“Bùi Túc.”
Tôi gọi anh.
Anh rảnh tay “ừ” một tiếng.
“Anh từng thích ai chưa?”
Rất rõ ràng, sắc mặt anh thoáng khựng lại.
Qua một lúc, anh mới đáp:
“Sao tự dưng lại hỏi chuyện đó?”
Mắt tôi lập tức sáng lên.
Có tình tiết thật rồi!
“Em tò mò thôi mà, kể em nghe đi~”
4
Bùi Túc vẫn giữ tay trên vô lăng.
“Chuyện đã qua lâu rồi, hơn nữa…”
Hơn nữa cái gì?
Đừng có dừng ở chỗ gay cấn như vậy chứ!
Bùi Túc đột nhiên quay đầu, thấy tôi đang chăm chú nhìn anh bằng ánh mắt háo hức hóng chuyện.
Anh nghiến nhẹ răng:
“Em không giận à?”
Tôi lắc đầu:
“Không giận.”
Chuyện cũ lâu rồi thì có gì đáng giận.
Huống hồ tính cách của Bùi Túc cũng không giống loại đàn ông lăng nhăng vô trách nhiệm.
Đã cưới tôi rồi thì chắc hẳn anh đã buông bỏ quá khứ.
Tôi tin nhân phẩm của anh.
Nhưng tôi không giận, còn Bùi Túc thì dường như lại giận thật.
“Hách Vân Y, em đúng là rộng lượng.”
Bùi Túc thật sự tức giận.
Mấy ngày tiếp theo, không khí quanh anh luôn toát ra cảm giác đó.
“Nếu là tớ á, làm một trận là mọi chuyện đâu vào đó.”
Trong trung tâm thương mại, Triệu Tuế Tuế vừa chọn đồ vừa bày kế cho tôi.
“Tớ cũng muốn lắm chứ.”
Nhưng sáng hôm sau, Bùi Túc đã bay ra nước ngoài vì có việc gấp.
Tôi ủ rũ đứng một bên, đến cả hứng thú mua sắm cũng tụt sạch, nửa ngày mà chỉ tiêu được vài chục ngàn.
Mặc cho Tuế Tuế lấy hết bộ này đến bộ khác ướm lên người tôi.
Dù mỗi ngày Bùi Túc vẫn gửi tin nhắn “chào buổi sáng” và “ngủ ngon”, thậm chí không quên nhắc tôi uống nước.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy anh đang kìm nén điều gì đó.
“Bộ này cũng ổn đấy, gói lại giúp tôi.”
Tuế Tuế vỗ tay, bảo nhân viên gửi đồ thẳng về nhà tôi.
“Nếu anh ta không đến tìm cậu, vậy cậu đi tìm anh ta chẳng phải xong rồi sao?”
Câu nói của cô ấy như một ngọn đèn pha chiếu thẳng vào mớ rối rắm trong lòng tôi.
Đúng rồi.
Tôi đi tìm anh là được mà!
Có gì ghê gớm đâu chứ!
“Tuế Tuế, tớ yêu cậu c.h.ế.t mất!”
Tôi làm bộ nhào tới định hôn cô ấy.
Tuế Tuế bị tôi hôn một cái, cười đến tít cả mắt, cực kỳ đắc ý.
Trước khi tôi rời đi, cô ấy còn không quên nhắc nhở:
“Nhớ mang theo bộ đồ tớ mua cho cậu đấy nhé.”
Tối hôm đó, tôi đáp xuống sân bay Toronto.
Vừa bước ra khỏi sân bay, tôi đã kéo c.h.ặ.t áo khoác trên người.
Tài xế đưa tôi đến căn nhà tôi từng mua khi còn du học ở đây.
Lúc bước vào nhà, tôi bỗng nhớ tới một chuyện nhỏ không quá quan trọng.
Năm đó, khi tôi ra nước ngoài học, Bùi Túc biết chuyện thì chiến tranh lạnh với tôi suốt một thời gian dài.
Trong khoảng thời gian ấy, những tin nhắn tôi gửi để làm hòa đều không nhận được phản hồi.
Tôi cứ tưởng quan hệ giữa chúng tôi rồi sẽ dần nhạt đi theo năm tháng.
Cho đến ngày hôm đó.
Sau giờ học, tôi như thường lệ bước ra khỏi tòa nhà, kéo c.h.ặ.t áo lông trên người.
Vừa tắt cuộc gọi chúc mừng sinh nhật của bố mẹ.
Tôi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Bùi Túc đang đứng cách đó không xa.
Anh mặc một chiếc áo khoác cashmere màu xanh mực, đứng giữa quảng trường rộng lớn.
Giữa dòng người qua lại, anh nổi bật như một mảng màu riêng biệt.
Bùi Túc đến đó không vì lý do nào khác.
Chỉ để đưa quà sinh nhật cho tôi.
Tôi sững người tại chỗ.
Nhìn anh lấy từ trong áo ra một hộp quà được gói cẩn thận, rồi nói:
“Chúc mừng sinh nhật, Hách Vân Y.”
Tôi chậm rãi chớp mắt.
Đúng lúc ấy, một bông tuyết trắng nhẹ rơi xuống hàng mi của anh.
Ngay sau đó, tuyết bắt đầu rơi ngày một dày.
Hôm đó, Toronto đón trận tuyết đầu mùa.
Một món quà sinh nhật đã kéo lại mối quan hệ đang nguội lạnh giữa chúng tôi.
Tôi hỏi anh vì sao lại vượt nửa vòng trái đất đến đây chỉ để tặng quà.
Bùi Túc cụp mắt:
“Tiện đường ghé qua thôi.”
Tôi không tin.
Đường nào mà từ Bắc Kinh lại “tiện đường” sang Toronto?
“Cấm nói dối!”
Bị tôi quấy đến hết cách, anh đành thành thật khai ra:
“Không phải em từng nói: ‘Bùi Túc, anh dám không đến sinh nhật mười tám tuổi của em, anh c.h.ế.t chắc!’ sao?”
Bùi Túc bắt chước giọng điệu của tôi, còn giơ nắm đ.ấ.m lên không trung làm dáng.
Tôi cười đến ngả nghiêng.
Nhìn anh nghiêm túc giả vờ hung dữ, bỗng thấy anh đáng yêu đến lạ.
Bùi Túc không nói gì.
Màn tuyết phủ mờ đôi mắt anh, còn anh chỉ lặng lẽ nhìn tôi cười.
Nghĩ đến đó, tôi đột nhiên khựng lại.
Không biết năm đó Bùi Túc… có phải cũng từng thích tôi một chút hay không?
Hứa Trạch nói tối nay Bùi Túc có buổi tiệc.
Tôi không muốn đợi thêm dù chỉ một giây, lập tức thay lễ phục rồi lao thẳng đến hiện trường.
Trong đại sảnh lộng lẫy, khách khứa qua lại tấp nập.
Giữa đám đông, Bùi Túc mặc bộ vest xám bạc, nổi bật đến mức chỉ cần liếc mắt là thấy.
Tôi xách váy chuẩn bị bước tới tìm anh.
Mới đi được vài bước, tôi đã thấy một cô gái tóc vàng mắt xanh tiến lại gần anh.
Không biết hai người nói gì với nhau, Bùi Túc thậm chí còn mỉm cười với cô ta.
Kỳ lạ thật.
Rõ ràng những chuyện kiểu này trước đây không phải chưa từng xảy ra, vậy mà hôm nay nhìn thấy, trong lòng tôi lại khó chịu đến phát nghẹn.
“Bùi Túc!”
Tôi tức giận bước nhanh tới.
Giữa một buổi tiệc toàn người nước ngoài, đột nhiên vang lên một câu tiếng Trung khiến không ít người quay đầu nhìn lại.