Trong buổi họp gia đình, mẹ chồng tôi — Trương Quế Phân — ngang nhiên công bố di chúc.

Nhà cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm… tất cả đều thuộc về em chồng tôi.

Bà ta liếc tôi bằng ánh mắt khinh miệt, giọng lạnh tanh:

“Con dâu nói cho cùng cũng chỉ là người ngoài, không có tư cách chia tài sản của nhà chúng ta.”

Lời vừa dứt, bà ta đột nhiên trợn trắng mắt, ngã vật xuống đất, miệng trào bọt trắng.

Cả nhà lập tức náo loạn, khóc lóc om sòm, rồi cùng quay sang cầu cứu tôi:

“Chị dâu, mau gọi 120 đi! Sau này mẹ chỉ còn biết trông vào chị thôi!”

Tôi chậm rãi cất điện thoại đi, khẽ mỉm cười…

Chiếc đèn chùm pha lê trong phòng khách hắt xuống thứ ánh sáng lạnh lẽo, ch.ói đến nhức mắt, như vô số mũi kim nhỏ đang đ.â.m vào da thịt tôi.

Trong không khí phảng phất một mùi kỳ lạ, vừa giống mùi của chiến thắng, vừa giống mùi của thứ gì đó đang mục ruỗng.

Mẹ chồng tôi, Trương Quế Phân, ngồi vững vàng trên chiếc sofa gỗ đỏ đặt ở vị trí trung tâm. Trong tay bà ta là một tờ giấy A4 mỏng, mép giấy bị vò đến nhăn nhúm.

Tờ giấy ấy chính là thứ v.ũ k.h.í bà ta dùng để kết án tôi, đóng đinh tôi lên cây cột nhục nhã.

Gương mặt bà ta đỏ bừng vì đắc ý, ngay cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng như đang viết đầy hai chữ khinh thường.

“… Toàn bộ tài sản đứng tên tôi, bao gồm căn nhà rộng 128 mét vuông này, chỗ đậu xe dưới tầng hầm, cùng 470.000 tệ tiền tiết kiệm cả đời, tất cả sẽ do con trai út của tôi, Chu Văn Vũ, thừa kế.”

Đọc xong câu cuối, bà ta cố ý ngừng lại một chút. Đôi mắt vẩn đục sau cặp kính lão quét qua tôi như một lưỡi d.a.o sắc lạnh.

“Còn về phần Lâm Vi,” giọng bà ta kéo dài, như thể đang chậm rãi thưởng thức sự hả hê trong lòng, “là con dâu nhà họ Chu, bao năm nay cũng xem như có công có khổ. Nhưng nói cho cùng, con dâu vẫn là người ngoài. Tiền của nhà họ Chu, không thể để người ngoài chia phần được.”

Cả căn phòng lập tức chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Tôi thậm chí còn nghe rõ tiếng kim giây trên đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp, từng tiếng như gõ thẳng vào tim tôi — nhưng lại không đ.á.n.h thức nổi bất kỳ cảm xúc nào.

Trái tim tôi, sau nhiều năm bị giày vò mài mòn, đã sớm nguội lạnh thành đá.

Chồng tôi, Chu Văn Bân, ngồi ngay bên cạnh.

Anh ta cúi gằm đầu, bờ vai co rúm lại, trông chẳng khác nào một đứa trẻ vừa phạm lỗi. Anh ta không dám nhìn tôi, cũng chẳng dám nhìn mẹ mình.

Sự im lặng của anh ta, mới là con d.a.o tàn nhẫn nhất. Không thấy hình, nhưng đủ sắc để cắt người ta đến m.á.u thịt lẫn lộn.

Còn em chồng tôi, Chu Văn Vũ — thằng “bé bự” đã 26 tuổi — thì chẳng thèm che giấu vẻ đắc chí.

Hắn vắt chân chữ ngũ, miệng cười rộng đến tận mang tai, nhìn tôi như nhìn một thứ rác rưởi sắp bị quét khỏi căn nhà này.

Trương Quế Phân rõ ràng rất hài lòng với bầu không khí trước mắt.

Bà ta khẽ hắng giọng, chuẩn bị tiếp tục bài diễn văn chiến thắng của mình.

“Cho nên, Lâm Vi, cô…”

Bà ta còn chưa nói hết câu.

Giọng nói bỗng méo mó kỳ quặc, như thể trong miệng đang ngậm một ngụm nước sôi.

Sắc đỏ đắc ý trên mặt bà ta nhanh ch.óng chuyển thành màu tím tái quái dị.

Tờ di chúc trong tay nhẹ nhàng rơi xuống nền nhà.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai mắt bà ta trợn ngược, chỉ còn thấy tròng trắng. Khóe miệng trào ra bọt trắng xóa.

Cả người bà ta mềm oặt như bùn nhão, lăn khỏi ghế sofa, rơi xuống đất đ.á.n.h “bịch” một tiếng nặng nề.

“Mẹ!”

“Mẹ! Mẹ bị sao vậy?!”

Chu Văn Bân và Chu Văn Vũ đồng thời hét lên, x.é to.ạc sự im lặng trong phòng khách.

Chu Văn Bân là người lao tới trước tiên, ôm lấy cơ thể mềm nhũn của mẹ mình, giọng run rẩy không thành tiếng.

Chu Văn Vũ thì hoàn toàn mất bình tĩnh, chỉ biết chạy vòng vòng quanh đó, miệng lắp bắp không ngừng:

“Làm sao đây? Giờ phải làm sao đây?!”

Còn tôi vẫn ngồi nguyên tại chỗ, không hề động đậy.

Tôi nhìn bản di chúc độc địa nằm trên nền nhà, rồi lại nhìn Trương Quế Phân đang co giật trong dáng vẻ t.h.ả.m hại đến méo mó.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác buồn cười đến tận cùng.

Số phận, quả nhiên là đạo diễn xuất sắc nhất của những vở bi kịch trào phúng.

Đúng lúc ấy, đôi mắt đỏ ngầu của Chu Văn Bân bỗng quay ngoắt sang tôi, như thể anh ta vừa tìm thấy chiếc phao cứu mạng cuối cùng.

“Lâm Vi! Vi Vi! Mau gọi cấp cứu 120 đi! Nhanh lên!”

Giọng anh ta đầy vẻ ra lệnh, đầy sự đương nhiên đến mức trơ trẽn.

Ngay sau đó, Chu Văn Vũ cũng kịp phản ứng, lập tức hét lớn với tôi:

“Đúng đó! Chị dâu, mau gọi 120 đi! Sau này mẹ chỉ còn trông cậy vào chị thôi!”

“Tôi sao?”

Cuối cùng tôi cũng đứng lên.

Tôi chậm rãi đứng dậy, lấy điện thoại ra. Ánh sáng từ màn hình hắt lên, soi rõ gương mặt không chút biểu cảm của tôi.

Tôi cười. Nụ cười rất nhạt, nhưng lại khiến căn phòng đang hỗn loạn bỗng như đông cứng trong chốc lát.

“Xin lỗi,” tôi nhìn thẳng vào bọn họ, từng chữ rõ ràng, rành mạch, “trong di chúc đã viết rất rõ, tôi là người ngoài.”

“Mà đã là người ngoài, thì không có nghĩa vụ.”

Câu nói của tôi như một chậu nước đá dội thẳng xuống đầu Chu Văn Bân và Chu Văn Vũ.

Chu Văn Bân trừng mắt nhìn tôi, trong ánh mắt là sự sửng sốt không thể tin nổi.

Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ tới, người vợ trước giờ luôn hiền lành, luôn đặt gia đình lên trên hết, lại có ngày nói ra những lời như vậy.

2

Môi anh ta run rẩy, giọng nghiến c.h.ặ.t:

“Lâm Vi, em điên rồi sao? Đó là mẹ anh!”

“Đúng, là mẹ anh.” Tôi bình tĩnh đáp. “Không phải mẹ tôi. Xét về mặt pháp lý, mối liên hệ duy nhất giữa tôi và bà ấy chính là anh. Nhưng bây giờ, chính mẹ anh đã tự tay cắt đứt sợi dây đó rồi.”

Chu Văn Vũ phản ứng nhanh hơn anh trai mình.

Chương 1 - Con Dâu Cũng Chỉ Là Người Ngoài - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia