“Ôn Ngọc Hoa thích một cuộc hôn nhân độc lập lẫn nhau, tôn trọng lẫn nhau, bao dung lẫn nhau, lại có thể nương tựa vào nhau.”
Cô sẽ không làm phụ thuộc của bất kỳ ai, bất kể lúc nào cô cũng là Ôn Ngọc Hoa chứ không phải là bà nọ bà kia.
Tương tự, cô cũng không cần người khác làm phụ thuộc của mình.
Cô cố ý nói cô thích người ít tuổi hơn là vì con trai ít tuổi hơn không thể đăng ký kết hôn với Ôn Ngọc Hoa trong thời gian ngắn.
Như vậy hai năm sau khi kỳ thi đại học khôi phục, Ôn Ngọc Hoa sẽ có nhiều sự lựa chọn hơn.
Đáng tiếc, người tính không bằng trời tính.
Ôn Ngọc Hoa vạn lần không ngờ còn có một Vân Nghị đang đợi cô ở phía trước.
Nhưng mà, nghĩ đến việc Vân Nghị năm nay mới mười sáu tuổi, Ôn Ngọc Hoa lại bình thản trở lại.
Quy định của luật hôn nhân giai đoạn này là tuổi kết hôn hợp pháp của nam giới là hai mươi tuổi.
Lùi một bước mà nói, Ôn Ngọc Hoa thật sự có tình cảm với Vân Nghị thì cô cũng còn bốn năm thời gian để hối hận.
Dùng bốn năm thời gian để yêu đương, ở thời đại này cũng tương đương rồi.
Nếu Vân Nghị thật sự tốt như lời An Tiểu Hoa nói, Ôn Ngọc Hoa cũng thật sự không thiệt thòi.
Nghĩ vậy, Ôn Ngọc Hoa đồng ý với An Tiểu Hoa rằng không coi Vân Nghị là em trai mà thử coi cậu ta là đàn ông xem sao.
Ôn Ngọc Hoa có thể thông suốt, An Tiểu Hoa mừng rỡ.
Mừng quá mức, bà trực tiếp hớn hở nói với Ôn Ngọc Hoa:
“Mèo Nhỏ, con không cần đi làng Vân Gia nữa, đường núi bên đó khó đi lắm, con cứ ở nhà đợi mẹ và bác sĩ Tô về đi!"
“...
Phụt, ha ha ha~" Ôn Ngọc Hoa cười cong cả lưng.
“Mẹ, con không đi làng Vân Gia thì làm sao quen biết Vân Nghị được chứ?"
“......
Phải rồi, ha ha~" An Tiểu Hoa phản ứng lại mình nói hớ, cũng không nhịn được mà cùng Ôn Ngọc Hoa cười rộ lên.
“Thế này đi, vẫn là mẹ đi làng Vân Gia, đến lúc đó mẹ thăm dò ý tứ của Tiểu Nghị xem sao, nếu thằng bé từ bỏ việc đi lính, mẹ sẽ đưa thằng bé về cho con xem mặt."
Nếu Vân Nghị đã quyết định đi lính rồi thì An Tiểu Hoa dù có thích cậu ta đến đâu cũng sẽ không vun vén cậu ta và Ôn Ngọc Hoa nữa.
Làm vợ lính rất khổ.
Người mà An Tiểu Hoa muốn tìm phải là người có thể chăm sóc Ôn Ngọc Hoa về mọi mặt.
Nếu Vân Nghị đi lính, một năm cậu ta về nhà được một lần đã là nhiều.
Loại đàn ông này có cũng như không.
An Tiểu Hoa không muốn Ôn Ngọc Hoa sau khi kết hôn phải một mình vò võ trong phòng trống, nếu Vân Nghị đi lính thì cậu ta thật sự chỉ có thể là em trai của Ôn Ngọc Hoa, không thể ở bên Ôn Ngọc Hoa được.
Ôn Ngọc Hoa cũng biết làm vợ lính rất khổ.
Cô cũng chưa từng nghĩ sau khi kết hôn sẽ một mình chống đỡ một gia đình.
Vì vậy cô tán thành lời của An Tiểu Hoa.
“Vậy đi, nếu mẹ đưa Vân Nghị về, con sẽ coi như thêm một đối tượng xem mắt, tìm hiểu cậu ta xem sao.
Nếu cậu ta đi lính rồi thì sau này cậu ta chính là em trai con, chuyện đối tượng của con mẹ đừng có vội nữa, để con tự mình từ từ tìm, được không?"
“Được."
An Tiểu Hoa sảng khoái trả lời.
Trong số những chàng trai mà An Tiểu Hoa quen biết cũng chỉ có Vân Nghị là đáng để An Tiểu Hoa nỗ lực giành lấy, có thể làm An Tiểu Hoa sớm yên tâm gả con gái.
Những người đàn ông khác, Ôn Ngọc Hoa muốn gả, An Tiểu Hoa còn không nỡ đâu.
“Mẹ hứa với con trước khi con hai mươi tuổi mẹ chỉ sắp xếp cho con lần này thôi.
Tiểu Nghị không được thì chúng ta từ từ chọn.
Càng chậm càng tốt, mẹ quen biết Tiểu Nghị mười năm rồi, nhìn thằng bé lớn lên đấy.
Những người đàn ông khác muốn cưới con, ít nhất cũng phải tìm hiểu con năm năm mới được."
Dù sao An Tiểu Hoa cũng sẽ không gả con gái một cách hồ đồ.
Muốn cưới Ôn Ngọc Hoa, bất kể giàu nghèo, sức khỏe hay bối cảnh gia đình, điểm đầu tiên chính là phải biết gốc biết rễ.
Người lạ mà có tình cảm với Ôn Ngọc Hoa, bất kể Ôn Ngọc Hoa có thích đến đâu, An Tiểu Hoa nhất định phải khảo sát năm năm.
Thời gian năm năm còn không bằng lòng đợi thì sao An Tiểu Hoa có thể yên tâm giao cả đời của Ôn Ngọc Hoa cho đối phương chứ?
“Mèo Nhỏ à, mẹ tính kỹ rồi.
Chuyến này đi làng Vân Gia, nếu Tiểu Nghị chưa đi lính, mẹ nhất định sẽ đưa thằng bé về.
Tiểu Nghị đẹp trai lắm, mẹ bảo đảm con nhìn thấy chắc chắn sẽ thích.
Có con cho Tiểu Nghị một gia đình, ở bên cạnh Tiểu Nghị, Tiểu Nghị cũng không cần phải ra chiến trường liều mạng nữa.
Như vậy thật sự rất tốt."
An Tiểu Hoa thật sự đã tính kỹ rồi.
Bà vun vén Vân Nghị và Ôn Ngọc Hoa không đơn thuần chỉ vì Ôn Ngọc Hoa.
Đứa trẻ Vân Nghị đó từ nhỏ đã khổ, An Tiểu Hoa cũng hy vọng cậu ta có thể có được hạnh phúc.
Đi lính rất vất vả.
Vận khí không tốt, ch-ết hay tàn tật trên chiến trường cũng là chuyện vô cùng bình thường.
Không phải nói đi lính không tốt, cũng không phải An Tiểu Hoa không tán thành Vân Nghị theo đuổi ước mơ.
An Tiểu Hoa là muốn Vân Nghị cũng có thêm một sự lựa chọn.
Người nhà họ đều thích Vân Nghị, sẵn sàng đón nhận cậu ta mà.
Vân Nghị thật sự không cần vì cô độc mà đi lính.
Vân Nghị cậu ta không phải mạng rẻ rách, vẫn có người sẵn lòng trân trọng cậu ta, yêu thương cậu ta.
“Nếu con và Tiểu Nghị thành một nhà, sau này Tiểu Nghị thay vị trí của bố con làm việc ở mỏ cũng coi như ổn định.
Hai đứa nếu không thích ở mỏ, chúng ta còn có thể nghĩ cách cho hai đứa định cư trên tỉnh.
Chuyện trường đại học Công Nông Binh bố con cũng hỏi rõ rồi.
Con không muốn đi thì Tiểu Nghị có thể đi.
Đợi thằng bé tốt nghiệp đại học, công việc để hai đứa lựa chọn sẽ càng nhiều hơn."...
An Tiểu Hoa lải nhải nói thêm rất nhiều dự định của bà về tương lai.
Bà mơ tưởng về cuộc sống tốt đẹp khi Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị ở bên nhau.
Bọn họ vốn dĩ đã là một gia đình.
Ôn Ngọc Hoa gả cho Vân Nghị, An Tiểu Hoa thật sự yên tâm vô cùng.
Ôn Ngọc Hoa nghe xong dự định của An Tiểu Hoa, có một cái nhìn sâu sắc hơn về Vân Nghị.
Người này đúng là khá tốt, khiến Ôn Ngọc Hoa rất tán thưởng.
Nếu cậu ta đúng là mẫu người trong truyền thuyết, vừa ngoan ngoãn nghe lời vừa là em trai nhỏ đẹp trai thì Ôn Ngọc Hoa thật sự phải ra tay thôi.
Nhập gia tùy tục, ở thời đại này Ôn Ngọc Hoa chưa từng nghĩ đến việc làm chuyện đặc biệt là cả đời không kết hôn.
Vì sớm muộn gì cũng phải tìm một người ở bên nhau, vậy thì tìm một người khiến cha mẹ hài lòng, nhân phẩm không có vấn đề lại còn là em trai nhỏ đẹp trai, cô đương nhiên sẽ không phản đối.
Dù sao cái thứ tình yêu đó Ôn Ngọc Hoa không tin đâu.
Cha mẹ trước đây của cô chính là những người hở ra là treo tình yêu trên miệng.
Mỗi lần họ yêu nhau đều là oanh oanh liệt liệt, sống đi ch-ết lại.
Nhưng đến lúc chia tay họ cũng ra đi không chút do dự.
Người từng ngọt ngào đến mức hận không thể giao tính mạng cho đối phương, một khi chia tay là có thể quên sạch bách.
Điều này trong mắt Ôn Ngọc Hoa thật sự quá vô lý, quá khó tin.