“Tôi đâu có hiểu lầm, hì hì."

Ôn Ngọc Hoa cười đáp lời Trang Kiến Nghiệp một cách nghiêm túc:

“Giữa hai chúng ta cũng chỉ là bạn bè cùng lớn lên từ nhỏ thôi, căn bản là không thể nào đâu.

Anh cũng đừng có hiểu lầm.

Hì hì, tôi không thích anh đâu, anh lớn lên trông xấu quá."

Ôn Ngọc Hoa nói những lời này tuyệt đối là lời thật lòng.

Nhưng Trang Kiến Nghiệp không tin.

Anh ta tưởng Ôn Ngọc Hoa đang giận dỗi với mình.

Anh ta nhìn Ôn Ngọc Hoa với nụ cười bất lực, càng thêm khẳng định Ôn Ngọc Hoa đang mỉa mai mình.

Anh ta nhìn Ôn Ngọc Hoa với ánh mắt bao dung, cứ như cô đang vô lý gây sự, đang giận dỗi làm nũng với Trang Kiến Nghiệp vậy.

“Em Ngọc Hoa nói đúng, anh lớn lên quả thật không xinh đẹp bằng em."

Trang Kiến Nghiệp nhìn Ôn Ngọc Hoa với ánh mắt dịu dàng thắm thiết, cứ như Ôn Ngọc Hoa là người tình thân mật nhất nhất của anh ta vậy.

Trang Kiến Nghiệp tưởng anh ta như vậy là rất đẹp trai, rất nam tính.

Ôn Ngọc Hoa người từng trải thì ngay lập tức bị phong cách phim Quỳnh Dao này của Trang Kiến Nghiệp làm cho nổi hết da gà da vịt vì sến súa.

Đáng sợ, cái loại tự cao tự đại một cách ảo tưởng này thật đáng sợ.

Chỉ là Ôn Ngọc Hoa thực sự mệt rồi.

Đối phó với Đổng Tuyết và Trang Kiến Nghiệp lâu như vậy, Ôn Ngọc Hoa tinh thần sa sút, không còn sức lực để mắng Trang Kiến Nghiệp nữa.

Cứ để thời gian chứng minh đi.

Sau này Ôn Ngọc Hoa sẽ dùng hành động thực tế để nói cho Trang Kiến Nghiệp biết cô thực sự thấy phiền, thực sự chán ghét, thực sự coi thường anh ta.

Dùng d.a.o cùn cứa thịt mới là đau nhất.

Hôm nay cứ để cái tên này mơ mộng hão huyền thêm một lát đi.

Tuy nhiên, Ôn Ngọc Hoa không ra tay thì vẫn còn có Ôn Đường.

Ôn Đường ghét nhất cái vẻ mặt này của Trang Kiến Nghiệp.

Vừa thấy Trang Kiến Nghiệp để lộ ra nụ cười sến súa lừa gạt con gái nhà người ta này là Ôn Đường lại ngứa tay.

Rút cái chổi lông gà cắm trong bình hoa ra, Ôn Đường không chút nể tình, quất thật mạnh vào chân Trang Kiến Nghiệp.

Không để anh ta tiếp tục tiến lại gần Ôn Ngọc Hoa.

“Có lời gì thì cứ đứng đó mà nói, đừng có dính lấy nhau như vậy."

Ôn Đường sa sầm mặt mũi, mắng nhiếc một cách u ám:

“Nam nữ thụ thụ bất thân anh không biết sao?

Muốn có công việc thì mau ch.óng đi tìm bác sĩ cho tôi.

Không có bác sĩ giỏi thì anh cút ngay."

Ôn Đường ra lệnh đuổi khách một cách không khách khí.

Trang Kiến Nghiệp bị quất cho nhe răng trợn mắt, vốn dĩ anh ta còn muốn dùng chút sức lực trên người Ôn Ngọc Hoa, nhưng vì Ôn Đường quá hung dữ, dưới con mắt của Ôn Đường anh ta không chiếm được chút lợi lộc nào.

Không thể tiếp tục làm sâu sắc thêm mâu thuẫn, Trang Kiến Nghiệp chỉ có thể bước một bước quay đầu nhìn ba lần mà rời đi.

Cứ thong thả tính toán vậy, đợi lúc lão Ôn què chắn đường kia không có nhà, anh ta lại đến tìm Ôn Ngọc Hoa cũng chưa muộn.

“Ngọc Hoa..."

Bộp!

Ôn Đường lại quất cho Trang Kiến Nghiệp một chổi lông gà, cắt đứt lời chào từ biệt dịu dàng của anh ta.

“Sau này nhớ gọi tên đầy đủ, hoặc là đồng chí Ôn, hai nhà chúng ta không thân, Ngọc Hoa không phải cái tên để anh gọi."

Ôn Đường giống như một ông già cổ hủ không chút tình người, soi mói Trang Kiến Nghiệp đủ đường.

“Chú..."

Bộp.

Ôn Đường lại quất cho anh ta một cái nữa.

“Đừng có mà lân la làm quen với tôi.

Chuyện liên quan đến công việc, anh có gọi tôi là ông nội, gọi là cha cũng không xong đâu.

Mau cút đi, tôi nhìn thấy anh là thấy phiền rồi.

Còn không đi tôi lập tức đổi ý đấy."

Sự mất kiên nhẫn của Ôn Đường thể hiện rõ mồn một như vậy.

Lần này Trang Kiến Nghiệp không dám tìm đ.á.n.h nữa.

Anh ta đặt gói bánh quy đào cầm trên tay xuống, ủ rũ cúi đầu, vô cùng bất lực mà rời đi.

Trang Kiến Nghiệp đi một cách dứt khoát, hoàn toàn không thèm để ý đến Đổng Tuyết người đi cùng anh ta và còn ra mặt giúp đỡ anh ta.

Trang Kiến Nghiệp bây giờ chỉ muốn dỗ dành Ôn Ngọc Hoa cho tốt để nhanh ch.óng thu xếp ổn thỏa công việc của mình.

Những thứ khác anh ta không còn bận tâm đến nữa.

Anh ta không muốn xuống nông thôn.

Một thanh niên ưu tú như anh ta thì nên ở lại thành phố, ở nhà tập thể, ăn lương thực hàng hóa.

Đi ra ruộng bới đất tìm cái ăn không phải là việc anh ta nên làm.

Trang Kiến Nghiệp cũng thực sự không thích Đổng Tuyết.

Với cái vẻ ngoài to cao thô kệch, trông còn giống đàn ông hơn cả đàn ông của Đổng Tuyết này thì đàn ông bình thường sẽ không ai thích cả.

Hơn nữa, Đổng Tuyết cũng đ.á.n.h chủ ý muốn Trang Kiến Nghiệp ở rể.

Ngay cả khi gia đình cô không nói thẳng ra, chỉ nói sau này ai cưới Đổng Tuyết thì đứa con đầu lòng của Đổng Tuyết phải mang họ Đổng, mọi người đều hiểu nhà cô có ý gì.

Để con của Đổng Tuyết mang họ Đổng, còn chào đón vợ chồng trẻ Đổng Tuyết sau này về ở nhà họ Đổng, vậy chẳng phải là ở rể sao.

Cho dù nhà cô không nói đây là ở rể, chỉ nói nam nữ bình đẳng, con gái con rể cũng có thể dưỡng lão, thì trong mắt mọi người đây cũng chính là ở rể.

Đổng Tuyết lớn lên không xinh đẹp, tính tình không dịu dàng, lại còn muốn Trang Kiến Nghiệp ở rể, Trang Kiến Nghiệp có thể thích cô mới là lạ.

Trang Kiến Nghiệp một trang nam nhi đại trượng phu thì không thể nào ở rể ăn bám được.

Nhưng Trang Kiến Nghiệp biết giả vờ.

Giống như việc Trang Kiến Nghiệp dùng thái độ mập mờ không rõ ràng để treo lơ lửng nguyên chủ, khiến nguyên chủ vì anh ta mà tình sâu ý nặng, đối với Đổng Tuyết anh ta cũng là một người anh trai tốt, đặc biệt quan tâm chăm sóc.

Vì ngoại hình của Đổng Tuyết, đám con trai ở khu mỏ đều coi Đổng Tuyết là anh em tốt, không mấy để tâm.

Chỉ có Trang Kiến Nghiệp là anh ta sẽ nói Đổng Tuyết là em gái nhỏ, đối xử với cô rất chu đáo.

Cái con bé Đổng Tuyết đơn thuần này không chịu nổi cái bẫy dịu dàng của Trang Kiến Nghiệp nên đã yêu anh ta một cách vô cùng nồng nhiệt.

Cho dù Trang Kiến Nghiệp luôn nói anh ta coi Đổng Tuyết là em gái, không có tình cảm nam nữ với Đổng Tuyết, thì Đổng Tuyết cũng không thể buông tay Trang Kiến Nghiệp.

Trang Kiến Nghiệp tận hưởng cái cảm giác được theo đuổi đó, cũng sẽ không thực sự cắt đứt hoàn toàn với Đổng Tuyết để cô hết hy vọng.

Anh ta giống như treo lơ lửng nguyên chủ vậy, treo lơ lửng Đổng Tuyết.

Khiến Đổng Tuyết tưởng rằng chỉ cần cô nỗ lực thì cô sẽ có cơ hội.

Hôm nay nếu không phải bị Ôn Ngọc Hoa dồn vào đường cùng, sợ chuyện công việc xảy ra sai sót, Trang Kiến Nghiệp chắc chắn sẽ vẫn tiếp tục làm anh trai tốt của Đổng Tuyết, sẽ không nói ra những lời đau lòng như việc anh ta và Đổng Tuyết không thể nào đâu.

Đổng Tuyết kể từ lúc Trang Kiến Nghiệp đứng dậy tránh hiềm nghi và vì để lấy lòng Ôn Ngọc Hoa mà vạch rõ ranh giới với cô thì đã ngây người ra rồi.

Cô ngơ ngác nhìn Trang Kiến Nghiệp, không hiểu tại sao chuyện lại thành ra thế này?

Cô là đang giúp đỡ Trang Kiến Nghiệp mà!

Trang Kiến Nghiệp lại tránh cô như tránh tà như vậy, khiến cô trông thật là đa tình tự chuốc lấy nhục, thật là mất hết tôn nghiêm nha!!

Là một bông hoa vàng nhỏ ở khu mỏ, Đổng Tuyết từ bao giờ phải chịu nỗi nhục nhã này cơ chứ?

Cho dù vì cô không xinh đẹp mà đám con trai ở khu mỏ đều chỉ coi cô là anh em, không ai thích cô, theo đuổi cô, thì bọn họ cũng chưa bao giờ làm tổn thương cô như Trang Kiến Nghiệp.

Trang Kiến Nghiệp đây là ý gì?

Anh ta là đang chê bai cô sao?

Cô đâu có quấy rầy anh ta!

Là Trang Kiến Nghiệp luôn gọi cô là em Tuyết nên cô mới làm cái đuôi nhỏ của anh ta đấy chứ.

Để giúp đỡ anh ta, cô ngay cả trường vệ sinh cũng không đi.

Kết quả Trang Kiến Nghiệp lại báo đáp cô như thế sao?

Càng nghĩ càng thấy uất ức, càng nghĩ càng thấy mất mặt.

Chương 20 - Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia