Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục

Chương 947: Giấm Của Ngự Thiện Phòng Bị Ngài Trộm Rồi Sao?

Phượng Lâm bị chọc tức đến bật cười.

"Cáo mệnh chính là cáo mệnh, còn để ta phải lừa ngươi sao?

"Lưu Oánh, ngươi còn chưa gả vào đây đã gây ra cho ta rắc rối lớn nhường này, sau này còn ra thể thống gì nữa?

"Hôm nay, nếu ngươi không đi bồi tội, vậy hôn sự của hai ta cứ thế bãi bỏ đi!"

Tay Lưu Oánh run rẩy, ấn đường đen sầm lại.

"Được! Ta đi bồi tội! Nhưng ta không phải chịu sự uy h.i.ế.p của ông, ta là vì để tâm đến ông, không muốn danh tiếng Phượng phủ bị tổn hại."

Phượng phụ đã sớm nhìn thấu ả.

Ông buông một tiếng trào phúng lạnh lẽo:"Nếu ngươi thực sự muốn tốt cho ta, đã không ép ta cưới ngươi!"

Lời này như đ.â.m trúng tim đen của Lưu Oánh.

Ả cười lạnh.

"Tam Lang, thật sự là ta ép ông sao? Chúng ta thành hôn, chẳng phải là các thủ sở nhu (mỗi người đều có mục đích riêng) ư?"

Ả muốn quyền lực và tiền tài.

Đả thông thương đạo các nước, chỉ dựa vào thân phận dì của Hoàng hậu vẫn chưa đủ.

Ả còn muốn đưa nữ nhi lên ngôi vị cao.

Còn về phần Phượng Lâm, ông ta muốn có một nữ nhi ngoan ngoãn, sinh hạ hoàng t.ử cho Phượng gia bọn họ.

Trong chốc lát, Phượng Lâm á khẩu không trả lời được, trực tiếp bỏ mặc ả, phất tay áo rời đi.

Bên ngoài phòng.

Nơi hành lang dài.

Nha hoàn nhắc nhở Lâm di nương:"Di nương, lão gia ra rồi!"

Lâm di nương chằm chằm nhìn về phía tiền sảnh.

"Tiện nhân kia đâu?"

Nha hoàn suy đoán.

"Chắc chắn là bị lão gia mắng khóc, xấu hổ không dám gặp người rồi!"

Ánh mắt Lâm di nương tối sầm lại.

Cũng phải, đổi lại là bình thường, tiện nhân kia hận không thể lúc nào cũng dính lấy lão gia, ra vào có đôi.

"Di nương mau nhìn kìa, Lưu nương t.ử kia cũng ra rồi!"

...

Hoàng cung.

Tiêu Dục phê duyệt xong tấu chương, đi đến Vĩnh Hòa Cung, lại không thấy bóng dáng Phượng Cửu Nhan đâu.

"Hoàng hậu đâu?"

Hắn rõ ràng nghe nói Hoàng hậu đã hồi cung.

Vãn Thu cung kính bẩm báo.

"Hoàng thượng, nương nương đến T.ử Thần Cung mộc d.ụ.c, không cho nô tỳ đi theo hầu hạ."

Nàng ta khó tránh khỏi có chút tủi thân.

Nương nương dường như không tin tưởng nàng ta, những việc như mộc d.ụ.c thay y phục, đều cực kỳ ít khi để nàng ta lại gần hầu hạ.

Tiêu Dục chuyển hướng, bãi giá T.ử Thần Cung.

T.ử Thần Cung là tẩm điện của đế vương, d.ụ.c trì bên trong đó là nơi nàng thích nhất.

Hắn vốn dĩ cũng định xây một d.ụ.c trì tại Vĩnh Hòa Cung, nhưng khi xây dựng cung điện ban đầu đã không tính đến việc tái thiết sau này, rất khó để động thổ tại chỗ cũ.

Đặc biệt là, các vị trí đều phải chú trọng âm dương ngũ hành và phong thủy.

Tiêu Dục từ Vĩnh Hòa Cung đi đến T.ử Thần Cung.

Vừa bước vào nội điện, đã thấy Cửu Nhan mộc d.ụ.c xong, y phục cũng đã thay đổi chỉnh tề, đang ngồi bên mép giường lau tóc.

Phượng Cửu Nhan nhìn thấy hắn, có chút bất ngờ.

Tiêu Dục ngồi xuống cạnh nàng, vô cùng dính người mà ôm lấy nàng, mỗi lần ôm nàng, đều có thể xua tan đi một thân mệt mỏi.

Cằm hắn cọ cọ vào cổ nàng:"Đã nhiều ngày không gặp nàng, còn tưởng nàng bị dã nam nhân bên ngoài câu dẫn đi mất rồi."

Nàng xuất cung điều tra, không phải ngày nào cũng có thể hồi cung, đi đến những nơi xa, một khi đã đi là mất mấy ngày liền.

Giống như lần này.

Tính ra, đã xuất cung được năm ngày rồi.

Phượng Cửu Nhan cười hắn:"Đúng là lo bò trắng răng."

Tiêu Dục cầm lấy tấm vải khô trong tay nàng, giúp nàng lau tóc.

Loại chuyện này, hắn làm vô cùng thuận tay.

"Chiến sự phía Tây cũng đã kết thúc. Tây Nữ Quốc lần này cũng thật ghê gớm, liên tiếp diệt hai tiểu quốc." Giọng điệu bẩm báo này của Tiêu Dục, cứ như thể một thần t.ử.

Phượng Cửu Nhan suy nghĩ một lát, nhắc nhở hắn.

"Tây Nữ Quốc tiếp giáp nước ta, quốc lực bọn họ cường thịnh, đối với chúng ta chưa chắc đã là chuyện tốt."

Tiêu Dục cười nhạt.

"Dù sao cũng đã nhận kim đao của người ta, lại tuyệt tình đến mức này sao."

Phượng Cửu Nhan nghe ra sự trêu chọc của hắn, hai tay ôm lấy cổ hắn, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi hắn.

"Mùi vị nồng đậm như vậy, giấm của Ngự Thiện Phòng đều bị ngài trộm rồi sao?"

Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, phát hiện hắn lại tuấn tú hơn không ít, đường nét xương hàm đặc biệt sắc sảo.

"Luyện qua rồi sao?" Nàng đầy thâm ý hỏi, tiện tay sờ xuống phần bụng của hắn, bóp một cái.

Thân thể Tiêu Dục run lên, đỡ lấy eo m.ô.n.g nàng, nhấc bổng nàng lên.

Ánh mắt hắn nóng rực nhìn nàng.

"Lại bồi trẫm 'luyện' một chút."

Lời còn chưa dứt, màn trướng đã buông xuống.

Bên trong màn trướng là một phen kinh thiên động địa.

...

Khi Phượng Cửu Nhan trở lại Vĩnh Hòa Cung, trời đã tối mịt.

Ngô Bạch tiến lên bẩm báo.

"Nương nương, Lưu nương t.ử kia đã đến Tham tướng phủ, bồi lễ xin lỗi Tham tướng phu nhân rồi."

Phượng Cửu Nhan đứng dưới ánh trăng, đôi mắt tựa như đầm sâu, không thấy đáy.

"Ả ta ngược lại rất biết co biết duỗi."

"Nghe nói, là mẫu thân ngài đứng ra hòa giải, còn giữ Lưu nương t.ử lại dùng vãn thiện." Ngô Bạch lén lút liếc nhìn thần sắc của nương nương.

Hắn cho rằng, quá mức lương thiện, rất dễ bị người ta tổn thương lợi dụng.

Nhưng hắn không tiện nói thẳng.

Sắc mặt Phượng Cửu Nhan đạm mạc:"Phái người đi Giang Châu một chuyến, tra xét kỹ lưỡng Lưu Oánh."

Mặc dù hôm nay chỉ vội vã gặp mặt một lần, nàng luôn cảm thấy, kẻ này lai giả bất thiện, không chỉ đơn thuần là vì muốn gả vào Phượng gia.

"Rõ!"

Chương 947: Giấm Của Ngự Thiện Phòng Bị Ngài Trộm Rồi Sao? - Cởi Chiến Bào Theo Phượng Đạo, Bạo Quân Khuất Phục - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia