“Rắc.

Vân Nghị bẻ gãy cành tre trong tay, ném xuống đất, đanh thép nói:

“Từ nay về sau chúng ta sẽ như cành tre này, ơn oán rõ ràng, ân đoạn nghĩa tuyệt!"

Nói xong, Vân Nghị quay người bỏ đi, không thèm nhìn Vân Đông dưới đất lấy một cái.”

Vân Đông đợi Vân Nghị đi rồi thì tức đến ngất xỉu.

Sau đó nhà Vân Lương Mộc hỗn loạn, gà bay ch.ó sủa thế nào khỏi phải nói.

Vân Nghị sau trận bùng nổ hoàn toàn đó thì tai cốt lại được thanh tịnh.

Những người thực sự yêu thương Vân Nghị đều hiểu cho nỗi khổ của anh.

Trước đây họ bị tư tưởng cũ chi phối, cứ ngỡ Vân Nghị và nhà Vân Lương Mộc m-áu mủ tình thâm, kiểu gì cũng có ngày xóa bỏ hiềm khích, giúp đỡ lẫn nhau.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến mâu thuẫn giữa Vân Nghị và nhà Vân Lương Mộc bùng nổ, họ mới nhận ra trước đây mình thật thiên chân, thật ngu xuẩn.

Vân Nghị mà ở lại thì sẽ phải chịu sự kìm kẹp của người khác cả đời.

Chỉ có đi ra ngoài, Vân Nghị mới có thể tạo ra một vùng trời cho riêng mình.

Thay vì ở lại làm một kẻ chịu nhục, một kẻ hèn nhát, vì một miếng ăn mà tính toán chi li, họ thà ủng hộ Vân Nghị ra ngoài bươn chải.

Cho dù có ch-ết thì đã sao?

Sống một đời oanh liệt chẳng phải tốt hơn sống lay lắt sao?

Bà Bình bị gãy chân, nước mắt nhạt nhòa nắm lấy tay Vân Nghị, vô cùng không nỡ nói:

“Tiểu Nghị, bà nghĩ thông rồi.

Cháu muốn đi lính thì cứ đi đi.

Làm một liệt sĩ giống như bố cháu cũng chẳng có gì không tốt.

Sau này..."

“Bà Bình, cháu sẽ không ch-ết đâu."

Vân Nghị nhẹ nhàng nhưng kiên định ngắt lời bà Bình:

“Chú Mã là đội trưởng đội dân binh còn phải nhờ cháu dạy b-ắn s-úng cơ mà.

Cháu lợi hại như vậy, sao có thể hy sinh được?"

“Bà yên tâm đi, sau này cháu sẽ quay về thăm bà.

Đợi cháu tìm được bác sĩ giỏi chữa khỏi chân cho bà.

Bà cũng có thể sống thọ trăm tuổi để nhìn cháu lấy vợ sinh con.

Đến lúc đó, cháu đưa bà lên thành phố, chúng ta cùng đi ngắm biển."

“Được, được, bà nhất định chờ cháu có tiền đồ."

Bà Bình nén nước mắt, mỉm cười an ủi Vân Nghị.

Bà Bình năm nay hơn năm mươi tuổi.

Người miền núi lao động vất vả, người hơn năm mươi trông như bảy mươi vậy, rất già.

Người già xương giòn, gãy xương hầu như không bao giờ kh-ỏi h-ẳn được.

Trong núi lại chẳng có bác sĩ giỏi, tình cảnh bà Bình lại không thể di chuyển được, bà liền chuẩn bị tinh thần nằm chờ ch-ết.

Ở cái tuổi này của bà, nếu không bị gãy chân thì đối với con cái cũng chưa tính là gánh nặng.

Bây giờ bà bị gãy chân, nằm liệt trên giường, ăn uống đại tiểu tiện đều phải có người hầu hạ.

Chữa bệnh lại tốn rất nhiều tiền.

Nhà bà Bình không có tiền, bà không muốn làm khổ con cái, cũng không muốn làm khổ Vân Nghị, nên bà Bình không muốn sống nữa.

Mặc dù c-ái ch-ết là đáng sợ.

Nhưng bà cứ sống dật dờ thế này sẽ làm khổ tất cả mọi người.

Chỉ là Vân Nghị canh chừng rất kỹ, bà Bình lại không muốn Vân Nghị vì c-ái ch-ết của mình mà áy náy, nên bà đang đợi.

Đợi Vân Nghị đi lính rồi bà Bình sẽ tuyệt thực.

Vân Nghị thông minh như vậy, chút tâm tư đó của bà Bình anh nhìn thấu ngay.

Để ở bên bà, làm bà từ bỏ ý định tìm ch-ết, mấy ngày nay Vân Nghị không những bận rộn tìm bác sĩ cho bà Bình mà còn đi khắp nơi nhờ vả mượn xe, chuẩn bị chở bà Bình ra khỏi núi chữa bệnh.

Vân Nghị không thiếu tiền, anh sẽ không để bà Bình vì anh mà ch-ết.

An Tiểu Hoa không thấy Vân Nghị ở ngoài ruộng cũng là vì anh đang chăm sóc bà Bình.

Hôm nay mưa rất to, rất nhiều căn nhà cũ trong làng không chịu nổi bắt đầu bị dột.

Vân Nghị phải giúp bà Bình lợp lại mái nhà, còn phải giúp bà Vân trông coi ruộng rau của gia đình, nên không ra ruộng.

Tuy nhiên dù không ra ruộng giúp đỡ nhưng Vân Nghị cũng không rảnh rỗi.

Sau khi xong việc ở nhà bà Bình, Vân Nghị lại xách hộp dụng cụ đến những nhà bị dột khác để giúp đỡ.

Lúc An Tiểu Hoa lái xe sidecar vào làng, Vân Nghị đang ngồi xổm trên mái nhà nhà ai đó bận rộn.

Lúc đó mưa đã nhỏ đi một chút, An Tiểu Hoa nhìn Vân Nghị bận rộn như một con khỉ gầy, bỗng chốc thấy xót xa vô cùng.

Mưa to thế này mà Vân Nghị chỉ mặc mỗi cái quần đùi làm việc, ngay cả giày và áo cũng không mặc.

Lại chẳng có ai giúp đỡ.

Nhìn cái bộ dạng ướt sũng đáng thương đó của anh, người làm mẹ nào mà không đau lòng cho được?

“Tiểu Nghị!"

An Tiểu Hoa dừng xe sidecar lại, vẫy tay thật mạnh với Vân Nghị.

“Tiểu Nghị!

Mau xuống đây!

Thím An đến thăm cháu đây!

Cháu mau xuống đây, chúng ta về nhà!"

Làng Vân Gia chẳng có lấy một người nói giúp Vân Nghị một câu nào.

Nhà cũ của họ bị dột là đáng đời!

An Tiểu Hoa không muốn Vân Nghị phải làm việc cho cái lũ không có lương tâm đó.

Vân Nghị có biết An Tiểu Hoa.

Năm đó anh nằm viện, An Tiểu Hoa có đến bệnh viện chăm sóc anh.

Mặc dù từ sau lần chia tay đó họ đã mười năm không gặp.

Nhưng Vân Nghị đối với An Tiểu Hoa vẫn không hề xa lạ.

Ôn Đường là kiểu đàn ông đi đâu cũng mang theo ảnh chụp cả gia đình bên mình.

Vân Nghị thường xuyên gặp ông nên đối với người nhà họ Ôn đều vô cùng quen thuộc.

Cũng giống như An Tiểu Hoa biết Vân Nghị đi giày cỡ bao nhiêu, quần áo cỡ nào, Vân Nghị ngồi trên mái nhà nhìn dáng người là cũng nhận ra đó là An Tiểu Hoa.

Thấy An Tiểu Hoa lặn lội mưa gió thế này đến thăm mình, Vân Nghị sững sờ ngay lập tức.

Anh biết An Tiểu Hoa phải chăm sóc Ôn Ngọc Hoa nên hầu như sẽ không rời khỏi mỏ than Phủ Lăng Sơn.

Ôn Ngọc Hoa càng lớn sức khỏe càng kém, An Tiểu Hoa lại càng không thể đi đâu.

An Tiểu Hoa đột nhiên đến tìm anh, là Ôn Đường xảy ra chuyện rồi, hay là Ôn Ngọc Hoa không xong rồi?

Tim Vân Nghị thắt lại một cái đau đớn, ngay cả An Tiểu Hoa đang nói gì anh cũng không nghe thấy, liền trực tiếp nhảy từ cái mái nhà cao hơn bốn mét xuống đất.

Nhảy quá gấp, không nhìn rõ mặt đất, Vân Nghị đi chân trần dẫm phải một đống gỗ vụn.

Những mẩu gỗ vụn lởm chởm cực kỳ đ.â.m chân.

Một miếng gỗ khá nhọn và sắc thậm chí bị Vân Nghị dẫm gãy.

Rắc một tiếng, cái dằm gỗ gãy đ.â.m sâu vào lòng bàn chân Vân Nghị, tức khắc làm lòng bàn chân anh chảy m-áu đầm đìa.

An Tiểu Hoa đứng bên cạnh nhìn mà cũng thấy xót run cả người.

Bản thân Vân Nghị thì dường như không cảm thấy đau chút nào, chạy thật nhanh đến bên cạnh An Tiểu Hoa.

“Thím An."

Vân Nghị đỏ mắt gọi An Tiểu Hoa một tiếng, trong lòng nghẹn ngào không nói nên lời.

Nhà họ Ôn là ngôi nhà thứ hai mà Vân Nghị thầm công nhận.

Những năm qua, Ôn Đường giống như người bố ruột của Vân Nghị vậy, cùng anh trưởng thành, dạy anh bản lĩnh, để Vân Nghị thuận lợi vượt qua thời thơ ấu yếu ớt, chờ đợi đến ngày hôm nay khi lông cánh đã đầy đủ.

Ôn Đường đối với Vân Nghị rất tốt, Vân Nghị không thể chấp nhận việc ông có chuyện.

Ôn Ngọc Hoa là báu vật của nhà họ Ôn, cô có chuyện thì Ôn Đường và An Tiểu Hoa chắc chắn cũng sẽ không vui.

Vì vậy Vân Nghị cũng mong Ôn Ngọc Hoa có thể bình an vô sự.

Chương 70 - Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia