“Hôm nay trời mưa không thể đi ra ngoài, nhóm An Tiểu Hoa bèn vừa trò chuyện vừa nghỉ ngơi ở nhà.

Sáng ngày thứ hai, mưa nhỏ đi một chút, tuy chưa tạnh hẳn, Vân Nghị đã dẫn bác sĩ Tô tới nhà bà Bình, nhờ ông khám bệnh cho bà.”

Bà Bình chỉ bị gãy xương thông thường, bác sĩ Tô chữa trị chẳng có gì khó khăn.

Tiện thể đợt này bác sĩ Tô đang chữa chân cho Ôn Đường nên đã chuẩn bị rất nhiều cao dán trị xương khớp.

Sau khi bà Bình dán cao xong, chân bà lập tức không còn đau nữa.

Bà Bình kinh ngạc nhìn Vân Nghị, không ngờ cậu thực sự có thể tìm được thần y chữa khỏi cho bà.

Bà lão vui mừng đến rơi nước mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Nghị, cảm ơn không ngớt.

Người nhà bà Bình thấy Vân Nghị chữa khỏi cho bà, lại không cần họ phải gánh tiền thu-ốc men, cuối cùng cũng không còn trách móc Vân Nghị nữa, dành cho cậu vài sắc mặt hòa hoãn hơn một chút.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở sắc mặt hòa hoãn mà thôi, họ đến một câu cảm ơn cũng chẳng nói với Vân Nghị.

Không những không cảm ơn, họ còn âm thầm trách móc Vân Nghị không hiểu chuyện.

“Mẹ tôi vì cậu mà bị thương nặng thế này.

Cậu sớm nên thịt một con gà để bồi bổ cho bà rồi.

Bát canh gà hôm qua căn bản không đủ uống.

Lần sau cậu nhớ mang sang cho bà nhiều hơn một chút.

Bà thương cậu như thế, đối xử với cậu tốt hơn bất kỳ ai.

Cậu không được chỉ lo nịnh bợ người ngoài mà mặc kệ bà đâu.

Tối hôm qua cậu không tới, bà lão đại tiện ra quần rồi đấy, lát nữa cậu mang về mà giặt đi.

Lần sau cậu nhớ đến sớm một chút.

Chúng tôi còn phải ra đồng kiếm điểm công, căn bản không có thời gian chăm sóc bà."

Sắc mặt vui mừng trên mặt bà Bình dần biến mất trong tiếng quát tháo của con trai bà.

Bà không dám vì Vân Nghị mà cãi lại con trai mình, chỉ biết che mặt khóc lóc, nói đều là do bà vô dụng, làm khổ mọi người.

Vân Nghị thuần thục an ủi bà, nói không phải lỗi của bà.

“Bà Bình ơi, bác sĩ Tô giỏi lắm.

Chỉ nửa tháng nữa thôi là bà có thể đứng dậy được rồi.

Đừng khóc nữa, thời gian này đã có cháu đây."

An Tiểu Hoa thấy gia đình này đối xử với Vân Nghị như vậy, trong lòng vô cùng khó chịu.

Nhưng ngại vì tâm trạng bà Bình không ổn định nên bà không phát tác ngay tại nhà họ Bình.

Rời khỏi nhà bà Bình trước một bước, An Tiểu Hoa hắng giọng, đứng giữa ủy ban làng họ Vân c.h.ử.i bới suốt một tiếng đồng hồ.

Từ lão tộc trưởng Vân Đông của làng họ Vân, cho đến những xã viên hiện tại của làng, An Tiểu Hoa không bỏ sót một ai, c.h.ử.i một trận hả hê.

Đám người vốn cũng đanh đá ở làng họ Vân, lúc này căn bản không dám ló mặt ra khỏi cửa.

Không dây vào được, thực sự là không dây vào được.

Loại hung thần này, bọn họ tốt nhất là nên tránh xa ra!!

Bị An Tiểu Hoa lôi tổ tông mười tám đời ra hỏi thăm một lượt, con trai con dâu bà Bình cũng chẳng dám đòi Vân Nghị gà mái già nữa, càng không dám để Vân Nghị giặt quần áo bẩn cho bà Bình nữa.

Nam nữ có biệt, Vân Nghị lại chẳng phải cháu ruột của bà Bình, bà Bình con cháu đầy đàn mà lại cứ bắt Vân Nghị là người ngoài tới hầu hạ, chuyện này truyền ra ngoài, người nhà bà Bình còn mặt mũi nào mà làm người nữa?

Sợ An Tiểu Hoa bất chấp tất cả, mắng c.h.ử.i họ như mắng Vân Đông, người nhà bà Bình đều trở nên ngoan ngoãn.

Bọn họ ngoan ngoãn rồi, Vân Nghị cũng không vì thế mà hẹp hòi, đợi sau khi giặt sạch quần áo bẩn, cậu vẫn mang tới cho họ một con gà.

Những lời khác, Vân Nghị không nói, bà Bình cũng không nói.

Bà lão tuổi đã cao, chỉ có thể nhìn sắc mặt con trai mà sống.

Cho nên có những chuyện, dù có chịu ủy khuất, bà cũng chỉ biết c.ắ.n răng chịu đựng.

Ngay cả chính bà chịu ủy khuất còn phải nhịn, thì Vân Nghị, một kẻ được bà che chở đi theo chịu ủy khuất, bà còn cách nào khác đâu?

Bà Bình cảm thấy bà đã cố gắng hết sức rồi.

Thế nhưng An Tiểu Hoa lại chẳng thích bà.

Đợi khi Vân Nghị từ nhà bà Bình quay về, An Tiểu Hoa không nhịn được, tâm huyết dâng trào nói với Vân Nghị:

“Tiểu Nghị, thím biết cháu hiểu chuyện, lòng dạ mềm yếu, không tính toán thiệt hơn, càng không muốn những người quan tâm cháu vì cháu mà chịu khổ.

Nhưng cháu muốn báo đáp thì cũng không thể cứ một mực làm khổ chính mình được, cháu nên đối tốt với bản thân mình nhiều hơn một chút."

Bà Bình đó, An Tiểu Hoa không biết trước đây bà từng giúp Vân Nghị những gì.

Nhưng trong mấy ngày nay, những gì An Tiểu Hoa nhìn thấy chỉ là Vân Nghị đang chăm sóc bà.

Bà bị ngã, ngoài sự tính toán của Vân Đông, cũng có liên quan đến đứa con trai không hiếu thảo của bà.

Trong chuyện này, Vân Nghị là người vô tội nhất.

Nhưng cậu, một nạn nhân, lại phải gánh chịu mọi hậu quả của việc này.

An Tiểu Hoa coi Vân Nghị như con trai, lẽ tự nhiên là không đành lòng nhìn cậu bị ức h.i.ế.p.

Vân Nghị biết An Tiểu Hoa thương mình, cậu mỉm cười bẽn lẽn, nói:

“Thím, những gì thím nói cháu đều hiểu, cũng đều biết rõ cả.

Trên đời này, người đối xử tốt với cháu không nhiều, bà Bình là một trong số đó.

Hồi nhỏ cháu từng được ăn không ít hoa quả của bà.

Bây giờ cháu lớn rồi, giúp bà làm chút việc trong khả năng cũng chẳng sao cả.

Nhưng cháu biết cháu không thể sống vì người khác, cho nên cháu sẽ rời khỏi đây."

Đợi đến khi rời khỏi đây, những ân oán tình thù nơi này sẽ không còn cách nào kìm hãm được Vân Nghị nữa.

Nụ cười của Vân Nghị không chút u ám.

Cậu biết rõ mình đang báo ơn, nhưng cậu cũng có giới hạn.

Một khi vượt quá giới hạn, cậu sẽ rời đi.

Cậu sẽ không oán hận điều gì, bởi cuộc đời cậu còn những việc quan trọng hơn đang chờ cậu thực hiện.

An Tiểu Hoa nhìn Vân Nghị thấu đáo và cởi mở như vậy, vừa cảm thấy an lòng lại vừa thêm xót xa.

Phải chịu bao nhiêu khổ cực thì Vân Nghị mới có thể nhìn thấu mọi chuyện như thế?

An Tiểu Hoa không dám nghĩ kỹ, nhưng bà càng kiên định quyết tâm đưa Vân Nghị rời khỏi đây.

Quay về nhà Vân Nghị, bà không vội vàng vào núi mà chỉ huy Vân Nghị đi thu dọn đồ đạc.

“Chuyến này cháu đi, ước chừng sau này sẽ không quay lại nữa đâu.

Trong nhà có cái gì dùng được, cái gì đáng tiền, cháu mau thu dọn hết ra đây mang lên mỏ.

Phía bà Bình cháu không cần lo nữa, lát nữa thím sẽ thay cháu đi một chuyến, đảm bảo sau này con trai bà sẽ chăm sóc bà t.ử tế, không dám lơ là nữa.

Rau trong vườn, cái gì nhổ được thì chúng ta nhổ mang đi.

Sau này mảnh đất này cứ để cho bà Bình trồng đi, coi như cũng xứng với lòng tốt bà dành cho cháu."

Vân Nghị đến cả một phân tốt đẹp người ta dành cho mình cũng muốn báo đáp gấp mười lần, nên lời An Tiểu Hoa - người đối xử tốt với cậu gấp mười lần - bảo cậu làm gì, cậu càng không thể từ chối.

Mặc dù trong lòng vẫn thấy thấp thỏm, không biết Ôn Ngọc Hoa có thực sự chấp nhận cậu hay không, cậu vẫn quyết định đến nhà họ Ôn xem sao.

Coi như là để thực hiện giấc mơ đi.

Như vậy lỡ chẳng may cậu không gặp may mắn, giống như bố cậu trở thành liệt sĩ, thì đời này cậu cũng chẳng còn gì hối tiếc.

Thu dọn xong đồ đạc, An Tiểu Hoa giải quyết hết mọi việc vặt vãnh của Vân Nghị ở làng họ Vân, đến ngày thứ ba thì mang theo tất cả gia sản của Vân Nghị vào núi.

Chuyến đi này, họ sẽ không quay lại nữa.

Ngay cả việc tảo mộ, họ cũng sẽ tới nghĩa trang liệt sĩ.

Làng họ Vân từ nay về sau sẽ là hai thế giới khác biệt với Vân Nghị, không còn quan hệ gì nữa.

Chương 74 - Con Gái Một Thập Niên 70 Là Nhóm Đối Chiếu [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia