“An Tiểu Hoa rốt cuộc không phải hạng người xấu xa thật sự.
Chuyện lấy ơn báo đáp, ép Vân Nghị từ bỏ lý tưởng, bà cũng chỉ nghĩ thầm trong bụng thôi.
Nếu thực sự bảo bà làm kẻ ác, làm chuyện thất đức như vậy, bà căn bản không thể vượt qua nổi lương tâm của chính mình.”
An Tiểu Hoa không những không làm được kẻ ác, bà còn chuẩn bị lát nữa đứng giữa sân mắng c.h.ử.i một trận để trút giận cho Vân Nghị!
Đám người hủ lậu ở làng họ Vân này đúng là có bệnh!
Những đứa trẻ là con em liệt sĩ như Vân Nghị, ở bất cứ đâu chẳng phải đều được ưu đãi hay sao.
Chỉ có cái xó xỉnh rừng núi này là chỉ nghe lời tộc trưởng Vân Đông.
Lão ta nói sao là vậy, căn bản chẳng coi liệt sĩ ra cái gì.
Đã bọn họ không tôn trọng liệt sĩ, cũng chẳng coi Vân Nghị ra gì, vậy thì bọn họ cũng đừng hòng chấm mút được chút ánh sáng nào từ liệt sĩ!
Một lũ tiểu nhân trơ trẽn, được hưởng lợi mà còn làm bộ làm tịch, thật sự là đáng ăn mắng!
An Tiểu Hoa ở trong bếp, vừa đun nước vừa tưởng tượng cảnh ném mấy lão già nhà họ Vân vào nồi nấu chín, vô cùng bảo vệ “con bê" của mình.
Vân Nghị không biết chỉ trong vòng mười phút ngắn ngủi, trong mắt An Tiểu Hoa, cậu từ con rể tương lai đã trở thành con trai nuôi vĩnh viễn.
Băng bó xong vết thương, xác định khi đi lại không còn chảy m-áu nữa, Vân Nghị bèn tìm một đôi giày cỏ, quần áo ướt cũng chưa thay đã đi ra chuồng gà bắt gà.
“Cục ta cục tác", con gà mái già dường như biết mình không còn sống nổi nữa, liều mạng đẻ quả trứng cuối cùng trong cuộc đời nó.
“Cục ta cục tác", con gà mái già vùng vẫy lần cuối rồi bị Vân Nghị kẹp c.h.ặ.t cánh, tóm c.h.ặ.t c.h.â.n, không thể nhúc nhích được nữa.
An Tiểu Hoa thấy Vân Nghị đi ra ngoài liền định gọi cậu vào nhà.
Thấy Vân Nghị bắt gà, bà lại càng xua tay bảo không cần.
“Tiểu Nghị, mau thả con gà mái xuống, chúng ta nấu bát canh rau là được rồi.
Cháu mau quay lại đi, ngoài trời đang mưa, vết thương ở chân cháu vẫn chưa khỏi đâu."
An Tiểu Hoa phản đối vô hiệu, Vân Nghị chẳng cần dùng d.a.o, dứt khoát vặn cổ gà một cái.
Con gà mái già vừa rồi còn nhảy nhót tưng bừng, giờ đã nhắm tịt đôi mắt hạt đỗ, ch-ết hẳn.
Gà đã ch-ết rồi, An Tiểu Hoa có mắng Vân Nghị cũng đã muộn.
Bây giờ, bà chỉ có thể vừa càu nhàu Vân Nghị quá khách sáo, dặn cậu lần sau không được làm thế nữa, vừa chỉ huy Vân Nghị đi cắt tiết vặt lông gà.
“Chỉ lần này thôi đấy, lần sau cháu còn khách sáo thế này là thím không đến nhà cháu nữa đâu."
An Tiểu Hoa sa sầm mặt mắng người.
“Hì hì, thím ơi, không sao đâu mà."
Vân Nghị cười hì hì nghe mắng, chẳng để tâm chút nào.
Cậu ghé sát tai An Tiểu Hoa, thần bí nói nhỏ:
“Thím ơi, cháu có một cái thung lũng trong núi lén nuôi gà, hì hì, gà này thím cứ yên tâm mà ăn, cháu còn nhiều lắm.
Không chỉ có gà, cháu còn nuôi một con lợn nữa."
“Thời gian tới cháu đi rồi, ngày mai nhân tiện chúng ta vào núi thịt lợn luôn.
Thịt lợn thím mang về cho chú Ôn ăn."
Vân Nghị vốn định nói là thịt lợn cho Ôn Ngọc Hoa ăn.
Nhưng cậu biết Ôn Ngọc Hoa ghét cậu, thậm chí là hận cậu, sợ cô không ăn thịt lợn của mình nên Vân Nghị mới nói mang thịt cho Ôn Đường.
An Tiểu Hoa không ngờ Vân Nghị lại gan dạ đến thế.
Nhưng nghĩ lại cậu và Ôn Đường đã lăn lộn ở chợ đen bao nhiêu năm nay, gan dạ cũng là chuyện bình thường.
Bà cũng không nói Vân Nghị điều gì.
Nuôi trồng lén lút, chỉ cần không bị phát hiện thì vấn đề không lớn.
Thời đại này, kẻ gan lớn thì no bụng, kẻ nhát gan thì ch-ết đói.
Vân Nghị kiếm tiền bằng mồ hôi công sức của mình, chẳng làm hại ai, An Tiểu Hoa không cảm thấy cậu làm vậy có gì sai trái.
Chỉ là, tuy quan hệ hai nhà tốt đẹp, An Tiểu Hoa cũng thương Vân Nghị như con trai, nhưng bà cũng không đành lòng nhận không đồ của cậu.
Một đứa trẻ như Vân Nghị, lén lút nuôi được ít đồ trong núi không hề dễ dàng, An Tiểu Hoa không thể để cậu bận rộn vô ích được.
“Đồ cháu nuôi cứ đưa hết cho thím đi, đến lúc đó thím mang về mỏ, để chú Ôn của cháu đem đi bán.
Dạo này cháu phải chuẩn bị chuyện nhập ngũ, đừng chạy ra chợ đen nữa.
Đồ đạc cần chuẩn bị khi nhập ngũ cháu cũng đừng lo, đến lúc đó thím sẽ sắm sửa cho."
“Còn tiền thu-ốc men của bà Bình, cháu cũng không cần lo, đều có thể trừ vào tiền bán thịt lợn này.
Đến lúc đó dù còn thừa bao nhiêu, thím cũng không đưa cho cháu nữa.
Coi như đó là tiền cơm nước những ngày cháu tới nhà thím ở."
“Tiểu Nghị, mấy ngày tới cháu lo sắp xếp ổn thỏa đi.
Đợi thím về mỏ, cháu hãy theo thím về nhà nhé.
Cháu đi lính chuyến này, ước chừng ba năm năm nữa mới về được.
Cháu mau đến nhà thím, để thím bồi bổ cho thật tốt.
Năm nay cháu mới mười sáu.
Bé thế này đã đi lính, không rèn luyện thể lực cho tốt thì sao theo kịp huấn luyện được?"
Vân Nghị không ngờ An Tiểu Hoa lại mời cậu tới nhà họ Ôn.
Đã từng có lúc Vân Nghị muốn tới nhà họ Ôn sinh sống, nhưng sự phản đối quyết liệt của Ôn Ngọc Hoa khiến cậu không thuộc về nơi đó.
Cậu chỉ là Vân Nghị của nhà họ Vân.
Cúi đầu giấu đi nỗi thất vọng trong mắt, Vân Nghị giả vờ nhẹ nhàng nói:
“Thím, ý tốt của thím cháu xin nhận.
Nhưng phía bà Bình hiện giờ không có người chăm sóc, cháu phải ở lại chăm bà.
Nhà thím đợi sau này có cơ hội cháu sẽ tới, lần này cháu không đi đâu ạ."
Vì sao Vân Nghị không tới nhà họ Ôn, An Tiểu Hoa hiểu rất rõ.
Không muốn Vân Nghị hiểu lầm rằng Ôn Ngọc Hoa vẫn còn bài xích cậu, An Tiểu Hoa bèn thuật lại lời Ôn Ngọc Hoa đã nói với bà cho Vân Nghị nghe.
“Tiểu Nghị, trước đây chị Miêu Miêu của cháu còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện.
Nhưng bây giờ con bé không thế nữa đâu.
Lần này nếu không phải thím lo sức khỏe con bé vừa mới khỏi, không đi được đường xa, thì con bé đã đích thân tới tìm cháu rồi.
Cháu cứ tranh thủ trước khi nhập ngũ tới nhà thím ở vài ngày đi.
Đến lúc đó cháu sẽ biết chị cháu quý cháu nhường nào."
An Tiểu Hoa nói hết sức chân tình, nhưng Vân Nghị vẫn còn chần chừ, chưa nhận lời ngay.
Cho dù An Tiểu Hoa không nói dối cậu, thì phía bà Bình thực sự cũng cần có người chăm nom.
Bà Bình vì Vân Nghị mà bị thương, Vân Nghị không nỡ bỏ mặc bà.
“Để tính sau đi ạ, cuối tháng tám cháu mới đi.
Nếu bà Bình khỏe lại, cháu sẽ tới nhà thím ở vài ngày trước khi đi.
Đến lúc đó cháu mà ăn một bữa ba bát cơm, thím đừng chê cháu ăn nhiều nhé."
“Không đâu, không đâu.
Cháu ăn năm bát thím cũng vui."
An Tiểu Hoa không nhận ra Vân Nghị vẫn còn đang lưỡng lự.
Bà cứ ngỡ Vân Nghị thực sự không yên tâm về bà Bình mới không đi cùng bà.
Chuyện này không khó giải quyết, chỉ cần An Tiểu Hoa tìm người thay Vân Nghị chăm sóc bà Bình, giải quyết được nỗi lo sau lưng của cậu là được.
Trong lòng đã quyết định phải đưa Vân Nghị về nhà.
Sau đó An Tiểu Hoa làm việc gì cũng thấy vui vẻ.
Tài nấu nướng của An Tiểu Hoa thuộc hàng bậc nhất, bác sĩ Tô còn chỉ điểm thêm vài chiêu, để bà nấu món gà hầm thu-ốc bắc.
Chờ An Tiểu Hoa và bác sĩ Tô tắm nước nóng xong, ăn một bữa cơm nóng hổi, cơ thể mệt mỏi của họ mới thấy thoải mái hơn nhiều.