“Còn nữa, đứa trẻ Tiểu Nghị đó da mặt mỏng, nếu thằng bé ngại không muốn theo con về nhà mình thì con đừng ép.

Đừng nhìn đứa trẻ đó bề ngoài hung dữ, nhưng thật ra tâm địa thằng bé tốt hơn bất cứ ai."

Tảng đá trong lòng rơi xuống, Ôn Đường hào phóng giới thiệu kỹ lại Vân Nghị với Ôn Ngọc Hoa thêm một lần nữa.

“Đứa trẻ Tiểu Nghị đó có lòng tự trọng cao, con đừng coi thằng bé là trẻ con.

Chuyện chị chị em em gì đó, con nói với bố mẹ là được rồi.

Đến làng Vân Gia con đừng có nói thế.

Người ta ở trong làng là đại ca đấy.

Thằng bé không gọi con là chị thì con đừng có để bụng."

Là đàn ông, Ôn Đường thừa hiểu một cậu thiếu niên mười sáu tuổi có lòng tự trọng mạnh mẽ và sĩ diện đến mức nào.

Nghĩ lại hồi đó, khi Ôn Đường sống lông bông một mình, một câu nói lịch sự cũng không biết nói.

Ai mà tự dưng bắt ông gọi là anh, là chị, chắc chắn trong lòng ông sẽ bốc hỏa ngay.

Cho lợi ích gì cũng không được.

Là một đại ca có khí phách, Ôn Đường thà ch-ết không khuất phục.

Tình hình của Vân Nghị có khá hơn Ôn Đường một chút.

Nhưng nếu Ôn Ngọc Hoa vừa lên đã bày ra dáng vẻ của một người chị thì Ôn Đường cũng không biết thằng nhóc kia có chịu nghe không?

“Mèo Nhỏ, con cũng là người trẻ tuổi, suy nghĩ của các con chắc cũng giống nhau.

Bố nói những lời này con hiểu ý chứ?"

“Vâng."

Ôn Ngọc Hoa gật đầu chắc nịch.

Chẳng phải là giai đoạn tuổi dậy thì nhạy cảm, lạc lõng, cô độc và bướng bỉnh sao.

Ôn Ngọc Hoa hiểu mà.

Không nổi loạn thì sao gọi là thiếu niên, Ôn Ngọc Hoa rất hiểu sự kiêu ngạo bất tuân của Vân Nghị.

“Bố, bố cứ yên tâm đi."

Ôn Ngọc Hoa nói một cách rất chắc chắn:

“Con biết cách chung sống với Vân Nghị mà.

Yên tâm, con sẽ không bắt nạt cậu ta, cũng không nhường nhịn cậu ta.

Con đảm bảo hai đứa sẽ chung sống hòa thuận với nhau.

Bố cứ yên tâm."

“..."

Ôn Đường chẳng thể nào yên tâm nổi.

Ông cảm thấy đống lời vừa rồi của mình hoàn toàn uổng phí.

Sao vẫn còn bắt nạt và nhường nhịn ở đây chứ?

Bọn họ không thể chung sống tự nhiên thoải mái như anh chị em nhà người ta sao?

Tâm trạng thấp thỏm vẫn muốn nói thêm gì đó, nhưng những gì cần nói đều đã nói rồi, Ôn Đường chỉ có thể biết điều mà ngậm miệng.

Nói đi nói lại thêm lần nữa sẽ thành bà già lải nhải gây khó chịu mất.

Ôn Ngọc Hoa và Ôn Đường là người không chịu nổi nhất những kẻ lải nhải.

Sợ nói nhiều sẽ phản tác dụng, Ôn Đường không dám lôi thôi thêm một chút nào nữa.

An Tiểu Hoa thì không có nhiều lo ngại như vậy, trước đây bà còn muốn vun vén Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị cơ mà.

Lần này Ôn Ngọc Hoa chủ động đề nghị đi làng Vân Gia, trong mắt bà chính là một cơ hội tốt để vun vén cho hai đứa.

Ấn tượng đầu tiên khi xem mắt là rất quan trọng, để Vân Nghị để lại ấn tượng tốt trong lòng Ôn Ngọc Hoa, trước khi Ôn Ngọc Hoa xuất phát, An Tiểu Hoa hầu như khen ngợi người này không ngớt lời.

“Mèo Nhỏ à, con nghe mẹ nói, đứa trẻ Vân Nghị đó thật sự rất tốt.

Thằng bé có trách nhiệm, có chí tiến thủ, chính trực không hủ bại, lại còn vô cùng biết ơn báo đáp."

“Thằng bé còn biết nấu cơm, biết làm mọi việc nhà, rất biết kiếm tiền.

Thằng bé không c.ờ b.ạ.c, không uống rượu, không hút thu-ốc.

Ngoại trừ việc cha mẹ mất sớm ra thì thằng bé thật sự không có gì để chê trách cả."

“Ồ, đúng rồi, thằng bé còn đẹp trai nữa.

Thằng bé còn ít tuổi hơn con.

Con nói xem con và thằng bé có phải rất có duyên phận không?"

An Tiểu Hoa lộ liễu ám chỉ Ôn Ngọc Hoa.

Trong mắt An Tiểu Hoa, Vân Nghị thật sự chỗ nào cũng tốt, rất hợp với Ôn Ngọc Hoa.

Không phải An Tiểu Hoa vội vàng muốn ghép đôi bừa bãi.

Bà thật sự lo lắng.

Cơ thể Ôn Ngọc Hoa không tốt là sự thật khách quan.

Không chọn một người biết gốc biết rễ để chăm sóc Ôn Ngọc Hoa, An Tiểu Hoa có ch-ết cũng không nhắm mắt được.

“Mèo Nhỏ à, mẹ nói với con những điều này không phải muốn gây áp lực cho con.

Mẹ muốn con có thêm một sự lựa chọn."

An Tiểu Hoa nghe Ôn Ngọc Hoa nói coi Vân Nghị như em trai nên mới lo sốt vó.

Vân Nghị chính là người con rể mà bà đã nhắm trúng.

Tuy lúc trước bà đúng là từng có ý định nuôi Vân Nghị như con trai.

Nhưng Vân Nghị tốt như vậy, bà thật sự không nỡ để Vân Nghị hời cho người ngoài đâu.

Phù thủy không chảy ra ruộng ngoài mà.

Vân Nghị tốt như vậy, con gái bà cũng không kém, hai đứa ở bên nhau chẳng phải là quá hợp sao?

Đừng quan tâm sau này Ôn Ngọc Hoa có sinh được không, điều đó không quan trọng.

An Tiểu Hoa tin tưởng vào nhân phẩm của Vân Nghị.

Dòng m-áu nhà họ Vân kế thừa ra sao An Tiểu Hoa không quan tâm, bà chỉ muốn Ôn Ngọc Hoa sống tốt.

Chỉ cần Ôn Ngọc Hoa có thể sống tốt, dù có bắt bà lấy ơn báo đáp, làm một kẻ tiểu nhân hèn hạ một lần bà cũng cam lòng.

Nhưng mà, bây giờ vẫn chưa đến bước đó.

Bây giờ Ôn Ngọc Hoa đang cười bà kìa.

Ôn Ngọc Hoa thật sự không ngờ An Tiểu Hoa lại muốn vun vén cô và Vân Nghị.

Chuyện này còn phi lý hơn cả việc An Tiểu Hoa lo lắng cho sức khỏe của cô mà không cho cô ra khỏi cửa gấp trăm lần.

Ôn Ngọc Hoa cười đến nghiêng ngả, hoàn toàn không đứng thẳng nổi.

“Ha ha~ Mẹ, mẹ nghĩ xa quá rồi đấy.

Ha ha~ Vân Nghị và con làm sao có thể chứ?

Ha ha~ Chuyện này thật kỳ lạ."

Nghĩ đến việc An Tiểu Hoa nghiêm túc giới thiệu Vân Nghị cho mình, Ôn Ngọc Hoa liền cười không dừng được.

“Mẹ, mẹ mau đi ngủ đi.

Chuyện hôn sự của con cứ để thuận theo tự nhiên đi mẹ.

Con gái mẹ xinh đẹp thế này, sẽ không thiếu người theo đuổi đâu."

Ôn Ngọc Hoa dỗ dành An Tiểu Hoa đang đầy vẻ vội vã như dỗ trẻ con.

An Tiểu Hoa thấy Ôn Ngọc Hoa đầy vẻ không màng tới, trong lòng càng thêm lo lắng.

Không được, bà nhất định phải nghĩ cách.

Nhân duyên tốt thế này, bà nhất định phải cố gắng giành lấy.

Nếu không để vài ngày nữa Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị gặp nhau, hai đứa trực tiếp nhận chị em thì bà có hối hận cũng không kịp nữa rồi!

Cùng Ôn Ngọc Hoa đi làng Vân Gia chính là cách mà An Tiểu Hoa nghĩ ra.

An Tiểu Hoa không phải nhân vật quan trọng gì.

Bà xin nghỉ vài ngày thì cuộc sống ở mỏ cũng không vì thế mà ngừng trệ.

Còn việc An Tiểu Hoa không có nhà thì Ôn Đường sẽ không có ai chăm sóc, An Tiểu Hoa không lo nổi nữa rồi.

Ôn Đường đối phó ăn vài bữa cơm tạm bợ cũng không sao.

Nhưng nếu An Tiểu Hoa không đi cùng Ôn Ngọc Hoa đến làng Vân Gia thì hạnh phúc của Ôn Ngọc Hoa có lẽ sẽ không còn nữa.

Vì vậy An Tiểu Hoa nhất định phải đi cùng Ôn Ngọc Hoa.

Ôn Ngọc Hoa không ngờ An Tiểu Hoa lại nghiêm túc đến thế.

Tuy biết thời đại này người ta thường kết hôn khá sớm.

Nhưng An Tiểu Hoa lo lắng cho cô như vậy, Ôn Ngọc Hoa vẫn thấy không quen.

Quan điểm chọn bạn đời, quan điểm hôn nhân của Ôn Ngọc Hoa vẫn là tư duy của người tương lai.

Cái bộ quy tắc đàn ông xây nhà đàn bà xây tổ ấm, kết hôn sớm sinh con sớm, đông con nhiều phúc của thời đại này hoàn toàn không phù hợp với Ôn Ngọc Hoa.

Chương 56 - Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia