“Mím môi, Vân Nghị bướng bỉnh đứng trước mặt An Tiểu Hoa.
Một cách trẻ con, anh cho rằng nếu mình không hỏi thì Ôn Đường và Ôn Ngọc Hoa sẽ vẫn khỏe mạnh, không xảy ra chuyện gì.”
Ôn Đường và con gái quả thực không sao.
Hiện tại người có chuyện là Vân Nghị.
Vết thương trên chân Vân Nghị quá sâu.
Anh chạy suốt một đoạn đường đến đây, An Tiểu Hoa nhìn thấy những vệt m-áu trên mặt đất liền sợ đến mức giữ lấy vai Vân Nghị, định bế thốc anh lên.
“Ôi chao, bác sĩ Tô ông mau lại xem cho Tiểu Nghị với.
Đứa trẻ này chảy nhiều m-áu quá.
Đều tại tôi không tốt, tôi không nên gọi loạn lúc Tiểu Nghị đang làm việc.
Tiểu Nghị cháu sao rồi?
Có đau không?
Cháu này, gấp cái gì chứ, thím bảo cháu xuống chứ có bảo cháu nhảy xuống đâu!
Nhà cháu ở đâu, đi thôi, chúng ta mau về nhà!"
An Tiểu Hoa lải nhải một hồi lâu mới phát hiện Vân Nghị trông thì gầy nhom nhưng trụ lại rất vững.
An Tiểu Hoa cao một mét sáu mươi sáu, có thể bế nổi Ôn Ngọc Hoa nhưng lại không nhích nổi Vân Nghị.
Lúc Vân Nghị ngồi xổm trông nhỏ thó, y như chỉ mới mười hai mười ba tuổi.
Nhưng khi anh đứng dậy, An Tiểu Hoa mới phát hiện Vân Nghị gầy thì gầy nhưng vóc dáng lại chẳng hề nhỏ chút nào.
Vân Nghị rất cao.
Ước chừng anh không đi giày cũng phải một mét tám.
An Tiểu Hoa đứng cạnh anh thấp hơn hẳn một cái đầu.
An Tiểu Hoa muốn bế kiểu công chúa với Vân Nghị mà không biết đặt tay vào đâu, căn bản là không bế nổi.
Vân Nghị tay dài chân dài, đứng lên to đùng thế này thì bế làm sao được?
Theo bản năng, bà kiễng chân lên vỗ vỗ đỉnh đầu Vân Nghị, bảo anh mau ngồi xổm xuống.
Vân Nghị ngồi xổm xuống sẽ nhỏ đi, như vậy một Vân Nghị bé nhỏ mới có thể được An Tiểu Hoa bưng đi!
Vân Nghị nhìn An Tiểu Hoa với vẻ không hiểu gì.
Tuy nhiên dù không hiểu, thấy An Tiểu Hoa lo lắng như vậy, Vân Nghị vẫn ngoan ngoãn ngồi xổm xuống.
Sau cơn chấn động ban đầu, trong quá trình tiếp xúc ngắn ngủi với An Tiểu Hoa, Vân Nghị đã bình tĩnh lại, nhận ra vừa rồi mình đã nghĩ lệch hướng.
An Tiểu Hoa rất yêu Ôn Đường và Ôn Ngọc Hoa.
Nếu hai người họ xảy ra chuyện thì An Tiểu Hoa chắc chắn không có cái thần thái như thế này.
An Tiểu Hoa của trước đây, bất kể trong ảnh có cười tươi thế nào thì giữa lông mày bà vẫn luôn vô thức lộ ra một vẻ ưu tư.
Chân mày bà lúc nào cũng nhíu lại.
Nhưng hôm nay, nếp nhăn giữa lông mày An Tiểu Hoa đã biến mất.
Bà lúc này dù đang dầm mưa, toàn thân nhếch nhác, nhưng nét mặt lại không hề có chút sầu khổ nào.
Trong mắt bà có ánh lửa.
Đó là mồi lửa của hy vọng, cũng là một tinh thần vô cùng sung mãn.
Một An Tiểu Hoa tràn đầy năng lượng như vậy chứng tỏ Ôn Đường và Ôn Ngọc Hoa chắc chắn không sao!
Sự nặng nề trong lòng tan biến, trong mắt Vân Nghị cũng lấp lánh vô số niềm vui.
An Tiểu Hoa đến thăm anh rồi!
Thật tốt quá!!
Vân Nghị vui đến mức choáng váng.
Phát hiện An Tiểu Hoa bảo mình ngồi xổm xuống là vì muốn bế anh như bế đứa trẻ, Vân Nghị dở khóc dở cười chân mềm nhũn, trực tiếp ngồi bệt xuống vũng bùn.
Hì hì, những người anh quan tâm đều vẫn khỏe mạnh, thật tốt quá!
Hì hì ~ Vân Nghị ngồi dưới đất ngây ngô cười.
Cười một lúc, cảm thấy mưa lại to hơn, Vân Nghị cuối cùng cũng không để An Tiểu Hoa phải nhọc lòng nghĩ cách bế anh nữa.
Anh thoăn thoắt đứng dậy từ mặt đất, động tác nhanh nhẹn nhảy vào thùng xe của chiếc sidecar, cười rạng rỡ nói:
“Thím An, chúng ta lái xe đi thôi, nhà cháu ở đầu làng phía Tây.
Chúng ta lái xe qua đó cho nhanh."
“À, đúng đúng, lái xe cho nhanh, Tiểu Nghị cháu ngồi cho vững, thím xuất phát đây!"
An Tiểu Hoa vừa cuống lên suýt nữa lại bỏ quên bác sĩ Tô.
Vẫn là Vân Nghị tinh mắt, nhận ra bác sĩ Tô tay chân chậm chạp, không kịp lên xe, anh liền gọi An Tiểu Hoa một tiếng, bà mới không nhấn ga lao đi mất tăm.
Ngồi ở phía sau cùng bác sĩ Tô, Vân Nghị rất biết ý đón lấy hòm thu-ốc mà bác sĩ Tô đang đeo, cười ngượng nghịu nói với ông:
“Chào bác sĩ Tô, cháu là Vân Nghị ạ."
“Ừm."
Bác sĩ Tô vốn cao ngạo lạnh lùng, lại mệt mỏi suốt hai ngày, cộng thêm bị dầm mưa lớn có chút nhiễm lạnh, nên ông càng lạnh nhạt với Vân Nghị.
Nhưng ông không nhiệt tình cũng chẳng sao.
Nghe nói ông thực sự là bác sĩ, Vân Nghị liền hưng phấn ngay lập tức.
Vân Nghị đang muốn tìm bác sĩ chữa chân cho bà Bình, sự xuất hiện của bác sĩ Tô làm anh vô cùng bất ngờ và vui mừng.
Không màng đến việc họ vừa mới gặp mặt, Vân Nghị lập tức hỏi bác sĩ Tô:
“Bác sĩ Tô, bệnh nhân gãy xương ông có chữa được không ạ?"
Hỏi xong, không đợi bác sĩ Tô trả lời, Vân Nghị đã kể hết lý do tại sao anh lại vội vàng và đường đột như vậy.
An Tiểu Hoa đang lái xe phía trước, vừa nghe thấy chuyện bà Bình bị lão già nhà họ Vân tính kế làm gãy chân, lại còn có ý định quyên sinh, lập tức tức đến mức nhấn mạnh ga, bắt đầu mắng người.
“Cái lão già nhà họ Vân đáng ch-ết kia!
Lão làm bao nhiêu chuyện thất đức thế này, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng!!
Tiểu Nghị cháu đừng lo, y thuật của bác sĩ Tô lợi hại lắm.
Bệnh của chị Mèo Mèo nhà cháu cũng là nhờ ông ấy chữa khỏi đấy.
Chấn thương của bà Bình nhà cháu, bác sĩ Tô chắc chắn cũng chữa được."
An ủi Vân Nghị xong, sợ bác sĩ Tô không ra tay, An Tiểu Hoa còn thay Vân Nghị cầu xin:
“Bác sĩ Tô, chuyện này để ông gặp được đúng là có duyên, ông nhất định phải giúp một tay nhé.
Yên tâm đi, thù lao không thành vấn đề.
Thằng bé Tiểu Nghị này biết hái thu-ốc, ông không lấy tiền thì nó còn có d.ư.ợ.c liệu."
“Nhân sâm trăm năm nó cũng tìm được đấy, những thứ khác chỉ cần ông cho nó thời gian, nó chắc chắn cũng tìm ra được."
Sau đó An Tiểu Hoa khen Vân Nghị nức nở.
Vân Nghị trước khi về đến nhà cũng đã biết được tại sao An Tiểu Hoa và mọi người lại đến tìm anh.
Ôn Ngọc Hoa thực sự đã khỏi bệnh rồi!!
Điều này thực sự quá tốt!!
Vân Nghị phát chân thành vui mừng thay cho nhà họ Ôn.
“Thím, yên tâm đi, nhân sâm vẫn còn đó ạ.
Nếu mọi người vội thì tối nay cháu sẽ vào núi đào.
Nếu mọi người còn muốn loại d.ư.ợ.c liệu khác thì chúng ta đi vào ban ngày mai.
Gần đây cháu lại phát hiện được một cây hà thủ ô trong núi nữa."
Vân Nghị nhiệt tình, nhưng An Tiểu Hoa sẽ không để anh đội mưa vào núi.
“Đợi tạnh mưa rồi hẵng hay.
Đến lúc đó chúng ta cùng đi, trên đường thấy d.ư.ợ.c liệu nào hữu ích thì hái cùng luôn."
“Vâng ạ."
Vân Nghị gật đầu, quyết định tận dụng cơ hội này đem tất cả những thứ tốt mà anh phát hiện được trong núi đào hết về.
Trong lúc nói chuyện thì đã về đến nhà Vân Nghị, không đợi bác sĩ Tô xem vết thương cho mình, Vân Nghị đã vội vàng đi nhóm lửa đun nước nóng.