“Họ hàng nhà họ Vân cũng nghĩ như vậy.”
Chỉ là so với việc người làng Vân gia vui mừng vì sau này làng họ sẽ có một nhân vật lớn, thì họ hàng nhà họ Vân lại rất sợ, sợ sau này bọn họ sẽ có thêm một kẻ thù lợi hại.
Bọn họ đối xử với Vân Nghị không tốt.
Vân Nghị, con sói con kia, nhìn là biết hạng người hay thù dai.
Ngờ đâu Vân Nghị phất lên, muốn trả thù bọn họ thì bọn họ biết phải làm sao?
Sợ Vân Nghị lớn lên có tiền đồ sẽ báo thù, họ hàng nhà họ Vân bắt đầu càng ngày càng quá đáng nhắm vào Vân Nghị.
Vân Nghị dù sao tuổi cũng nhỏ, chịu thiệt thòi, bị bọn họ hành hạ đến phát bệnh.
Thừa nước đục thả câu, đám họ hàng nhà họ Vân kia chuyện gì cũng dám làm.
May mà có Ôn Đường kịp thời xuất hiện, đưa Vân Nghị đi khám bác sĩ, nếu không cậu nhóc này không ch-ết thì chắc cũng bị sốt đến mức ngu đần luôn rồi.
Ôn Đường và Vân Nghị kết duyên ở chợ đen.
Từ khi Ôn Ngọc Hoa ra đời, Ôn Đường vẫn luôn lăn lộn ở chợ đen.
Ông phải kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để chữa bệnh cho Ôn Ngọc Hoa và An Tiểu Hoa.
Những năm đầu, chợ đen chưa gọi là chợ đen mà gọi là chợ Bồ Câu.
Lúc đó mọi người buôn bán vẫn là hợp pháp.
Vân Nghị người nhỏ sức yếu, chỉ dựa vào làm ruộng cũng không đủ no bụng, cậu ấy cũng chạy đến chợ Bồ Câu.
Bày hàng nhiều lần, Ôn Đường và Vân Nghị liền quen biết nhau.
Ôn Đường từng đi lính, biết Vân Nghị là con liệt sĩ, theo bản năng ông liền bảo vệ Vân Nghị, đối xử với cậu ấy rất quan tâm.
Lúc đầu Vân Nghị không coi Ôn Đường là người tốt, tưởng Ôn Đường tiếp cận mình là có ý đồ khác.
Sau này thời gian dài trôi qua, Ôn Đường vẫn đối xử với Vân Nghị rất tốt, lại không cầu báo đáp.
Vân Nghị liền biết Ôn Đường thật sự là người tốt, nhận Ôn Đường là chú.
Có Ôn Đường thỉnh thoảng để mắt trông nom, lại có ông đứng ra cảnh cáo người nhà họ Vân, cuộc sống của Vân Nghị cuối cùng cũng dễ thở hơn một chút.
Mặc dù Ôn Đường còn phải chăm sóc Ôn Ngọc Hoa, một tháng nhiều nhất chỉ đến thăm Vân Nghị một lần, nhưng có ông chống lưng cho Vân Nghị, người nhà họ Vân cũng không dám giở trò nhỏ, bắt nạt Vân Nghị nữa.
Để báo đáp Ôn Đường, biết con gái Ôn Đường bị bệnh tim, Vân Nghị hễ rảnh là sẽ vào núi hái thu-ốc.
Ôn Đường sợ Vân Nghị một đứa trẻ vào núi sẽ gặp nguy hiểm, liền hẹn thời gian cùng Vân Nghị vào núi.
Có Ôn Đường đi cùng, bọn họ ngoài hái thu-ốc ra còn có thể săn b-ắn.
Có chiến lợi phẩm bọn họ lại cùng nhau đi chợ đen một chuyến, hai người có thể kiếm được một khoản tiền nhỏ.
Những năm qua hai người hợp tác vui vẻ, đều để dành được không ít tiền.
Vân Nghị tuy lấy không phải phần lớn, nhưng cậu ấy sống một mình, chi tiêu rất ít, gia tài của cậu ấy còn dày hơn cả nhà họ Ôn.
Đứa trẻ này lớn lên cũng rất đẹp trai.
Mặc dù Vân Nghị không phải kiểu mặt chữ điền thịnh hành lúc bấy giờ, cũng không hay cười.
Nhưng cậu ấy mày kiếm mắt sáng, mũi cao thẳng, nhìn cũng là một chàng trai khôi ngô, vô cùng ưa nhìn.
“Trước đây tôi cũng không dám nghĩ đến chuyện Vân Nghị với Mèo Nhỏ nhà mình, dù sao nhà Vân Nghị cũng chỉ còn lại một mình nó.
Nó mà ở rể nhà mình, Mèo Nhỏ nhà mình sức khỏe lại không tốt, vạn nhất bọn họ không có con, thì tôi chẳng phải có lỗi với Vân Nghị sao.
Nhưng hôm qua nghe Mèo Nhỏ nói con bé muốn tìm người ít tuổi hơn, tôi càng ngẫm càng thấy hai đứa nó hợp."
“Ôn Đường, ông thấy ý tưởng này của tôi thế nào?"
An Tiểu Hoa gọi tên thật của Ôn Đường, chứng tỏ bà thật sự nghiêm túc rồi.
Ôn Đường vốn định nói không được, nhưng An Tiểu Hoa nghiêm túc như vậy, ông liền suy nghĩ kỹ lại một chút trong đầu.
“Hai đứa nó không phải là không thể.
Vân Nghị là do chúng ta nhìn nó lớn lên, đứa trẻ đó nhân nghĩa thông minh.
Có nó chăm sóc Mèo Nhỏ nhà mình, tôi đương nhiên cũng yên tâm.
Mèo Nhỏ nhà mình ngoài sức khỏe không tốt ra thì thông minh, xinh đẹp, cũng xứng với nó."
“Chỉ là, bà quên chuyện trước đây rồi sao?"
Chuyện trước đây mà Ôn Đường nói là chỉ lần Vân Nghị bị bệnh, sau khi Ôn Đường cứu cậu ấy thì muốn đón cậu ấy về nhà nuôi.
Cả Ôn Đường và An Tiểu Hoa đều cảm thấy, đón Vân Nghị về nhà chỉ là thêm đôi đũa thôi.
Nhà bọn họ tuy khó khăn nhưng Ôn Đường có thể kiếm tiền, nuôi thêm một Vân Nghị không phải là không nuôi nổi.
Vân Nghị đến nhà họ, Ôn Ngọc Hoa có thêm một người em trai, cũng có thể có người bầu bạn.
Không đến mức ngày nào cũng thui thủi trong nhà một mình.
Nhưng chuyện lưỡng toàn kỳ mỹ như vậy, Ôn Ngọc Hoa tức là nguyên chủ sau khi biết chuyện lại phản ứng rất lớn.
Cô ấy tưởng Ôn Đường và An Tiểu Hoa muốn nhận nuôi Vân Nghị là vì cuối cùng cũng không chịu nổi cô ấy nữa, muốn bỏ rơi cô ấy.
Cô bé vì sức khỏe không tốt nên vốn dĩ tâm tư đã nặng nề.
Ở khu mỏ có một số người hay hóng hớt, nói năng lại không biết chừng mực.
Những lời nói đùa quá trớn của bọn họ với Ôn Ngọc Hoa đều bị cô ấy coi là thật.
Nghi ngờ cha mẹ muốn nuôi em trai, không cần mình nữa, Ôn Ngọc Hoa dám giận mà không dám nói, liền u uất đến phát bệnh.
Lúc đó, cô bé cảm thấy không ai yêu mình, ý chí sinh tồn cực thấp.
Chính Trang Kiến Nghiệp vốn đã biết giả vờ giả vịt từ nhỏ, đã dùng một viên kẹo dỗ dành được cô ấy.
Từ đó về sau, cô ấy liền nhận định Trang Kiến Nghiệp.
Càng ngày càng để tâm đến anh ta.
Được Ôn Đường nhắc nhở như vậy, An Tiểu Hoa cũng nhớ lại những ngày tháng kinh hồn bạt vía đó.
Ôn Ngọc Hoa vì Vân Nghị mà phát bệnh, Ôn Đường và An Tiểu Hoa dù có đồng cảm với Vân Nghị đến mấy cũng không dám nhắc lại chuyện nhận nuôi cậu ấy nữa.
Biết Ôn Ngọc Hoa tâm tư nặng, sau đó bọn họ đã dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh cô, tạo cho cô cảm giác an toàn.
Chỉ là đứa trẻ này thật sự quá cố chấp, chỉ vì một viên kẹo mà cô ấy cứ nhớ mãi cái tốt của Trang Kiến Nghiệp, không nhìn thấu được bộ mặt thật của anh ta.
Chịu đựng bao nhiêu năm, giờ cô ấy cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi.
An Tiểu Hoa cũng không dám làm càn nữa.
“Thôi đi, thôi đi, đi ngủ thôi.
Dù sao Mèo Nhỏ nhà mình còn nhỏ, chuyện tìm đối tượng cho nó, chúng ta không vội.
Vạn nhất bác sĩ Tô y thuật cao minh, chữa khỏi cho Mèo Nhỏ nhà mình, tương lai của nó chúng ta càng không cần phải lo lắng."
Không phải An Tiểu Hoa bốc phét, Ôn Ngọc Hoa nếu cơ thể không có bệnh thì người muốn cưới cô ấy chắc chắn đếm không xuể.
Ôn Đường cũng nghĩ như vậy.
Ông ôm An Tiểu Hoa, nhẹ nhàng vỗ lưng bà nói:
“Ừm, ngủ đi, có chuyện gì mai nói."
Không biết là do Ôn Đường dỗ ngủ quá thành công, hay là trà an thần An Tiểu Hoa nấu đã phát huy tác dụng.
Sau khi ngừng nói chuyện, một lúc sau cả hai đều ngủ thiếp đi.
Chỉ là vì căng thẳng, lo âu nên đêm nay bọn họ ngủ không được yên giấc cho lắm.