Nghe thấy giọng tôi, Bùi Túc thoáng sững người.

5

Có vẻ anh không ngờ tôi sẽ xuất hiện ở đây.

“Sao em lại tới?”

Tôi khoanh tay, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Nếu em không đến thì làm sao biết anh nói chuyện với người ta vui vẻ đến vậy.”

Bùi Túc nhíu mày khó hiểu.

Anh quay sang nhìn cô gái tóc vàng, lập tức hiểu ra, khẽ nhướng mày.

“Pierre, cô ấy là…?”

Một chàng trai cao lớn bên cạnh hỏi bằng tiếng Pháp.

Không đợi Bùi Túc trả lời, tôi đã khoác tay anh, chủ động giới thiệu tên mình.

Bùi Túc nói tiếp:

“Vợ tôi.”

Anh ngừng một chút, sau đó siết nhẹ tay tôi, nhìn về phía cô gái ban nãy.

“Đây chính là vợ tôi.”

Cô gái kia nhìn chúng tôi một lát, rồi khẽ cười:

“Hai người rất xứng đôi.”

Nói xong, cô nâng ly rượu rồi rời đi.

“Cô ta vừa nói gì với anh vậy?”

Tôi vẫn không kìm được tò mò:

“Sao anh cười vui thế?”

Câu sau tôi cố ý hạ giọng, nhưng Bùi Túc vẫn nghe thấy.

Anh khẽ bật cười.

Tiếng cười trầm thấp, mơ hồ, nghe đến mức tim tôi khẽ nhảy lên.

“Muốn biết à?”

Tôi gật đầu.

Bùi Túc cầm ly rượu bước đi:

“Không nói cho em.”

Đúng là nhỏ nhen.

Tâm trạng Bùi Túc tối nay rõ ràng rất tốt.

Tôi mặc chiếc váy dạ hội khoét lưng, xẻ tà cao. Tóc b.úi lên gọn gàng, vừa kiêu kỳ vừa quyến rũ.

Có người đến khen tôi, Bùi Túc không hề khiêm tốn, ai khen cũng nhận hết.

Nghĩ lại thì tôi chưa từng thấy dáng vẻ say rượu của anh.

Tôi gọi phục vụ đến, lấy một ly champagne từ khay.

Sau đó chậm rãi bước về phía Bùi Túc.

Anh đang trò chuyện với vài người có tiếng trong ngành, hoàn toàn không chú ý tôi đang đến gần.

“Xin lỗi các anh, tôi mượn anh ấy vài phút được không?”

Tôi nở nụ cười thật tươi.

Mấy người kia lập tức trêu vài câu, Bùi Túc cũng chỉ mỉm cười đón nhận.

Đợi bọn họ đi hết, nụ cười trên môi anh mới chậm rãi biến mất.

Anh bình thản nhìn tôi.

“Lại muốn giở trò gì?”

Tôi lắc nhẹ ly rượu trong tay.

“Uống cái này đi.”

Anh cụp mắt:

“Cái gì?”

Rõ ràng là giả vờ hỏi.

Tôi nhướng mày:

“Xuân d.ư.ợ.c, anh dám không?”

Bùi Túc nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình.

Trong mắt tôi có sự tinh nghịch và rạng rỡ không hề che giấu.

Anh bất ngờ nắm lấy cổ tay tôi.

Tôi theo phản xạ muốn rút tay lại, nhưng không rút được.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn anh nâng cổ tay tôi lên, môi chạm vào miệng ly.

Giữ nguyên tư thế ấy, anh ngửa đầu uống cạn rượu.

Ánh mắt anh từ đầu đến cuối không rời khỏi tôi.

“Dù có tác dụng thật, người chịu trận vẫn là em.”

Bùi Túc vừa uống xong đã biết tôi chỉ đang trêu anh.

Nhưng rõ ràng, anh cũng rất hưởng thụ trò này.

Cả buổi tối, Bùi Túc uống không ít rượu.

Tiệc vừa kết thúc, anh lập tức đưa tôi về khách sạn.

Cánh cửa khép lại vang lên một tiếng “cạch”.

Sự yên tĩnh nhanh ch.óng lan ra khắp căn phòng.

Ngắm Bùi Túc cởi đồ, thật ra cũng là một kiểu hưởng thụ rất đặc biệt.

Tôi chống tay lên thành ghế sofa, chăm chú nhìn từng động tác của anh.

Khi anh cởi áo vest ra, lớp sơ mi bên trong ôm lấy đường nét cơ bắp rõ ràng, theo từng cử động mà càng hiện lên rõ hơn.

Tôi động lòng, dứt khoát bước tới giúp anh tháo cà vạt.

Bùi Túc hơi cúi đầu, ánh mắt vì men rượu mà trở nên mơ màng, dừng lại trên người tôi.

“Hứa Trạch đưa lịch trình của anh cho em à?”

Tối nay anh uống khá nhiều, giọng vốn đã trầm nay lại càng thêm quyến rũ vì hơi rượu.

Tôi yên lặng tháo cà vạt, không đáp.

Bùi Túc cũng không vội.

Ngón tay ấm áp của anh nhẹ nhàng vuốt qua môi dưới của tôi, mang theo một ý vị khó nói.

“Sao tự dưng lại đến Toronto?”

Anh khẽ thì thầm, như đang tự nói với chính mình:

“Nhớ anh rồi à?”

Tôi bật cười, nhéo vào n.g.ự.c anh một cái.

“Ai thèm nhớ anh.”

Bùi Túc cười khẽ:

“Vậy sức hút của anh cũng lớn thật đấy.”

Cười xong, cả hai bỗng đồng thời im lặng.

Anh tựa trán vào tôi, sống mũi lành lạnh lướt qua sống mũi tôi.

Sự im lặng kéo dài vài giây.

Đèn cảm ứng ngoài hành lang cũng tự động tắt.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Tôi không nhìn rõ gương mặt anh nữa.

Chỉ thấy đôi mắt đen láy ấy vẫn sáng rực như sao trong đêm.

Không biết là vì tâm ý tương thông, hay chỉ là sự trùng hợp kỳ diệu.

Cả hai chúng tôi cùng lúc mở miệng:

“Xin lỗi.”

Lời vừa thốt ra, trong mắt cả hai đều hiện lên vẻ bất ngờ.

Bùi Túc phản ứng trước.

“Anh xin lỗi, hôm đó không nên giận em.”

Anh thở ra một hơi rất nhẹ:

“Lúc định xin lỗi thì thấy em ngủ say quá, không nỡ đ.á.n.h thức.”

Bị anh nói vậy, tôi cũng thấy hơi ngượng.

Tôi lúng túng mở miệng:

“Thật ra em cũng… Ưm…”

Câu còn chưa nói hết, Bùi Túc đã cúi đầu hôn tôi.

Tôi bị ép ngẩng đầu, đón lấy nụ hôn của anh.

Ngay cả nhịp thở cũng rối loạn theo.

Trong đêm tối yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng vải vóc ma sát đầy ám muội.

Lúc nửa tỉnh nửa mê, tôi mơ hồ nghe thấy anh thở dài bên tai:

“Lúc nào cũng làm em buồn…”

Khi đó, tôi đã không còn sức trả lời.

Chỉ có thể lặp đi lặp lại trong lòng:

Không có đâu, anh không khiến em buồn.

Không có mà, Bùi Túc.

6

Sau khi trở về từ Toronto, quan hệ giữa tôi và Bùi Túc có thể nói là tiến triển thần tốc.

Hai chúng tôi ăn ý đến mức không ai nhắc lại lý do thật sự khiến trận giận dỗi hôm đó bùng lên.

Chương 5 - Cô Vợ Bá Đạo Của Tổng Tài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia