“Vân Nghị cứ như vậy, vừa sinh ra đã mất cả cha lẫn mẹ, chỉ có thể do bà nội nuôi dưỡng.
Bà nội Vân Nghị là một bà lão chân nhỏ (bó chân).”
Khi bà lão còn trẻ, để có thể gả vào nhà tốt, bà đã chọn cách bó chân.
Đến khi già, chân bà đau đến mức gần như không đi lại được.
Bà lão đi lại đã khó khăn, đừng nói đến làm việc.
Chồng bà lại ch-ết sớm, một mình bà nuôi Vân Nghị cực kỳ vất vả.
Đám họ hàng của Vân Nghị có tư tâm quá nặng, bà lão sợ bọn họ chỉ lấy tiền mà không làm việc, nuôi Vân Nghị cho đến ch-ết hoặc nuôi cho hỏng cả đời, nên chẳng dám trông cậy chút nào.
May mà đơn vị của cha Vân Nghị đã đưa cho bà lão một khoản tiền tuất, lãnh đạo trong thôn, trên thị trấn và cả trên huyện biết Vân Nghị là con liệt sĩ nên ngày thường cũng quan tâm chăm sóc hai bà cháu nhiều hơn, Vân Nghị mới thuận lợi vượt qua thời kỳ sơ sinh, sống sót thành công.
Chỉ là, “khổ nạn thường tìm đến kẻ khốn cùng, dây thừng thường đứt ở chỗ mảnh", Vân Nghị vất vả lắm mới vượt qua được năm đói kém, lảo đảo sống đến năm tuổi thì bà nội cậu ấy lại qua đời.
Lần này, Vân Nghị hoàn toàn trở thành một đứa trẻ mồ côi cô độc, không nơi nương tựa.
Đám họ hàng nhà họ Vân, đừng nói là giúp đỡ, bọn họ không đến tìm Vân Nghị gây rắc rối, bắt nạt Vân Nghị đã là tốt lắm rồi.
Hồi năm 60 xảy ra nạn đói, Vân Nghị mới hơn một tuổi, đám người đó thấy hai bà cháu nhà họ Vân yếu ớt, định đến nhà họ Vân cướp tiền, cướp đồ ăn, bà nội Vân Nghị đã làm ầm lên với đám người đó.
Lúc đó bà nội Vân Nghị vì muốn giữ mạng cho Vân Nghị, giữ tiền của gia đình, đã trực tiếp làm loạn đến tận chính quyền huyện.
Bà lão nhón đôi chân nhỏ, bước đi lảo đảo như có thể bị gió thổi bay bất cứ lúc nào.
Vậy mà bà đã đi từ làng lên huyện, đi đến mức đôi chân m-áu thịt bét nhè.
Nhìn bà thê t.h.ả.m như vậy, cõng theo Vân Nghị đang đói lả sắp ch-ết, bò đến tìm quan gia làm chủ.
Người ở trên ai mà dám không quản bà?
Những kẻ trong làng Vân gia đến nhà Vân Nghị gây sự, cướp tiền đều bị cấp trên bắt hết.
Nếu không phải bà lão nghĩ rằng sau này Vân Nghị vẫn phải sống ở trong làng, không muốn làm tuyệt tình, thì lúc đó đã có một đám người phải ngồi tù vì tội cướp bóc nhà Vân Nghị.
Lúc đó chuyện làm quá rùm beng, quá khó coi, nên sau khi bà nội Vân Nghị qua đời, họ hàng nhà họ Vân chẳng có ai thèm ngó ngàng đến Vân Nghị.
Thật sự có ai ghé lại gần gũi với Vân Nghị, thì chắc chắn là nhắm vào chuyện Vân Nghị tuổi còn nhỏ, khá đơn thuần dễ dụ dỗ, muốn lừa tiền từ tay Vân Nghị.
Không phải người nhà họ Vân nhẫn tâm, mà là số tiền trong tay Vân Nghị quá nhiều.
Một nghìn đồng tiền tuất, đối với những người dân núi chưa từng thấy tiền mà nói, thật sự là quá nhiều, quá nhiều!
Đó là một nghìn đồng cơ đấy!
Nhà nào có được khoản tiền lớn này là có thể lên thị trấn mua nhà mua việc làm.
May mắn thì nhờ khoản tiền này, bọn họ còn có thể nuôi được mấy người ăn học.
Ai mà không động lòng?
Người nhà họ Vân đều cảm thấy bọn họ nuôi Vân Nghị khôn lớn, Vân Nghị đưa tiền cho bọn họ là một cuộc mua bán công bằng.
Vân Nghị lại không phải con đẻ của bọn họ, cậu ấy muốn nhận được sự chăm sóc của mọi người thì không bỏ ra gì sao được?
Con nhà nghèo sớm biết lo toan.
Bà nội Vân Nghị biết bà sống không thọ, từ khi Vân Nghị mới bập bẹ học nói, bà đã bắt đầu dạy Vân Nghị cách tự bảo vệ mình.
Bà bảo Vân Nghị đừng có nghĩ đến chuyện bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống, cậu ấy muốn sống tốt thì mọi thứ đều phải dựa vào chính mình.
Vân Nghị rất thông minh, học với bà nội mấy năm, lại kết hợp với những gì mình thấy nghe được, cậu ấy đã ngẫm ra đạo sinh tồn của riêng mình.
Đó là đừng quản người khác nói gì, họ phải sẵn lòng đối xử tốt với cậu ấy trước, cho cậu ấy ăn thịt, ăn cơm trắng, lại mua quần áo mới cho cậu ấy, đưa cậu ấy đi học, không bắt cậu ấy làm việc, cho cậu ấy ngủ trong chăn ấm, thì cậu ấy mới coi đối phương là một nửa người tốt.
Còn có thể trở thành người tốt thực sự hay không thì phải xem đối phương có kiên trì được không.
Nếu bọn họ ngay cả ba ngày cũng chịu không nổi đã lộ nguyên hình đòi hỏi lợi ích từ cậu ấy, thì bọn họ chính là những kẻ xấu xa lòng dạ đen tối!
Vân Nghị quá thông minh, đám họ hàng nhà họ Vân không lừa được cậu ấy.
Bọn họ liền hận cậu ấy đến nghiến răng, vô cùng ghét cậu ấy.
Ngặt nỗi Vân Nghị là con liệt sĩ, có quân đội và chính quyền chống lưng cho, sợ chèn ép quá mức thì Vân Nghị sẽ giống như bà nội cậu ấy chạy đi kiện cáo.
Bọn họ liền không dám làm quá đáng.
Cướp không được, lừa gạt ngầm cũng không xong.
Họ hàng nhà họ Vân quyết định để Vân Nghị tự sinh tự diệt.
Bọn họ muốn cho Vân Nghị một bài học, để cậu ấy nếm mùi đau khổ.
Trừ khi Vân Nghị giao số tiền tuất mà bà nội cậu ấy cất giấu ra, nếu không bọn họ sẽ không giúp Vân Nghị.
Vân Nghị chẳng phải không nể tình họ hàng, muốn nói chuyện luật pháp với bọn họ sao, vậy thì bọn họ không coi Vân Nghị là người nhà họ Vân nữa, không chăm sóc đặc biệt cho cậu ấy, làm việc công ra việc công với cậu ấy.
Lúc đó Vân Nghị sáu tuổi, dù có biết tự nấu cơm, nhưng những việc nặng như cuốc đất, thu hoạch mùa màng cậu ấy cũng không làm nổi.
Họ hàng cố tình làm khó Vân Nghị, đợi cậu ấy chịu không nổi mà cầu xin.
Không ai nghĩ Vân Nghị có thể kiên trì được, dù sao cậu ấy mới sáu tuổi, đứa trẻ lớn chừng đó thì làm được gì?
Không ít người trong làng có chút tình cảm với Vân Nghị còn khuyên cậu ấy đừng bướng bỉnh.
Có những người như bọn họ, lại có các lãnh đạo ở trên trông coi, người nhà họ Vân không dám làm quá đáng đâu.
Vân Nghị đưa chút lợi ích cho bọn họ, để bọn họ nuôi dưỡng cậu ấy, cũng coi như là bỏ tiền của để tránh tai ương.
Bọn họ nói, đợi Vân Nghị lớn lên là tốt rồi, bây giờ cậu ấy tuổi còn nhỏ, chịu thiệt một chút cũng chẳng còn cách nào.
Mọi người nói không phải không có lý.
Nhưng Vân Nghị lại không nghe một câu nào.
Chẳng phải là kiếm tiền nuôi bản thân sao, cậu ấy làm được!
Từ năm sáu tuổi, Vân Nghị đã vác cuốc, cùng người lớn xuống đồng kiếm công điểm.
Cậu ấy muốn ăn cơm, cậu ấy tự nấu.
Cậu ấy muốn đốt lửa, củi khô cậu ấy tự nhặt.
Quần áo của cậu ấy, có thể nhặt đồ cũ thì nhặt, không nhặt được thì cậu ấy gom phiếu vải tự mua.
Bà nội cậu ấy đã bảo đừng nghĩ đến chuyện dựa dẫm vào người khác, dựa vào chính mình thì cậu ấy mới có thể sống một cách đường đường chính chính.
Người làng Vân gia từ lúc đầu không tin tưởng, cảm thấy Vân Nghị làm vậy là dỗi hờn làm bừa, không ngừng khuyên ngăn.
Đến cuối cùng thấy Vân Nghị thật sự tự mình sống ổn định được, thì vô cùng kinh ngạc và thán phục.
Bọn họ đều bị Vân Nghị làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Vân Nghị này thật sự là một kẻ cứng cỏi!
Tuổi nhỏ như vậy mà cậu ấy đã dám tự lập môn hộ, không hổ danh là con liệt sĩ.
Một con sói con có huyết tính như vậy, đúng là một đấng nam nhi.
Mọi người đều cảm thấy thằng nhóc này lớn lên chắc chắn sẽ là một nhân vật tầm cỡ.