Ta đổi tên thành Thanh Vu, từ đó chính thức vào hầu trong viện của Nhạc Xảo Nghi.

Tiểu thư đối đãi với ta rất tốt. Biết ta từng chịu đói đến thành sợ hãi, nàng thường gắp phần thịt cá trong suất ăn của mình cho ta, vừa gắp vừa cười dịu dàng:

“Thanh Vu, người ngươi cao lớn, phải ăn nhiều một chút mới có sức.”

Giọng nàng mềm mại như nước xuân.

Ta nghe vậy chỉ cúi đầu, nhưng trong lòng đã âm thầm tự nhủ rằng người Tạ gia có ân tất báo, sau này nếu có kẻ nào muốn hại nàng, trước hết phải bước qua xác ta.

Người thật sự nắm quyền trong Nhạc phủ là lão thái thái Vi thị.

Trước khi gả vào Nhạc gia, Vi thị từng có một nữ nhi ở bên ngoài. Nữ nhi ấy mất sớm, để lại một ngoại tôn nữ tên Nguyễn Phượng Vũ.

Lão thái thái đón Nguyễn Phượng Vũ vào phủ, yêu chiều nàng ta còn hơn cả đích nữ chính thức của Nhạc gia. Ăn gì, mặc gì, dùng gì cũng đều chọn thứ tốt nhất, bên cạnh lúc nào cũng có kẻ hầu người hạ vây quanh.

Ngược lại, viện của Nhạc Xảo Nghi lại thanh đạm đến mức chẳng giống nơi ở của một đích tiểu thư.

Ta đã sớm nhìn ra bên trong có điều kỳ quặc.

Trước kia Trọng Vân thường lén gặp Hàn Chi, nha hoàn tâm phúc của Nguyễn Phượng Vũ, vào giữa đêm, mỗi lần đều âm thầm trao đổi thứ gì đó.

Đúng vào khoảng thời gian ấy, Nhạc Xảo Nghi t.h.u.ố.c thang không ngừng nhưng thân thể chẳng những không khá lên mà còn ngày một suy yếu.

Ấy vậy mà Trọng Vân vừa c.h.ế.t, bệnh của Nhạc Xảo Nghi lại dần dần khỏi.

Trong lòng ta hiểu rất rõ, căn bệnh ấy nào phải do ý trời, rõ ràng là do lòng người.

Sinh mẫu của Nhạc Xảo Nghi đã qua đời, nàng vừa mãn ba năm để tang.

Từ thuở nhỏ, nàng đã được định thân với thiếu niên tướng quân Ngụy Sở Cuồng.

Ngụy Sở Cuồng nhiều lần lập chiến công ở Bắc Cảnh, ngày khải hoàn hồi triều đã gần kề, mà Nhạc Xảo Nghi nhờ mối hôn sự ấy cũng trở thành người khiến cả Vân Châu ngưỡng mộ.

Ngày sinh thần của phu nhân Tri phủ, quan quyến toàn thành đều tới dự tiệc. Nguyễn Phượng Vũ xúi giục lão thái thái, nhất quyết muốn Nhạc Xảo Nghi cũng phải cùng đi.

Nhạc Xảo Nghi vốn định ở lại phủ, nhưng từ sáng lòng ta đã bất an dữ dội, cuối cùng không nhịn được mà bước lên nói:

“Tiểu thư, để nô tỳ đi cùng người.”

Nàng đưa đầu ngón tay khẽ cạo sống mũi ta, cười ta nghĩ quá nhiều.

La Phu ở bên cạnh cũng bật cười:

“Thân phận tiểu thư bây giờ tôn quý, mang theo quá nhiều hạ nhân ngược lại dễ gây chú ý. Thanh Vu, ngươi và Thu Bình cứ ở lại trông coi viện cho tốt, đợi tiểu thư trở về sẽ mang mứt quả cho các ngươi.”

Qua giờ Mùi buổi chiều, trong phủ bỗng loạn thành một đoàn.

Nhạc Xảo Nghi bất tỉnh nhân sự, toàn thân ướt sũng, được người ta khiêng trở về viện.

Sắc mặt La Phu trắng bệch, vừa lao vào cửa đã siết lấy cổ tay ta, cả người run lên dữ dội:

“Tiểu thư rơi xuống nước rồi!”

Đại phu ra ra vào vào không ngừng, nói nàng hít phải nước hồ vào phế phủ, sốt cao mãi không hạ, có vượt qua được đêm nay hay không chỉ có thể nhìn vào ý trời.

Vi lão thái thái và Nguyễn Phượng Vũ cũng vội vàng tới thăm.

Nguyễn Phượng Vũ đứng bên giường, ngoài mặt bày ra vẻ lo lắng nhưng đáy mắt lại giấu không nổi chút khoái ý.

Vừa ngồi xuống, nàng ta đã bắt đầu bắt bẻ hạ nhân trong viện thất lễ, trách móc đến cả một chén trà nóng cũng không biết dâng.

Ta, La Phu và Thu Bình vốn đã bận đến chân không chạm đất, vừa phải chăm sóc Nhạc Xảo Nghi đang hôn mê sốt cao, vừa phải ứng phó với hai vị này.

Đêm xuống, Nhạc Xảo Nghi quả nhiên nóng như lửa, mê man nói sảng không ngừng, nhưng ngay trong cơn hỗn độn ấy, nàng vẫn lẩm bẩm gọi tên ta, nói đã để dành cho ta một phần thịt khô tẩm tương.

Ta làm theo lời dặn của đại phu, lau người, xoa huyệt cho nàng, bận rộn suốt cả đêm không chợp mắt.

Nhạc Xảo Nghi mới mười sáu tuổi. Nếu lần này thật sự để lại bệnh căn, nửa đời sau chỉ sợ đều phải sống trong bệnh tật giày vò.

Lúc được cứu lên khỏi nước, năm ngón tay nàng siết c.h.ặ.t một chiếc cúc trang trí hình hải đường mạ vàng.

Ta phải tốn không ít sức mới lấy được chiếc cúc ấy khỏi lòng bàn tay nàng.

Khi nãy Nguyễn Phượng Vũ tới thăm bệnh, ngay chỗ cổ áo của nàng ta vừa hay thiếu mất một chiếc cúc như vậy, có lẽ sự việc xảy ra quá gấp nên nàng ta không kịp thay y phục.

Đến khi trời sáng, cơn sốt cuối cùng cũng lui xuống, Nhạc Xảo Nghi giữ được mạng.

Nhưng đại phu nói phế phủ của nàng đã bị nước bẩn làm tổn thương, sau này chỉ cần nhiễm gió lạnh là sẽ ho, e rằng sẽ trở thành bệnh lâu năm, khó lòng chữa dứt.

Nhạc Tri châu nghe tin nữ nhi gặp nạn, ngay trong đêm cưỡi ngựa trở về, giữa đường lại gặp lũ quét làm sạt núi, suýt nữa mất mạng.

Ta đứng dưới hành lang, trong lòng không khỏi cười lạnh, chỉ cảm thấy ngay cả ông trời dường như cũng đang giúp đám người kia làm ác, quả thật hoang đường đến buồn cười.

Sáng hôm sau, Vi lão thái thái và Nguyễn Phượng Vũ lại tới thăm bệnh. Hai người thần sắc tươi tỉnh, ngoài miệng lại không ngừng nói đêm qua lo lắng đến mức nào.

Nguyễn Phượng Vũ thậm chí còn khóc lóc kể rằng khi Nhạc Xảo Nghi trượt chân rơi xuống hồ, nàng ta đã không kịp kéo người lại.

Nhạc Tri châu hỏi lại quá trình xảy ra chuyện, quả nhiên không khác suy đoán của ta.

Lúc sự việc xảy ra, La Phu bị người ta kiếm cớ điều đi, ven hồ chỉ còn Nhạc Xảo Nghi, Nguyễn Phượng Vũ và Hàn Chi.