“Sống cùng cha mẹ ở khoảng cách gần như thế này, cùng nhau nấu ăn, trò chuyện đầy yêu thương, trước đây Ôn Ngọc Hoa nằm mơ cũng không thấy được.”

Niềm hạnh phúc bình dị như vậy, đối với Ôn Ngọc Hoa trước đây là một điều xa xỉ.

Nhưng bây giờ nó đã trở thành sự thật.

Điều này quá đỗi hạnh phúc.

Hạnh phúc đến mức có chút không chân thực.

Chiếc ca sắt bị bong sơn đặt ở cửa đã nói cho Ôn Ngọc Hoa biết, mọi thứ ở đây đều là thật.

Ôn Ngọc Hoa không phải đang nằm mơ ban ngày.

Chạm vào chiếc ca sắt hơi móp méo, nghe Ôn Đường kể chuyện xưa.

Lòng Ôn Ngọc Hoa trở nên thanh thản.

Ca sắt rơi sẽ bong sơn, cô va chạm sẽ thấy đau, Ôn Đường vẫn còn hơi ấm, mọi thứ ở đây đều là thực tế.

Cô thật sự đã ước gì được nấy, có một gia đình hạnh phúc, trở thành bảo bối nhỏ được cha mẹ hết mực cưng chiều.

Ôn Ngọc Hoa cười rất tươi.

Tâm trạng tốt nên Ôn Ngọc Hoa cũng ăn ngon miệng hơn.

Uống một bát cháo kê, lại chậm rãi vận động hơn nửa tiếng đồng hồ, Ôn Ngọc Hoa mới ngáp ngắn ngáp dài đi về phòng.

An Tiểu Hoa ngồi bên giường Ôn Ngọc Hoa, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ cô ngủ.

Cái lần Ôn Ngọc Hoa nôn lúc chiều đã làm An Tiểu Hoa sợ khiếp vía, nếu không tận mắt thấy Ôn Ngọc Hoa ngủ yên ổn, đêm nay An Tiểu Hoa chắc chắn sẽ mất ngủ.

Chờ Ôn Ngọc Hoa ngủ say, An Tiểu Hoa mới trở về phòng ngủ của mình và Ôn Đường, nằm xuống nói chuyện thì thầm với chồng.

Những ngày qua, cuộc sống tốt đẹp đến mức khiến An Tiểu Hoa cũng thấy như đang nằm mơ.

Thần y đấy, thần y mà bọn họ đã tìm kiếm mười mấy năm trời, đi khắp nơi mà không thấy, vậy mà thật sự được người nhà họ Trang tìm thấy rồi!!

“Viện trưởng Võ nói thế nào trong điện thoại?

Ông ấy và bác sĩ Tô xích mích đến mức tuyệt giao, bác sĩ Tô này liệu có khó tính lắm không?"

An Tiểu Hoa lo lắng.

“Không đâu, nghe ý của Viện trưởng Võ thì bác sĩ Tô chủ yếu là người cổ hủ.

Ông ấy chỉ sùng bái Trung y, Viện trưởng Võ muốn ra nước ngoài học Tây y, ông ấy cảm thấy Viện trưởng Võ là kẻ phản nghịch nên đã đuổi Viện trưởng Võ khỏi môn phái.

Sau đó con gái của bác sĩ Tô lại đuổi theo Viện trưởng Võ ra nước ngoài, Viện trưởng Võ còn chưa cưới người ta nên bác sĩ Tô càng giận hơn."

“Giữa bọn họ chủ yếu là ân oán cá nhân, Viện trưởng Võ nói y thuật và nhân phẩm của bác sĩ Tô đều rất tốt, bảo chúng ta cứ yên tâm.

Trước đây chúng ta toàn nghĩ đến việc thay tim cho Mèo Nhỏ, không quan tâm nhiều đến Trung y nên mới chưa nghe nói về ông ấy."

Ôn Đường nói vậy, nỗi lo trong lòng An Tiểu Hoa mới vơi đi đôi chút.

Bà lục tung tủ hòm, cạy khe tường, đào gạch lát nền, móc cả hang chuột, lôi hết toàn bộ tiền bạc giấu trong nhà ra.

Puy, An Tiểu Hoa nhổ chút nước bọt vào ngón trỏ, bắt đầu xoẹt xoẹt xoẹt đếm tiền.

Mười đồng, hai mươi, ba mươi... mất gần nửa tiếng, An Tiểu Hoa và Ôn Đường mới đếm xong toàn bộ tiền mặt giấu trong nhà.

“Những năm qua chúng ta chẳng dám gửi ngân hàng, tiền mặt giấu trong nhà tổng cộng có tám nghìn năm trăm đồng.

Ngoài những thứ này ra, còn có một trăm hai mươi lăm đồng tám hào sáu xu tiền tiêu vặt.

Số tiền này không biết có đủ để chữa bệnh không?

Nếu không đủ, chúng ta vẫn còn một ít vàng và ngọc khí."

“Có điều ngọc khí bây giờ không tiện mang ra, cũng không đáng giá lắm, không biết chúng ta dùng nó làm tiền khám bệnh, bác sĩ Tô có nhận không?"

“Thần y chắc là thích d.ư.ợ.c liệu nhỉ?

Củ sâm già ở làng Vân gia kia chưa bị ai phát hiện ra chứ?

Nếu không được, chúng ta sẽ dùng nó làm thù lao cho bác sĩ Tô."

Chỉ cần bác sĩ Tô có thể chữa khỏi cho Ôn Ngọc Hoa, thì đem toàn bộ gia sản của nhà họ Ôn tặng cho ông ấy, An Tiểu Hoa cũng không tiếc.

Ôn Đường cũng không biết số tiền này có đủ hay không.

Những năm qua, ông làm việc bạt mạng ngày đêm để kiếm tiền, chỉ sợ cơ hội cứu mạng đã có mà ông lại không có tiền chữa cho Ôn Ngọc Hoa.

“Mấy năm nay chúng ta đưa Mèo Nhỏ đi Kinh Đô chữa bệnh cũng đã tốn hơn một vạn đồng, số tiền trong tay chúng ta chắc đủ cho một lần chữa trị.

Sau này không đủ, tôi có thể đi nghĩ cách khác."

“Bên củ sâm già có Vân Nghị trông chừng, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu."

Vân Nghị và Ôn Đường đã quen biết nhau mười năm rồi.

Cậu nhóc đó làm việc rất chắc chắn, chưa bao giờ để xảy ra sai sót, Ôn Đường rất yên tâm về cậu ấy.

An Tiểu Hoa biết Vân Nghị.

Đứa trẻ đó quả thực rất đáng tin cậy, đừng nhìn cậu ấy tuổi còn nhỏ mà năng lực rất mạnh, lại còn rất biết ơn báo đáp.

Ôn Đường từng giúp cậu ấy, nên việc của Ôn Đường, cậu ấy rất để tâm.

Củ nhân sâm mà An Tiểu Hoa nói cũng là do cậu ấy dẫn Ôn Đường vào núi hái thu-ốc rồi phát hiện ra.

Vì củ sâm đó nhìn năm tuổi không nhỏ, Ôn Đường muốn để dành một củ sâm già trăm năm để cứu mạng Ôn Ngọc Hoa nên bọn họ vẫn luôn không đào.

Đây là thứ tốt nhất mà Ôn Đường và An Tiểu Hoa có thể mang ra, nếu Tô Bác Triêu không nhìn trúng, bọn họ sẽ lâm vào thế bí.

“Hy vọng bác sĩ Tô là người tốt.

Hy vọng y thuật của bác sĩ Tô sánh ngang Hoa Đà."

An Tiểu Hoa lầm rầm cầu nguyện.

Chuyện liên quan đến Ôn Ngọc Hoa, An Tiểu Hoa không thể không lo lắng.

Ôn Đường cũng lo lắng.

Chỉ là lo lắng cũng chẳng ích gì.

Cùng An Tiểu Hoa kiểm đếm xong tiền tiết kiệm trong nhà, lại đào hết số vàng giấu đi chuẩn bị sẵn sàng, Ôn Đường liền giục An Tiểu Hoa đi ngủ sớm.

“Ngày mai bà cũng phải đi khám bệnh đấy, không ngủ đủ giấc là không được đâu.

Mau ngủ đi."

“Ừm.

Tôi vừa nấu trà an thần, hai ta uống xong rồi khẩn trương đi ngủ."

“Ừm."

Ôn Đường và An Tiểu Hoa uống trà an thần ừng ực, nhưng không hiểu sao lại thấy tinh thần hưng phấn hơn.

Trằn trọc không ngủ được, lại không muốn nói chuyện bác sĩ Tô để thêm lo âu, An Tiểu Hoa không nhịn được nhỏ giọng lầm bầm với Ôn Đường:

“Haizz, ông nói xem Mèo Nhỏ nhà mình với Vân Nghị có hợp không?"

“Hôm qua tôi còn tưởng Mèo Nhỏ nói con bé thích người ít tuổi hơn là cái cớ để nó không muốn tìm đối tượng.

Hôm nay thấy nó tuyệt tình với Trang lão tam như thế, tôi liền thấy chắc nó không nói dối đâu."

“Mèo Nhỏ nhà mình phát triển chậm, bây giờ nhìn con bé chỉ như đứa trẻ mười bốn mười lăm tuổi.

Tìm một người ít tuổi hơn, cùng con bé lớn lên, quả thực cũng tốt."

“Chỉ là không biết Vân Nghị có bằng lòng đến nhà mình không?"

Vân Nghị cũng là một người có số khổ.

Năm nay cậu ấy mười sáu tuổi, không cha không mẹ, không ông không bà, thuần túy là một kẻ đáng thương.

Cha Vân Nghị là lính.

Trước khi cậu ấy ra đời thì đối phương đã hy sinh.

Mẹ cậu ấy nghe tin cha cậu ấy mất, không chịu đựng nổi, lúc chín tháng thì sinh non cộng thêm khó sinh nên cũng qua đời.

Chương 33 - Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia