Trung thu sắp đến, Phượng Yến Trần hôm nay hưu mộc, muốn đưa Chu thị đến nhà nhạc phụ, đưa lễ vật tết Trung thu trước.
Chu thị đang giúp Phượng Yến Trần thắt đai lưng, tỳ nữ bước vào phòng, cách một tấm bình phong bẩm báo.
"Đại nhân, phu nhân, Lưu nương t.ử kia lại đến rồi!"
Hai phu thê nhìn nhau, đều là vẻ mặt bất đắc dĩ.
Phượng Yến Trần nhíu mày hỏi.
"Ả đến làm gì."
"Là đến bầu bạn với lão phu nhân."
Chu thị ấn cánh tay Phượng Yến Trần xuống, ngước mắt nhìn hắn, giọng điệu nhẹ nhàng.
"Phu quân, chớ kích động. Đã là khách của mẫu thân, chúng ta làm vãn bối, chung quy không tiện đuổi người ta đi. Vẫn là tĩnh quan kỳ biến thì hơn."
Phượng Yến Trần cố nén cỗ bực dọc kia xuống.
Nghĩ đến lát nữa còn phải đi nhà nhạc trượng, liền mặc kệ chuyện của vị dì kia, hắn chỉ phân phó hạ nhân:"Bảo vệ tốt lão phu nhân."
"Rõ, đại nhân!"
Phượng mẫu sống ở biệt viện.
Bà dẫn Lưu Oánh đi dạo một vòng trong Tham tướng phủ này.
Sau khi hai người trở về biệt viện, Lưu Oánh nắm lấy tay bà, vô cùng hổ thẹn mở miệng.
"A tỷ, chuyện hôm qua, thật sự là ta hồ đồ rồi. Chỉ nghĩ đến việc tỷ năm xưa cắt đứt quan hệ với gia đình, liền sinh lòng oán hận tỷ, lại không đặt mình vào hoàn cảnh của tỷ mà suy nghĩ.
"Thực ra, cho dù Yến Trần không đến Phượng phủ làm ầm ĩ, uy h.i.ế.p phụ thân nó, ta cũng sẽ đến bồi tội.
"Từ Tham tướng phủ trở về, ta liền cảm thấy bất an trong lòng.
"Nghĩ kỹ lại, thực ra tỷ cũng có nhiều nỗi khổ tâm, sau khi thành hôn, chính là người của nhà chồng rồi, sao có thể lúc nào cũng bắt tỷ giúp đỡ nhà mẹ đẻ chứ, cũng khó trách chọc giận lão phu nhân Phượng gia, ép tỷ phải cắt đứt qua lại với nhà ngoại.
"Phụ mẫu lúc đó quả thực đã sai, ta thay mặt họ, bồi tội với tỷ."
Nói xong, ả còn định quỳ xuống trước mặt Phượng mẫu.
Phượng mẫu vội vàng đứng dậy, đỡ người lên.
"A Oánh, muội làm cái gì vậy! Không được đâu!"
Đừng nói phụ mẫu đã qua đời, người c.h.ế.t là lớn nhất. Cho dù nhị lão vẫn còn sống, bà cũng đã sớm không oán hận họ nữa rồi.
Lúc đó cuộc sống của Lưu gia quả thực khó khăn, gia tài đều bị a đệ ham mê c.ờ b.ạ.c phá sạch, họ là cùng đường mạt lộ, mới tìm bà tiếp tế.
Người sai là a đệ, không phải nhị lão, cũng không phải A Oánh.
Mắt Lưu Oánh ngấn lệ:"A tỷ, tỷ thật tốt."
Sau đó, hai tỷ muội ôm nhau khóc rống lên.
Mấy ngày tiếp theo, Lưu Oánh ngày nào cũng đến Tham tướng phủ, Chu thị đều có chút không biết phải làm sao.
Buổi tối.
Nàng kéo Phượng Yến Trần, nhỏ giọng nói.
"Mẫu thân những ngày này nụ cười cũng nhiều hơn, xem ra hai tỷ muội thật sự đã băng thích tiền hiềm (xóa bỏ hiềm khích) rồi. Thiếp cũng mừng thay cho mẫu thân, chỉ là, không biết có phải thiếp đa tâm hay không, cứ nghĩ đến việc dì sắp gả cho phụ thân chàng, thiếp liền..."
Nàng là một nhi tức còn thấy chướng mắt, huống hồ là làm nhi t.ử.
Phượng Yến Trần cởi áo ngoài quan phục ra, tiện tay vắt lên bình phong, thay một bộ tiện phục, động tác lộ ra vẻ tâm bất tại yên.
"Chuyện của trưởng bối, mặc kệ họ đi."
Chu thị ôn thuận gật đầu, nhưng chuyện này rốt cuộc vẫn bị chôn c.h.ặ.t trong lòng.
Hơn nữa, chuyện này rất nhanh đã truyền đến tai Phượng Cửu Nhan.
Hoàng thành tân binh doanh.
Lúc đó, Phượng Cửu Nhan đang dạy tân binh luyện võ, bọn họ quá lười biếng, bị nàng trách mắng một trận.
Có mấy tên gai góc, bất mãn việc nàng nói—— tân binh bọn họ không bằng tân binh của Nương T.ử Quân nhà bên cạnh.
Thế là, bọn chúng lấy chuyện Đông Cảnh thất thủ ra, cố ý gây khó dễ.
"Hoàng hậu nương nương, ngài thường nói phải tự kiểm điểm, vậy thì, ngài hiện tại có rõ, năm xưa Đông Cảnh vì sao lại bị công phá không?"
"Ta biết!" Một tên tân binh đứng ra, ra vẻ đạo mạo nói,"Đây chính là dân gian thường nói 'thai ngốc'! Nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i liền..."
Ngô Bạch lập tức quát tháo kẻ đó:"Làm càn!"
Tên tân binh gây sự kia mang dáng vẻ không sợ quyền quý.
"Hoàng hậu nương nương, chúng ta không phải không kính trọng ngài!
"Chỉ là cảm thấy, hoa có hoa kỳ, võ tướng cũng giống như hoa vậy, cho dù công tích có trác tuyệt đến đâu, cũng sẽ chịu ảnh hưởng từ nhiều phía, ví dụ như, tuổi tác, lại ví dụ như, nữ t.ử mang thai.
"Ngài muốn chúng ta suy nghĩ nhiều hơn, chúng ta cho rằng, nữ t.ử có thể giống như nam t.ử ra chiến trường g.i.ế.c địch, nhưng các nàng rốt cuộc không bằng nam t.ử, nam t.ử vừa không mang thai, cũng không đến quý thủy.
"Cho nên, ngài nói chúng ta không bằng những Nương T.ử Quân kia, ta cảm thấy không đúng. Muốn so sánh binh lực, không nên chỉ nhìn trước mắt, phải nhìn về lâu dài.
"Chúng ta hiện tại chỉ là chưa thích ứng, giả dĩ thời nhật, nhất định có thể vượt qua Nương T.ử Quân! Ngài không nên đ.á.n.h giá chúng ta một cách võ đoán như vậy!"
Ngô Bạch hiếm khi thấy kẻ nào mồm mép tép nhảy như vậy.
Nếu đổi lại là ở Bắc Đại Doanh, trực tiếp đ.á.n.h một trận là xong.
Nhưng hiện tại không thể.
Hắn chỉ có thể quát tháo:"Kẻ nào cho ngươi lá gan, dám nói chuyện với Hoàng hậu nương nương như vậy!"
Tên tân binh kia không hề sợ hãi.
"Ta là vì bảo vệ Nam Tề mà vào quân doanh, không phải đến để làm trò tiêu khiển cho Hoàng hậu nương nương! Đã có chỗ nghi hoặc, vì sao không thể nói ra?
"Chẳng lẽ Hoàng hậu nương nương muốn chính là những binh lính biết siểm nịnh, đối với ngài nói gì nghe nấy sao!"
Nghe đến đây, Phượng Cửu Nhan cười.
Nụ cười của nàng rất nhạt, tựa như một cơn gió nhẹ thổi qua, lại khiến người ta không rét mà run.
"Kẻ nào cho rằng Đông Cảnh thất thủ, là Nam Tề bại, bước ra đây."
Lời vừa dứt, bao gồm cả tên gai góc gây sự kia, mấy trăm tên tân binh đều bước lên phía trước.
Bọn chúng không hiểu, Hoàng hậu đây là có ý gì?