“Trước đây bà nội Vân Nghị hiền lành, bố Vân Nghị là người trung hậu, có thể tha thứ cho họ, không chấp nhặt với họ.
Nhưng Vân Nghị là kẻ hẹp hòi.
Những chuyện nhà Vân Lương Mộc hại nhà Vân Nghị, Vân Nghị đều ghi nhớ rõ ràng từng chuyện một trong lòng.”
Không nói đâu xa, chỉ riêng chuyện Vân lão đầu lấy lý do bà nội Vân Nghị khắc chồng, là kẻ không lành, không cho bà sau khi ch-ết được chôn vào mộ tổ, hưởng hương hỏa thờ phụng của con cháu nhà họ Vân, Vân Nghị đã không thể tha thứ.
Còn có trận ốm hồi nhỏ của Vân Nghị cũng là do lão gây ra.
Những chuyện này Vân Nghị đều không quên, đều ghi tạc trong lòng.
Trước đây Vân Nghị không làm ầm lên như vậy không phải anh không hận, mà là vì anh còn nhỏ.
Lúc đó anh vẫn còn phải sinh sống ở làng Vân Gia.
Làm quá căng thì chẳng có lợi gì cho Vân Nghị.
Bây giờ Vân Nghị đã trưởng thành, cũng dự định rời khỏi đây, vĩnh viễn không quay lại nữa, thế nên anh chẳng còn gì phải kiêng dè, đ.á.n.h người cực kỳ nặng tay.
Ở làng Vân Gia không ai khuyên nổi anh.
Vân Nghị như phát điên, cầm một cành tre, đuổi theo cả nhà Vân Lương Mộc quất lấy quất để.
Phụ nữ nhà họ không đến giúp thì thôi, nếu họ dám xông lên để ăn đòn thì Vân Nghị cũng chẳng khách khí.
Vân Lương Mộc thấy Vân Nghị tóm lấy bố mình mà quất, lại chẳng ai cản nổi, trong lúc cấp bách ông ta liền lấy chuyện Vân Nghị đi lính ra đe dọa Vân Nghị.
Ông ta hung tợn nói:
“Thằng ranh con!
Mày mau dừng tay xin lỗi ngay!
Nếu không đợi người của ban tuyển quân đến làng mình khảo sát, tao sẽ bảo mày không biết kính trọng bề trên, tính tình bạo lực, nhân phẩm tồi tệ!
Làm cho mày cả đời này cũng không đi lính được!
Thằng ch-ết tiệt!
Đồ khốn kiếp!
Mày mau dừng tay lại!
Nếu không tao sẽ đi tìm dân binh đ.á.n.h ch-ết mày!!"
Dân binh bây giờ là được trang bị s-úng đấy.
Nếu Vân Lương Mộc thực sự có thể gọi dân binh đến, tình cảnh của Vân Nghị sẽ thực sự rất nguy hiểm.
Nhưng Vân Nghị là người không bao giờ đ.á.n.h trận mà không chuẩn bị trước.
Đội trưởng đội dân binh bây giờ là đồ đệ già của Vân Nghị, ông ấy sẽ không giúp Vân Lương Mộc đối phó với Vân Nghị đâu.
Bên ban tuyển quân Vân Nghị càng không sợ.
Làng Vân Gia đâu phải chỉ có mình nhà Vân Lương Mộc, Vân Nghị rốt cuộc tốt hay xấu thì Đan Vân Lương Mộc căn bản không thể một tay che trời.
Hơn nữa, làm như ai không biết đi kiện không bằng ấy.
“Vân hói, ông dám nói xấu tôi với ban tuyển quân, tôi sẽ lên huyện tìm lãnh đạo, bảo ông ngược đãi con em liệt sĩ.
Cán sự Từ giúp bà nội tôi đòi lại công bằng năm xưa giờ đã trở thành bí thư huyện ủy rồi.
Chuyện của chúng ta chắc chắn ông ấy vẫn còn nhớ rõ.
Tôi đi tìm ông ấy, ông cứ đợi ông ấy bắt hết cả nhà các người đi!"
“Còn chuyện của hai nhà chúng ta, ông đừng có lôi những người vô tội vào cuộc nữa.
Nếu không tôi sẽ lên thị trấn tìm chị Trần ở trạm lương thực, nói với chị ấy các người ngược đãi tôi.
Để chị ấy chỉnh ch-ết các người!"
Giọng nói của Vân Nghị không lớn, nhưng tất cả mọi người ở làng Vân Gia khi nghe thấy tiếng cười nhạt đó đều như bị nghẹn ở cổ, không ai dám hó hé thêm lời nào.
Trạm lương thực là nơi dân làng nộp lương thực công.
Mỗi năm số lượng lương thực công mà mỗi đại đội sản xuất phải nộp đều được ấn định từ đầu năm.
Đến cuối năm sau khi thu hoạch mùa thu kết thúc, mỗi đại đội sẽ xếp hàng, chở từng xe lương thực công đến trạm lương thực để nộp.
Đây là một việc trọng đại.
Những quy tắc và kiến thức trong việc này cũng vô cùng nhiều.
Trong đó việc xếp hàng dưới cái nắng gay gắt suốt cả ngày trời, ngay cả đi vệ sinh cũng không được, thì vẫn chỉ là chuyện nhỏ.
Điều ảnh hưởng lớn nhất đến nông dân là nhân viên trạm lương thực, chính là người quyết định tiêu chuẩn lương thực có đạt yêu cầu hay không.
Cái gọi là Diêm Vương dễ gặp, tiểu quỷ khó ưa.
Những kẻ lão làng ở trạm lương thực đối với mỗi đại đội sản xuất mà nói đúng là còn khó ưa hơn cả tiểu quỷ.
Họ chỉ cần phán một câu “không đạt yêu cầu" là có thể khiến cả đại đội sản xuất phải chở số lương thực nhọc nhằn mang tới quay về.
Chưa nói đến sự vất vả khi đi đi về về này, lương thực càng khô thì số lượng lương thực công nông dân nộp càng nhiều.
Số họ giữ lại được càng ít.
Đường từ làng Vân Gia lên thị trấn rất khó đi, họ vận chuyển lương thực từ làng Vân Gia lên thị trấn không dùng được xe bò.
Chỉ có thể gùi bằng sức người, hoặc dùng xe cút kít để đẩy.
Trước khi Vân Nghị trưởng thành, mỗi lần đi nộp lương thực công họ đều phải chịu không ít ấm ức.
Lúc đó bị người trạm lương thực bòn rút cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Chỉ cần có thể nộp lương thực công thành công một lần, không bắt họ phải đi đi về về mười lần tám lượt là họ đã tạ ơn trời đất rồi.
Những ngày tháng uất ức đó kéo dài mãi cho đến khi Vân Nghị sáu tuổi mới kết thúc.
Thân phận con em liệt sĩ của Vân Nghị rất có tác dụng.
Chỉ cần anh gầy gò, đáng thương đứng trước cửa trạm lương thực một lát, cộng thêm việc người làng Vân Gia thêm mắm dặm muối kể về bố anh, thì những kẻ lão làng ở trạm lương thực đó sẽ không dám làm khó làng Vân Gia nữa.
Dù sao người làng Vân Gia cũng biết điều, những lợi ích cần đưa đều đưa đủ.
Lương thực của họ cũng không có vấn đề gì lớn.
Người trạm lương thực nể mặt liệt sĩ nên sẽ mở đèn xanh cho làng Vân Gia.
Làng Vân Gia nộp lương thực công sớm là chuyện đại sự có lợi cho tất cả mọi người.
Lời đe dọa đi tìm chị Trần ở trạm lương thực của Vân Nghị còn có uy lực hơn cả việc tìm bí thư huyện ủy.
Dân làng Vân Gia sợ Vân Nghị làm thật, họ lập tức tránh xa nhà Vân Lương Mộc ra, không dám can dự vào tranh chấp giữa Vân Nghị và họ nữa.
Hai chiêu này của Vân Nghị quá hiểm, hiểm đến mức bố của Vân Lương Mộc cũng không dám chạy nữa.
Lão ta cũng nhận ra rồi.
Lão cứ thành khẩn đứng im chịu Vân Nghị đ.á.n.h một trận, Vân Nghị nguôi giận thì mọi chuyện sẽ êm xuôi.
Lão càng trốn tránh phản kháng, Vân Nghị sẽ càng tung ra chiêu độc hơn.
Vân lão đầu cũng là kẻ nhẫn tâm.
Để ép Vân Nghị dừng tay, lão trực tiếp quỳ xuống đất dập đầu xin lỗi Vân Nghị.
Trong cái ngôi làng nhỏ khép kín này, những hủ tục của xã hội phong kiến vẫn còn tồn tại.
Vân lão đầu là bác cả của Vân Nghị, lão là bề trên lớn nhất hiện còn sống của Vân Nghị.
Cho dù lão có sai một ngàn một vạn lần thì việc Vân Nghị ép lão phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi thực sự là quá tàn nhẫn, quá đáng.
Vân Nghị là phận con cháu, nếu bố anh không phải là liệt sĩ.
Anh mà hỗn xược như vậy thì già trẻ gái trai làng Vân Gia có thể phẫn nộ mà c.h.ử.i ch-ết anh.
Vì Vân Nghị là con em liệt sĩ, lại còn nắm được điểm yếu của tất cả mọi người, nên dân làng Vân Gia mới nhẫn nhịn trong sự xôn xao, không trực tiếp xông lên đ.á.n.h người.
Vân Nghị bị Vân lão đầu phản đòn một phát cũng không hề hoảng hốt.
Anh vô cùng bình thản nói với mọi người:
“Vân Đông hại tôi và bà nội tôi không chỉ một lần.
Trước đây tôi suýt bị lão hại ch-ết, lão cũng chưa từng nói với tôi một câu xin lỗi.
Vì vậy, cái quỳ ngày hôm nay, Vân Nghị tôi nhận được.
Không những tôi nhận được, mà bà nội tôi cũng nhận được.
Nhưng dù sao tôi cũng mang họ Vân, vì vậy để không làm mọi người khó xử, từ nay về sau tôi và nhà Vân Lương Mộc là hai nhà khác nhau."