Ta nhớ rõ.

Dương Trụ từng nói, Tiêu Trường Phong vốn không cho cậu ra khỏi cửa ải.

Tiểu binh nghiến c.h.ặ.t răng:

"Xương Bình Hầu g.i.ế.t một quân kỹ."

"Người quân kỹ ấy...là tỷ tỷ kết nghĩa của Trụ Tử."

"Trụ T.ử không chịu nổi, buột miệng cãi lại một câu..."

Vừa nghĩ đến gương mặt Xương Bình Hầu.

Toàn thân ta lạnh buốt.

"Bao giờ .t.r.o c.ố.t của Trụ T.ử mới được đưa về?"

"Chắc tháng sau."

"Đợi đủ 10 người rồi chuyển một lượt, đỡ tốn công."

"Đợi ta một lát."

Ta lấy mười hai lượng bạc đưa cho cậu.

"Mười lượng này gửi phụ mẫu của Trụ Tử."

"Hai lượng còn lại...nhờ ngươi thay ta mang đến cho người quân kỹ đã khuất."

Tiểu binh rời đi.

Ta mới mở lá thư Tiêu Trường Phong gửi.

Chữ hắn rất đẹp.

Nét b.út cứng cáp mà mạnh mẽ.

Dương Trụ từng nói.

Tiêu Trường Phong vốn là người kinh thành.

Gia thế dường như cũng rất hiển hách.

Chỉ là...

Phụ mẫu hắn còn hay mất.

Vì sao hắn lại nhập ngũ.

Không ai biết cả.

Trong thư.

Tiêu Trường Phong nói cho ta biết.

Chuyện Xương Bình Hầu bị bắt...

Là cái bẫy do chính hắn bày ra.

Xương Bình Hầu mắc chứng mộng du.

Lần đầu tiên hạ trại ngoài thành.

Trong lúc mộng du, hắn đi ra ngoài hơn ba dặm.

Rồi bị quân Bắc Mãng bắt sống.

Ta lặng lẽ đốt bức thư.

Chuyện Xương Bình Hầu mắc chứng mộng du vốn là bí mật.

Nếu chưa từng cùng hắn chung chăn gối.

Sẽ không ai biết.

Thế nhưng...

Tiêu Trường Phong chưa từng hỏi ta, vì sao lại biết điều ấy.

9

Quân Bắc Mãng đòi một triệu lượng bạc để chuộc Xương Bình Hầu.

Trên triều sớm.

Hoàng thượng chỉ cảm thán rằng Xương Bình Hầu đã vì nước vì dân.

Nhưng tuyệt nhiên không nhắc đến việc lấy quốc khố chuộc người.

Chỉ sau một đêm.

Trời như sụp xuống phủ Xương Bình Hầu.

Đích tỷ bắt đầu chạy vạy khắp nơi gom bạc.

Thế nhưng...

Vì Xương Bình Hầu bị bắt.

Cửa ải Thông Thuận lần nữa rơi vào cảnh rắn mất đầu.

Lần này.

Các tướng lĩnh dưới trướng Quách tướng quân cùng nhau dâng tấu.

Đồng lòng tiến cử Tiêu Trường Phong.

Tiêu Trường Phong lập quân lệnh trạng.

Cam kết trong vòng một tháng sẽ đ.á.n.h lui quân Bắc Mãng về thảo nguyên.

Có sáu vạn Quách gia quân đứng ra bảo đảm.

Hoàng thượng cuối cùng cũng trao binh quyền cho hắn.

Mà hắn...

Quả thật không phụ sự tín nhiệm ấy.

Đầu tháng Hai.

Quân Bắc Mãng bị hắn đ.á.n.h tan.

Không những vậy.

Hắn còn c.h.é.m đầu thủ lĩnh Na Khắc.

Hoàng thượng vô cùng vui mừng.

Lập tức triệu Tiêu Trường Phong hồi kinh ban thưởng.

Nhưng...

Ngay trước khi hắn về kinh.

Xương Bình Hầu lại bất ngờ được quân Bắc Mãng thả về.

Hắn vừa khóc vừa kể lể với Hoàng thượng những khổ cực mình phải chịu.

Lại không quên nhắc đến công lao của bản thân.

Thậm chí còn dâng sớ đàn hặc Tiêu Trường Phong.

Nói hắn cấu kết với mấy vị phó tướng của Quách tướng quân, cố ý giăng bẫy.

Nếu không...

Hắn tuyệt đối sẽ không bị bắt.

Cục diện triều đình lập tức trở nên vi diệu.

Mỗi ngày ta đều thấp thỏm không yên.

Đánh trận...

Tiêu Trường Phong đương nhiên không sợ.

Nhưng nếu phải chu toàn trong triều.

Bị cuốn vào tranh chấp quyền lực và phe phái...

Liệu hắn có ứng phó nổi không?

Sau khi Xương Bình Hầu trở về.

Đích tỷ và đích mẫu cũng như sống lại.

Trong phủ mở yến tiệc liên tiếp mấy ngày.

Ngay cả hí đài cũng dựng lên.

"Đám người ấy đúng là sung sướng."

Dương đại nương cười nhạt.

"Con cũng đừng nghĩ nhiều."

"Người đáng c.h.ế.t canh ba. Thì tuyệt đối chẳng kéo được đến canh năm."

Ta thu ánh mắt khỏi đám gia nhân đang tung kẹo mừng thay Xương Bình Hầu.

Buổi tối.

Dương đại nương đưa Điền nhi về nghỉ.

Chỉ còn một mình ta trông quán.

Đích tỷ tới.

Nàng đứng trước mặt ta.

Nụ cười như có như không.

"Đã 5 năm rồi."

"Ta cứ tưởng ngươi đã mục thành một đống xương trắng. Không ngờ vẫn còn sống lay lắt."

"Nếu không phải Hầu gia hồi kinh, sai người điều tra lai lịch của Tiêu Trường Phong."

"Thì ta còn chẳng biết ngươi vẫn còn sống."

"Thập Nhị Nương."

"Là ta đã xem thường ngươi."

Nàng gần như chẳng thay đổi chút nào.

Vẫn cao ngạo.

Vẫn ngang ngược.

Tựa như...

Cả thiên hạ đều phải nhường nhịn nàng.

"Trời đã tối."

"Nếu phu nhân không dùng bữa. Tiểu điếm cũng xin phép đóng cửa."

Đích tỷ siết c.h.ặ.t cổ tay ta.

Ghé sát bên tai hỏi:

"Ngươi và Tiêu Trường Phong...là quan hệ gì?"

"Không liên quan đến ngươi."

Ánh mắt đích tỷ lập tức lạnh lẽo.

Giống hệt đêm năm ấy.

Khi nàng sai người chôn sống ta xuống hố.

"Có người chống lưng đúng là khác. Một con ch.ó cũng dám nói với ta như vậy."

"Thập Nhị Nương."

"Dù ngươi có quan hệ gì với Tiêu Trường Phong."

"Ta g.i.ế.t được ngươi một lần...thì cũng có thể khiến ngươi c.h.ế.t lần thứ hai."

"Phu nhân quyền cao chức trọng. Muốn lấy mạng ai quả thật dễ như trở bàn tay."

"Nhưng đời người...Đâu phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió."

"Làm việc vẫn nên chừa lại một con đường."

Đích tỷ bật cười lớn.

"Chẳng lẽ ngươi cho rằng...sẽ có ngày ngươi vượt được ta?"

"Thập Nhị Nương."

"Ngươi sinh ra đã là đồ hèn mọn. Cả đời này cũng chỉ là đồ hèn mọn."

"Đích tỷ nói những lời ấy...không thấy chột dạ sao?"

"Nếu tỷ không chột dạ. Vậy trở về hỏi Xương Bình Hầu xem. Hắn có chột dạ hay không."

Đích tỷ trợn trừng đôi mắt.

"Ngươi tưởng Tiêu Trường Phong giữ được mạng cho ngươi sao?"

"Ngươi có biết...phụ thân hắn là ai không?"

Ta không cần biết xuất thân của Tiêu Trường Phong.

Ta chỉ cần biết.

Hắn là người có bản lĩnh.

Có trách nhiệm.

Cũng có tiền đồ.

Dựa vào chính mình.

Sớm muộn gì hắn cũng sẽ ngẩng cao đầu giữa thiên hạ.

"Phụ thân hắn...chính là Tiêu Kỳ."

"Vị Tiêu tướng quân năm xưa vì một sai lầm mà chôn vùi ba vạn tướng sĩ."

"Sau đó t.ự v.ẫ.n ngoài cửa ải."

Thì ra...

Tiêu Trường Phong là hậu nhân của Tiêu Kỳ.

Thuở nhỏ.

Ta từng nghe kể về ông.

Khi ấy Quách tướng quân vẫn còn là phó tướng dưới trướng Tiêu Kỳ.

Có một lần xuất chinh.

Tiêu Kỳ mải truy kích tàn quân.

Không ngờ rơi vào mai phục.

Chương 7 - Cỏ Thơm Qua Từng Năm Tháng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia