khống chế hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng, nửa tiếng sau, Đóa Lai thấy động tác của Bàng Suất càng lúc càng nhanh, liền biết thời khắc mấu chốt đã tới rồi, Đóa Lai tăng lực, một phút sau, cậu mãn nguyện cùng Bàng Suất
Đóa Lai cảm nhận được xúc cảm trước nay chưa từng có, bây giờ người cậu kiệt sức hoàn toàn rồi, dọn dẹp một chút liền gục ngã xuống giường, nhắm mắt lại nằm ngẫm nghĩ hết toàn bộ những chuyện vừa phát sinh.
“Xong rồi?” Lương Sinh đứng ở cửa cười nói.
Nghe vậy, Đóa Lai mở to mắt nhìn Lương Sinh, hé miệng cười nói: “Ừa.”
“Cảm giác như thế nào?” Lương Sinh cười hỏi.
“Cảm giác tốt cực.” Đóa Lai nằm trên giường trở mình, cười: “Sinh cục cưng, tớ nói cái này là thật, cậu đừng cười tớ nha.”
“Ừ, cậu nói đi, tớ đảm bảo không cười cậu!” Lương Sinh tựa người vào cửa, vui vẻ.
Đóa Lai chép chép miệng: “Tớ muốn nếm thử, chút hương vị đó mà.” Đóa Lai nâng tay lay, bỏ ngón trỏ vào miệng.
“Đm…” Lương Sinh dở khóc dở cười nói: “Tớ có ý tốt, cậu muốn nghe không?”
Đóa Lai quay đầu nhìn Lương Sinh: “Cậu không nói thì sao tớ biết cậu muốn nói gì, thực ra…” Đóa Lai cười híp mắt: “Sáng sớm tớ cũng muốn.” Nói xong, Đóa Lai kích động ngồi dật: “Sáng hôm nay hắn bảo tớ đem quần áo hắn vừa thay ra đi giặt, bên trong có cái quần đùi màu đen, lúc ấy tớ chỉ muốn cầm lên để…” Đóa Lai không nói gì chỉ dùng động tác khoa tay múa chân.
Lương Sinh có chút kích động hỏi: “Ngửi thấy gì không?”
Đóa Lai lắc lắc đầu: “Đột nhiên hắn quay lại, tớ không dám.”
Lương Sinh lập tức cảm thấy thất vọng: “Thật ra thì chuyện này không có gì to tát, đổi lại là tớ, tớ cũng muốn thôi.”
“Sinh cục cưng, cậu nói xem nếu tớ nói thẳng với hắn thì hắn sẽ như thế nào?” Đóa Lai nghiêm túc nhìn Lưowng Sinh.
“Đừng, ngàn vạn lần cũng không thể nói!” Lương Sinh lo lắng: “Hắn là trai thẳng đó! Nếu cậu nói với hắn thì ghê tởm có khi lại là nhẹ nhất, ngộ nhỡ hắn đ.á.n.h c.h.ế.t cậu thì sao?” Lương Sinh lo lắng nói.
Đóa Lai ủ rũ: “Quên đi, coi như tớ chưa nói gì hết.”
Lương Sinh giận dữ: “Mau mau đi ngủ đi, tớ về phòng đâu.” Lương Sinh đứng dật, thuận tay lấy chăn bông đắp lên người Đóa Lai, trước khi ra khỏi cửa còn nói: “Sắp tới Tết Đoan ngọ rồi, đến lúc đó cậu đừng quên tới thăm ông nha.”
“Ừm, tớ nhớ rồi.” Đóa Lai dừng một chút rồi nói: “Lúc đó cậu cũng về nhà thăm mẹ đi, tiền bạc gì gì đó cứ lấy ở trong tiệm.”
Lương Sinh vui vẻ: “Cảm ơn.”
Lương Sinh đi rồi, Đóa Lai cuộn người trong chăn lấy máy ảnh ra, nhìn đi nhìn lại ảnh chụp ở trong đó, vừa xem vừa cười ngốc, thậm chí cậu còn muốn nhai bức ảnh này ngồm ngoàm, vì thế, Đóa Lai quyết đi nhất định phải rửa bức ảnh này, treo lên đầy tường.
Năm giờ sáng hôm sau, Đóa Lai sau khi rời giường thì để lại cho Lương Sinh một tờ giấy, sau đó vội vàng đến chỗ lão Đóa.
Lão Đóa sớm đã dậy, vừa nghe radio vừa tưới hoa, nhìn thấy cháu trai bảo bối thì cao hứng nói: “Ăn sáng chưa?”
Đóa Lai cười: “Chưa ạ.” Đóa Lai lại gần lấy bình tưới trong tay lão Đóa, cẩn thận tưới hoa: “Tết Đoan ngọ con tới đây ăn bánh ú với ông nha.”
Lão Đóa vừa nghe đã rất cao hứng, lời chưa kịp nói đã thấy một chiếc xe ô tô đậu trước cửa, lúc bóng dáng Bàng Suất xuất hiện, lão Đóa cười nói: “Đứa nhỏ này sao cũng tới đây sớm vậy chứ.”
Nghe vậy, Đóa Lai vội vàng chạy đến cạnh lan can, nhìn Bàng Suất hô một tiếng, lập tức vẫy vẫy tay.
Bàng Suất ngẩng đầu lên nhìn Đóa Lai cười cười, sau khi bước vào nhà, hắn tự giác đi lên sân thượng. Đóa Lai vội chạy lại hỏi: “Ăn sáng chưa?”
“Chưa.”
“Ở đây ăn rồi đi.”
“Hai đứa muốn đi đâu?” Đóa Lai vội chen vào hỏi.
Đóa Lai cười: “Tụi con muốn đi phiêu lưu.”
“Chơi kiểu này nguy hiểm lắm, hai đứa nhớ để ý đó!” Lão Đóa lo lắng.
Nghe vậy, Bàng Suất đứng thẳng lưng, cười nói: “Ông cứ yên tâm, có con ở đây, con đảm bảo sẽ không để Đóa Lai xảy ra chuyện gì đâu.” Nói xong, Bàng Suất liền theo Đóa Lai xuống nhà. Vừa xuống nhà, Đóa Lai vội đi vào bếp, đưa cho Bàng Suất một bát cơm chan canh, còn có món ớt dầm sở trường của lão Đóa, hai người ngồi xuống, sau đó Đóa Lai lại lấy từ trong tủ ra hai quả trứng gà rồi luộc, sau khi lột vỏ thì để trong bát của Bàng Suất.
Bàng Suất từ đầu đến cuối không nói gì, chỉ nhìn Đóa Lai cười.
Đóa Lai bị Bàng Suất nhìn có chút hoảng hốt, ho khan hai tiếng rồi nói: “Mau ăn đi, xong rồi chúng ta xuất phát.”
Bàng Suất cười cười, vừa định nói thì thấy lão Đóa từ cửa lại gần.
Trên mặt lão Đóa lấm tấm bụi đen, trên tay còn cầm theo một thùng đựng tay bụi bặm, Đóa Lai thấy vật vội hỏi: “Lão Đóa, ông lấy cái này ra để làm gì vậy?”
Lão Đóa thở hổn hển cười nói: “Hai đứa không phải muốn đi phiêu lưu sao, ông sợ con té nên tìm cái mũ bảo hộ này, cầm theo đi.”
Đóa Lai dở khóc dở cười nói: “Ui má ơi, con lấy nó để làm gì, ông đừng lo lắng quá mà.”
Bàng Suất nhịn cười, co vai lại nói: “Cầm đi, ông vì cậu mà tìm đó.” Bàng Suất nhìn vào mắt Đóa Lai, Đóa Lai hiểu được ý tứ của Bàng Suất liền đồng ý.
Ăn sáng xong xuôi, Đóa Lai cùng Bàng Suất chuẩn bị xuất phát, mà lão Đóa từ đâu đem ra mũ bảo hộ được rửa sạch sẽ, Đóa Lai bất đắc dĩ cầm trên tay, sau khi rời cửa lão Đóa không ngừng dặn dò cậu phải mang theo, Đóa Lai dạ một tiếng rồi vội vàng chui vào trong xem.
Trên đường đi đến tiệm massage, Bàng Suất vui vẻ: “Lai thần tài, cậu mang cái nón bảo hộ cho anh nhìn một cái xem nào!”
Đóa Lai gãi gãi đầu, cười: “Đánh c.h.ế.t em cũng không mang!”
Bàng Suất hứ một tiếng: “Sợ cái gì, mang cho anh xem cái nào!”
Đóa Lai đối với Bàng Suất vốn không có sức chống cứ, đối với yêu cầu mãnh liệt của Bàng Suất, Đóa Lai rốt cuộc cũng mang mũ bảo hộ vào, cười ngốc: “Như thế nào?”
Bàng Suất nhìn kỹ, cười nói: “Giống như đi trộm mìn á.”
“Em đã nói không mang rồi mà anh cứ bắt em!” Đóa Lai căm hờn tháo mũ bảo hộ xuống, quay người ném ra ghế sau.
Bàng Suất cười: “Ông đã cất công tìm cho cậu rồi, không cầm thì không hay đâu.”
“Em hiểu ý anh.” Đóa Lai gãi đầu: “Anh, hôm nay đi phiêu lưu, em ngồi cạnh anh được không?:
“Được chứ, có gì đâu mà không được.” Bàng Suất tay cầm vô lăng như trước cười.
Đóa Lai cười híp mắt, trong lòng lại bắt đầu vạch ra một kế hoạch vĩ đại.
Theo thời gian hẹn trước, Bàng Suất cùng Đóa Lai đến tiệm massage, Chúc Khải cùng Côn T.ử mang theo một mỹ nữ tóc dài sớm chờ ở bên trong, năm người đến đông đủ, lúc này mới bắt đầu di chuyển đến ngọn núi ở vùng ngoại thành.
Khoảng chừng mười giờ, năm người cuối cùng cũng đến lối vào của khu phiêu lưu. Sau khi kiểm phiếu, Bàng Suất, Chúc Khải và Côn T.ử đi tìm cano, để Đóa Lai và mỹ nữ tóc dài kia đứng đợi một bên.
Hơn 10 phút trôi qua, bọn Bàng Suất vẫn chưa trở về, mà bên này Đóa Lai và mỹ nữ tóc dài cũng chẳng nói chuyện với nhau. giống như hai người xa lạ bình thường. Đúng lúc Đóa Lai do dự không biết có nên đi tìm Bàng Suất không, thì mỹ nữ tóc dài đứng bên cạnh hô một tiếng: “Anh Quân, ở đây!”
Đóa Lai nghe tiếng thì quay đầu nhìn thì thấy bốn người đang lại gần, trong đó có một người mà Đóa Lai có chút ấn tượng.
Thiết Quân mang theo anh em đi tới, nhìn mỹ nữ tóc dài rồi lại nhìn Đóa Lai đứng cạnh đ.á.n.h giá, cười cười: “Em gái gần đây lại đẹp lên nữa rồi, có muốn anh không?”
Mỹ nữ tóc dài cười nói: “Không có chút đứng đắn nào cả đó!”
“Đm, anh cần gì phải đứng đắn.” Nói xong, Thiết Quân nhìn Đóa Lai: “Wtf, gu em dạo này là bé trai hả? Really?” Thiết Quân nhíu mày cười, Đóa Lai nghe hắn nói mà muốn đá cho một cái.
“Gì chứ, đây là bạn của Chúc Khải.”
Thiết Quân ngạc nhiên: “Em tới đây cùng Chúc Khải?”
Mỹ nữ tóc dài gật gật đầu: “Ừm, sao không?”
Thiết Quân cười cười: “Chơi với Chúc Khải?”
Mỹ nữ nhất thời im lặng, vừa hay lúc này Bàng Suất và Chúc Khải cũng đã tìm thấy một chiếc cano, nhìn thấy Thiết Quân, Bàng Suất không để ý, ngược lại Chúc Khải lại nham hiểm, đắc chí nói: “Lại gặp nhau rồi.”
“Đúng vậy, lại gặp rồi.” Thiết Quân như trước cười: “Các cậu với Trần Tuệ đi chơi trước đi, tôi đi lấy cano.” Nói xong, Thiết Quân đem theo anh em đến chỗ thuê cano.
Chúc Khải nhìn bóng dáng của Thiết Quân, hỏi: “Em quen Thiết Quân?”
Mỹ nữ tóc dài tên là Trần Tuệ, cô gật gật đầu: “Quen, trước kia có nói chuyện một chút.”
Trong lòng Chúc Khải hơi hồi hộp, y đối với Trần Tuệ này vốn có chút thích thích, sau khi nghe vậy thì chút cảm giác này bay hơi hoàn toàn, cùng lắm Chúc Khải không biểu hiện ra ngoài mà cười cười: “Đi thôi, chúng ta xuống nước trước.”
Bàng Suất với Chúc Khải là anh em tốt nhiều năm như vậy làm sao không nhìn ra, trên đường đi ra biển, Bàng Suất lén nói với Côn Tử: “Chúc Khải chán ghét rồi.” Nói xong không nhịn được lén cười.
Côn T.ử cười nói: “Cũng chẳng sao, lát nữa em đối phó giúp ảnh.”
Bàng Suất nhíu mày: “Tên nhóc cậu đối với cô gái kia có ý tứ gì hả?”
Côn T.ử xoa tay nói: “Em đối với gái đẹp đều có ý tứ.”
“Đm.” Bàng Suất bất đắc dĩ cười khổ vài tiếng, sau đó từ từ đi bộ, lúc đi đến trước mặt Đóa Lai, cười nói: “Sao im lặng vậy?”
Đóa Lai cười: “Em thấy không nên nói thôi.”
“Không sao, muốn nói gì thì nói với anh, không cần phải xem vào bọn họ.”
Mọi người thay áo cứu sinh rồi kéo cano ra nước, sau khi cano ở trên mặt nước, Chúc Khải cũng không để Trần Tuệ đi vào trước, ngược lại, Bàng Suất dặn dò Côn Tử: “Cho Lai thần tài vào trước đi, cậu ấy chắc chắn nhất.” Nói xong, Bàng Suất nháy mắt với Đóa Lai: “Vào trước đi.”
Đóa Lai gật gật đầu, cẩn thận lên cano. Sau khi Đóa Lai ngồi xuống, Chúc Khải cùng Côn T.ử lúc này mới dẫn theo Trần Tuệ đi lên. Côn T.ử vừa đặt m.ô.n.g xuống, ngồi chưa nóng đ.í.t đã nghe Đóa Lai đuổi: “Anh Côn, anh ngồi chỗ khác được không?”
Lời vừa dứt, Bàng Suất không biết từ đây đem ba cái s.ú.n.g nước, còn có mũ bảo hộ nhảy lên, cười nói: “Ý chính là, cậu cút đi chỗ khác đi.”
Côn T.ử giật mình: “Đm, em mới là không thèm!” Côn T.ử bất đắc dĩ đứng lên, xoay người ngồi ở giữa Chúc Khải và Trần Tuệ.
Bàng Suất và Chúc Khải chia nhau ngồi ở đầu cano và đuôi cano, Bàng Suất sau khi ngồi xuống nhỏ giọng nói: “Ngồi cho vững, coi chừng bị ngã.” Nói xong, Bàng Suất và Chúc Khải quơ quơ tay, cano lập tức trôi theo dòng nước.
Đóa Lai từ lúc sinh ra đến giờ đây là lần đầu được đi phiêu lưu, vừa phấn khởi cũng vừa hồi hộp, sống c.h.ế.t nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm. Bàng Suất giữ đầu cano nhưng vẫn luôn quan sát Đóa Lai, vì muốn xoa dịu đi sự lo lắng của Đóa Lai, Bàng Suất múc nước đầy tay, đổ xuống đầu Đóa Lai.
Đóa Lai bị nước lạnh thấm vào tận tim gan, lập tức sợ run cả người: “Anh làm gì vậy.” Đóa Lai phủi phủi nước chảy trên mặt.
Chúc Khải ở phía đuôi cano cười nói: “Lát nữa ra xa tí thì múc nước, ghét ai thì vẩy vào người đó.”
“Đúng vậy, cậu thấy ai đáng ghét thì vẩy nước vào người đó.” Bàng Suất đưa mũ bảo hộ cho Đóa Lai.
Đóa Lai nhận lấy…Mũ bảo hộ…Ánh mắt cậu lén nhìn xuống dưới người Bàng Suất, cậu có nghĩ cũng không nghĩ tới mũ bảo hộ của lão Đóa giờ lại phát huy công dụng được luôn đó! Đóa Lai lập tức múc đầy nước vào, thừa dịp Bàng Suất không đề phòng liền trực tiếp hắt nước vào người hắn.
Hôm nay Bàng Suất mặc một chiếc quần tây màu đen, vì hơi mỏng cho nên không che được hết, vừa rồi lại bị nước dính vào ước sũng liền dính lên người, hình dáng như thế nào liền có thể nhìn thấy rõ.
“Đm, anh Lai thần tài đây là ăn cái gì mà can đảm quá vậy?” Bàng Suất ngồi ở đầu cano, kẹp cổ Đóa Lai lắc qua lắc lại, cười nói: “Tin tôi ném cậu xuống nước không!”
Đóa Lai cả người dính c.h.ặ.t vào người Bàng Suất, cảm giác này thật là tốt đẹp
“Nói, có phục hay không?”
Đóa Lai vội gật đầu: “Phục ạ.”
“Vẫn còn nói được cơ à.” Bàng Suất buông lỏng người Đóa Loa, nhưng không để cho Đóa Lai ngồi lại vị trí ban đầu mà là bị kẹp giữa Bàng Suất, làm cho Đóa Lai giống như ngồi trước người hắn, dùng đầu gối kẹp cơ thể cậu lại.
Không lâu sau, cano theo dòng nước chảy di chuyển, chảy đến sườn núi cao đầu tiên, dòng nước chảy xiết làm cho cả người Đóa Lai đều căng thẳng, cậu theo bản năng lùi sát về sau, gắt gao ôm lấy đùi Bàng Suất.
“kích thích không?” Đương lúc dòng nước dần chảy ổng định lại, Bàng Suất cúi đầu, nhỏ giọng hỏi Đóa Lai.
Đóa Lai ngẩng đầu lên, nhìn Bàng Suất cười nói: “Ừm, cảm giác chơi vui lắm.” Đóa Lai thật sự hy vọng sườn núi có thể cao thêm một chút để cậu có thể dính vào người Bàng Suất thật c.h.ặ.t.
“Cầm chắc vào.” Bàng Suất quay đầu nhìn về sườn núi cao.
Đóa Lai kích động ôm c.h.ặ.t c.h.â.n Bàng Suất, cả thân thể chôn c.h.ặ.t trước người Bàng Suất, đúng lúc cano theo sườn núi cao xuống dốc, Đóa Lai thế mà lại cảm nhận được một tia khác lạ. Đóa Lai theo bản năng quay đầu lại nhìn Bàng Suất mà Bàng Suất lại làm như không có việc gì bình tĩnh nói: “Cũng nhờ cậu làm cho tới có cảm giác luôn rồi.”