Đến ngày ta làm lễ cập kê, tỷ phu trong cơn say ngà ngà đã xông thẳng vào khuê phòng của ta.
Đêm ấy, miệng ta bị bịt kín, bị đưa vào phủ Hầu. Đích tỷ nói nàng không thể sinh con, muốn mượn bụng ta dùng một lần.
Một năm sau, ta sinh hạ một nhi tử. Đích tỷ đưa ta đến Trúc Viên. Bốn bà tử bịt chặt miệng ta, rồi vùi ta xuống chiếc hố đã được đào sẵn từ trước.
Trước lúc nhắm mắt, điều ta mãi nghĩ đến là, một người như ta tồn tại trên cõi đời này, rốt cuộc có ý nghĩa gì?
Nào ngờ, ta lại được người ta đào lên.
Người ấy gầy gò, nhỏ bé, vậy mà vẫn tập tễnh cõng ta đi suốt mười dặm.
Chàng cởi chiếc áo duy nhất trên người phủ lên thân ta, giữ lại cho ta một con đường sống.
Sau đó, một vị lão trượng đưa ta về cưu mang. Kể từ ngày ấy, ta đổi tên đổi họ, trở thành một con người khác.
5 năm sau, quán hoành thánh của ta mở đến tận kinh thành. Không ngờ lại gặp đúng lúc cả nhà đích tỷ bị phát mại.
Đích tỷ quỳ xuống cầu xin ta cứu lấy nhi tử của nàng, còn ta chỉ tay về phía thiếu niên đang quỳ ở bên kia.
“Ta chỉ cứu chàng ấy.”