“Đổng Tuyết bị Trang Kiến Nghiệp bỏ lại nhà họ Ôn, đối mặt với đôi mắt cười rạng rỡ của Ôn Ngọc Hoa, không kìm nén được, “oà" một tiếng liền khóc rống lên.”
Ôn Ngọc Hoa nhìn cô khóc đến xé lòng xé gan, thật sự là đau lòng, nghĩ đến cái con bé bướng bỉnh này cũng mới mười tám tuổi, là một đứa trẻ chưa từng trải qua chuyện gì lớn lao, liền tốt bụng khuyên nhủ cô:
“Được rồi, mau đừng khóc nữa.
Có thể nhìn rõ bộ mặt giả tạo của Trang Kiến Nghiệp, kịp thời dừng tổn thất không phải là rất tốt sao.
Điều kiện của cô tốt như vậy, chỉ cần cô muốn, cô không lo không tìm được đối tượng đâu."
“Hu hu hu...
Oà oà oà..."
Đáp lại Ôn Ngọc Hoa là tiếng khóc càng thêm vang dội của Đổng Tuyết.
Cái âm thanh đó lớn đến mức tai Ôn Ngọc Hoa cũng phải chịu khổ.
Một Đổng Tuyết như thế này, Ôn Ngọc Hoa không còn sức lực để khai thông tư tưởng cho cô nữa.
Cô quay đầu nhìn An Tiểu Hoa, hy vọng bà có thể dỗ dành Đổng Tuyết một chút.
An Tiểu Hoa vẫn còn nhớ cái thù Đổng Tuyết nói hươu nói vượn nên không mấy muốn để tâm đến cô.
Nhưng cái con bé này cứ khóc mãi sẽ làm phiền đến Ôn Ngọc Hoa.
Thế là An Tiểu Hoa nén cái thôi thúc muốn trợn trắng mắt, dỗ dành một cách không mấy dịu dàng:
“Được rồi, đừng có gào nữa.
Chỉ cần bố cô không đổ, thằng Ba nhà họ Trang lát nữa chắc chắn sẽ tìm cô để xin lỗi.
Cô mau đừng khóc nữa.
Còn khóc nữa là tai tôi sắp điếc đến nơi rồi đây này."
“Oà..."
Đổng Tuyết khóc càng t.h.ả.m thiết hơn.
Ôn Ngọc Hoa xoa xoa cái lỗ tai bị cô làm cho ù đặc của mình, bất lực nhìn An Tiểu Hoa.
Chao ôi, sớm biết Đổng Tuyết khả năng chịu áp lực kém như vậy, Ôn Ngọc Hoa đã không trêu chọc cô rồi.
Cái con bé này thật sự là rất giỏi khóc.
Cái khăn mặt Ôn Ngọc Hoa đưa cho cô đã bị cô khóc cho ướt sũng cả rồi.
Ngay khi Ôn Ngọc Hoa tưởng rằng Đổng Tuyết đau lòng như vậy là vì đã nhìn rõ Trang Kiến Nghiệp và sẽ đoạn tuyệt với anh ta, cảm thấy khá an ủi và thấy tai mình chịu khổ một chút cũng xứng đáng, thì Đổng Tuyết đột nhiên quăng cho Ôn Ngọc Hoa một câu:
“Ôn Ngọc Hoa, cô đừng hòng khiến tôi rời xa anh Kiến Nghiệp!"
“Anh Kiến Nghiệp của tôi thật sự là quá đáng thương, hu hu hu...
Ôn Ngọc Hoa cô thật là độc ác!
Cô khắc nghiệt như vậy là sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu! hu hu hu...
Cô thật đáng ghét!"
Sau khi hét lớn một tiếng, Đổng Tuyết đứng dậy, ném cái khăn mặt ướt trong tay xuống đất, rồi ôm mặt, đôi mắt đỏ hoe, thổn thức chạy ra khỏi nhà họ Ôn.???
Để lại ba người nhà họ Ôn với vẻ mặt ngơ ngác.
Không phải chứ, cái con bé bướng bỉnh Đổng Tuyết này đang nói cái gì vậy?
Trang Kiến Nghiệp đáng thương ở chỗ nào chứ?
Cô ta thực sự là bướng bỉnh đến u mê, không có não, không có lòng dạ phải không?
Cô ta rốt cuộc là làm sao mà rút ra được cái kết luận kỳ quặc như vậy chứ?
Ôn Ngọc Hoa không thể hiểu nổi mạch não của một kẻ có bộ não yêu đương.
Ôn Đường và An Tiểu Hoa cũng bị câu nói cuối cùng của Đổng Tuyết làm cho tức đến không nhẹ.
Lòng tốt bị coi là lòng lang dạ thú!
Cái con bé này sau này bị thằng Ba nhà họ Trang lừa cho không còn cái quần lót bọn họ cũng sẽ không thèm quản một chút nào nữa!
Bị Đổng Tuyết kỳ quặc làm cho một bụng tức giận, lúc An Tiểu Hoa đi làm vẫn còn lẩm bẩm c.h.ử.i bới, không mấy vui vẻ.
Ôn Đường cũng vậy.
Sau khi đổ xong nước gạo, dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, ông khuyên nhủ Ôn Ngọc Hoa nửa ngày bảo cô đừng giận, cuối cùng Ôn Ngọc Hoa không giận nữa, thì ông lại hậm hực đi tìm Đổng Thạch Đầu để tính sổ.
Chuyện làm đường thì không vội, chuyện Đổng Tuyết không có giáo d.ụ.c này hôm nay Ôn Đường nhất định phải nói cho Đổng Thạch Đầu biết rõ ràng.
Ôn Đường và An Tiểu Hoa bị Đổng Tuyết làm cho tức ch-ết, còn Ôn Ngọc Hoa người bị hai người bọn họ an ủi nửa ngày thì thực sự không hề giận.
Gặp phải cái loại có bộ não yêu đương như Đổng Tuyết thì không thể quá nghiêm túc được.
Ôn Ngọc Hoa xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo mà kéo Đổng Tuyết một cái đã là nhân chí nghĩa tận rồi.
Đổng Tuyết đã nhận định Trang Kiến Nghiệp, muốn đi vào con đường cùng đó thì Ôn Ngọc Hoa cũng không giúp được cô.
Đức Phật từ bi cũng chỉ độ người có duyên, Đổng Tuyết tự nhiên cũng không cứu vãn nổi kẻ có bộ não yêu đương cực độ.
Cô không có năng lượng lớn như vậy.
Làm những gì mình nên làm, Ôn Ngọc Hoa hỏi lòng không thẹn thì sẽ không vì Đổng Tuyết mà lo lắng nữa.
Thực tế sẽ dạy Đổng Tuyết cách làm người thôi.
Nếu cô không tin vào điềm gở thì sớm muộn gì cũng có ngày cô hối hận mà khóc cũng không tìm thấy giai điệu đâu.
Lúc này thu-ốc đã ngấm, Ôn Ngọc Hoa bắt đầu cảm thấy buồn ngủ.
Cái cơ thể rách nát này thực sự rất cần một vị thần y đến để điều dưỡng một chút.
Kiếp trước Ôn Ngọc Hoa là võ sư Taekwondo đai đen cửu đẳng, cô luôn luôn là người nhanh nhẹn hoạt bát, oai phong lẫm liệt.
Cái loại ngày tháng nói chuyện cũng không có sức lực này cô thực sự rất không thích ứng.
Hy vọng nữ chính hãy làm việc cho ra hồn một chút, nhanh ch.óng tìm được vị thần y mà cô cần.
Nếu không cô mà nổi điên lên thì sức công phá cũng khá kinh người đấy.
Ôn Ngọc Hoa cũng không phải lúc nào cũng giữ được tâm trạng ổn định đâu.
Cô có thể xuyên không cùng nguyên chủ mà hoàn toàn không bị Ôn Đường, An Tiểu Hoa nhận ra sơ hở chính là vì cô và nguyên chủ thực sự rất giống nhau.
Bọn họ không chỉ giống nhau về ngoại hình mà cái khí chất trong xương tủy của bọn họ cũng rất giống nhau.
Nguyên chủ có thể phát điên, Ôn Ngọc Hoa cũng có thể.
Chỉ là nhân cách cô độc lập hơn, khả năng chịu áp lực cũng mạnh hơn nguyên chủ nhiều.
Cô mới vững vàng hơn nguyên chủ.
Ôn Ngọc Hoa tin rằng con người có thể chiến thắng thiên nhiên.
Chỉ cần không phải bị dồn vào đường cùng thì cô sẽ không phát điên.
Nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ.
Nếu Ôn Ngọc Hoa cứ mãi bệnh tật ốm yếu thế này, chỉ có thể ngày ngày nằm ở nhà buồn ngủ.
Trong lòng cô uất ức rồi thì không chắc chắn là có làm ra chuyện gì hay không.
Không thể giày vò nữ chính thì có thể giày vò người khác.
Ví dụ như Trang Kiến Nghiệp kẻ đã hại nguyên chủ.
Ôn Ngọc Hoa mà muốn thu xếp anh ta thì cũng không tốn mấy công sức.
Cô luôn cần phải giải tỏa nỗi muộn phiền, không thể để mình bị kìm nén đến mức sinh bệnh được.
Không biết có phải là thế giới tiểu thuyết cảm nhận được nỗi oán hận của Ôn Ngọc Hoa, sợ Ôn Ngọc Hoa làm bậy, hay là Trang Thải Phượng thực sự muốn gì được nấy, hào quang nữ chính vô địch.
Tối hôm đó, Trang Thải Phượng đã đến nhà họ Ôn, trịnh trọng nói với Ôn Đường rằng cô đã tìm thấy thần y.
Để chứng tỏ đây thực sự là vị thần y mà cô đã phải vất vả lắm mới cầu xin được, Trang Thải Phượng nói với người nhà họ Ôn một cách rất nghiêm túc:
“Bác sĩ Tô tổ tiên đã từng có mấy vị làm ngự y, gia học uyên thâm, ông ấy cũng là một danh y rất khiêm tốn.
Viện trưởng Võ của bệnh viện số một kinh đô đều là tiểu đồ đệ của ông ấy.
Mọi người không cần lo lắng y thuật của ông ấy không tốt."
“Ông ấy là đi tàu hỏa đi ngang qua chỗ chúng ta, bị kẻ trộm lấy mất bộ kim châm gia truyền nên mới buộc phải xuống tàu đuổi theo kẻ trộm.
Cháu đã giúp ông ấy bắt được kẻ trộm, tìm lại được kim châm, ông ấy để báo đáp cháu nên mới đồng ý đến giúp mọi người xem bệnh.
Nhưng ông ấy rất bận, cái ân tình của cháu chỉ đáng giá một cơ hội này thôi, sau này bác sĩ Tô có bằng lòng đến khám cho mọi người nữa hay không thì hoàn toàn phụ thuộc vào chính mọi người, cháu không giúp được gì nhiều đâu."
Trang Thải Phượng nói là sự thật.
Quá trình tìm kiếm danh y mặc dù chứa đầy những sự trùng hợp, rất có tính kịch tính, nghe qua rất giống như đang bịa chuyện.
Nhưng nó là sự thật.
Trang Thải Phượng và mấy người anh trai của cô tình cảm thực sự rất tốt, cô sẽ không đem tiền đồ của bọn họ ra làm trò đùa đâu.