Tham tướng phủ.
Phượng Yến Trần nể tình mặt mũi của mẫu thân, mới miễn cưỡng ngồi cùng bàn với người gọi là dì này.
Chu thị cũng nể mặt bà mẫu, không so đo hiềm khích lúc trước, đối đãi với vị dì này bằng lễ nghĩa.
Trên mặt Lưu Oánh mang dáng vẻ biết lỗi, bưng chén rượu đứng dậy.
"Chuyện hôm nay, đều là một hồi hiểu lầm.
"Chúng ta là người một nhà, thật không nên làm ầm ĩ đến mức này.
"Trưởng tỷ, xin tỷ hãy tha thứ cho muội, muội cũng là vì nhớ đến phụ mẫu và a đệ, mới có nhiều đắc tội với tỷ và cháu dâu."
Ả nâng chén kính Phượng mẫu.
Phượng mẫu mềm lòng:"A Oánh, muội và ta là tỷ muội ruột thịt, không cần phải như vậy."
Bà không thể phụng dưỡng tống chung cho nhị lão, đó là niềm ân hận cả đời của bà. Không trách Lưu Oánh trước mặt mọi người vạch trần.
"A tỷ, Yến Trần, ta cạn ly!" Lưu Oánh uống cạn chén rượu.
Phượng Yến Trần từ đầu đến cuối không nói một lời.
Mãi cho đến khi vãn thiện kết thúc, cả nhà tiễn dì về xong, hắn mới khuyên nhủ mẫu thân.
"Nhi t.ử cho rằng, vị dì này không đáng để kết giao sâu đậm. Sau này người hãy ít qua lại với ả đi."
Phượng mẫu nhíu mày.
"Yến Trần, đó dù sao cũng là muội muội ruột của ta, là người duy nhất còn lại của nhà ngoại con."
Phượng Yến Trần còn muốn nói thêm gì đó, liền bị thê t.ử Chu thị cản lại:"Phu quân, vài ngày nữa là đến Trung thu rồi, thiếp muốn gửi chút lễ vật cho phụ mẫu, chàng giúp thiếp xem qua, có được không?"
Trở về phòng, Chu thị trách móc Phượng Yến Trần.
"Phu quân, chuyện của mẫu thân, chàng bớt quản thì hơn.
"Bà ấy và phụ thân hòa ly, cư vô định sở, nay nhà ngoại có một muội muội đến, đương nhiên là phải thân thiết với đối phương rồi.
"Chàng nói những điểm không phải của dì, mẫu thân sẽ không vui đâu. Hà tất vì người ngoài mà ảnh hưởng đến tình cảm mẫu t.ử các người?"
Phượng Yến Trần gật đầu, an ủi thê t.ử.
"Ta biết. Ta chỉ là không thích cái thói con buôn của vị dì kia. Hôm nay ả đến bồi tội, chỉ hời hợt cho qua chuyện, thành ý thì ít, bạc thì nhiều.
"Nhìn những trang sức, yên chi thủy phấn ả tặng kìa, cứ làm như chúng ta thèm khát lắm vậy. Nhận những thứ đó, có vẻ như chúng ta hám lợi, không nhận, cục tức này lại nuốt không trôi.
"Cố tình mẫu thân lại nhanh tay, thay chúng ta làm chủ nhận lấy, còn giữ ả lại cùng dùng bữa, ta thực sự là..."
Phượng Yến Trần càng nghĩ càng bực hỏa, nhưng sự tu dưỡng từ nhỏ khiến hắn khó mà phát tác ra ngoài.
Chu thị vuốt ve n.g.ự.c hắn:"Được rồi phu quân, đừng tức giận. Mẫu thân làm thế nào, là chuyện của mẫu thân. Sau này chúng ta ít qua lại với dì là được."
...
Lưu Oánh sau khi đến Hoàng thành, vẫn luôn ở tại khách trạm.
Ả vừa bước vào khách trạm, đã thấy nữ nhi ngồi bên bàn, liếc mắt đưa tình với tên tiểu nhị kia, lập tức giận dữ tột độ.
Thế là ả sải bước xông tới, kéo mạnh nữ nhi lên.
"Về phòng ngủ!"
Sau khi đóng cửa phòng, Lưu Oánh chọc thẳng vào trán nữ nhi, thấp giọng quát tháo.
"Đúng là đói ăn quàng!
"Vi nương hao tâm tổn trí, chính là muốn để hai mẹ con chúng ta sống tốt hơn một chút, sau này, ta là chủ mẫu Phượng phủ, con chính là nương nương trong Hoàng cung.
"Con thì hay rồi, toàn làm mấy chuyện tự cam hạ tiện!
"Là nam nhân thì con đều thích, con thiếu đòn đến thế sao!"
Nữ nhi Trịnh Cơ vẻ mặt xấu hổ pha lẫn tức giận.
"Nương! Con là nữ nhi ruột của người đấy, người nói cái gì vậy!"
"Không muốn bị ta nói, thì thu lại cái thói lẳng lơ của con đi!" Lưu Oánh giận vì con không tranh khí.
Trịnh Cơ ngoan ngoãn khoác lấy cánh tay ả.
"Nương, chỉ cần người gả vào Phượng phủ, dựa vào phụ thân, nhất định có thể đả thông thương đạo các nước, vận chuyển hàng hóa của chúng ta đi khắp nơi, đến lúc đó, chúng ta không lo ăn uống, ngày tháng trôi qua tự tại biết bao, hà tất phải bắt con nhập cung chứ?"
So với vị Hoàng thượng kia, ả ta càng muốn chiêu một tên rể hiền tuấn lãng ngoan ngoãn hơn.
Tuy nhiên, khi mẫu thân lấy bức chân dung của đương kim Hoàng thượng ra, mắt Trịnh Cơ liền đờ đẫn.
Ả ta lập tức giật lấy bức chân dung, nhìn ngắm tỉ mỉ.
Sau đó vẻ mặt hưng phấn nhìn mẫu thân, hỏi.
"Nương, đây chính là Hoàng thượng sao? Cũng quá tuấn tú rồi!"
Chỉ cần nhìn khuôn mặt này, nếu có thể cùng hắn xuân tiêu một khắc, kiếp này cũng không còn gì hối tiếc.
"Nương, khi nào con có thể nhập cung?" Ả ta đã không thể chờ đợi thêm được nữa.
"Gấp cái gì. Đợi khi con trở thành tiểu thư Phượng gia, trở thành tỷ tỷ của Hoàng hậu, còn lo không gặp được Hoàng thượng sao?"
Trong lúc nói chuyện, Lưu Oánh sờ sờ bụng nữ nhi, đầy thâm ý nói:"Khi nào nhập cung không quan trọng, quan trọng là, khi nào m.a.n.g t.h.a.i hoàng t.ử."
Ông trời có mắt. Hoàng hậu không thể sinh.
Còn nữ nhi của ả lại dễ thụ thai, sinh đẻ tốt nhất.
Nghĩ đến đây, trong mắt Lưu Oánh lộ ra một cỗ thế tại tất đắc (nhất định phải giành được).