“Ở đây không nhận được sự tôn trọng xứng đáng, vị lãnh đạo cấp trên phái ông ta tới đây lại là một kẻ tham lam.
Sau khi vô tình bị đối phương tính kế nhận một khoản hoa hồng, từ có lý thành vô lý, Đan An Bình liền vứt bỏ hết những nguyên tắc ch-ết tiệt từng có của mình.”
Giữ lại những nguyên tắc đó ngoài việc khiến ông ta trở thành một trò cười ra thì còn có ích gì chứ?
Người ở mỏ than Phủ Lăng Sơn sẽ không biết ơn ông ta.
Lãnh đạo của ông ta cũng sẽ không hài lòng với ông ta.
Thay vì kẹp ở giữa hai bên, vừa khó xử vừa không được thấu hiểu, ông ta thà chọn đứng về phía lãnh đạo, đối xử tốt với bản thân mình hơn một chút.
Khoản lỗ ba triệu năm ngoái là do ông ta và vị lãnh đạo đó cùng nhau giăng bẫy mỏ than Phủ Lăng Sơn.
Số tiền đó, ông ta lấy năm mươi vạn.
Thuê người dàn dựng tốn năm vạn.
Số tiền còn lại ông ta đều đưa cho vị lãnh đạo kia rồi, còn đối phương có đồng bọn nào khác hay không thì ông ta không biết.
Ông ta chỉ phụ trách những việc trong mỏ, những việc khác ông ta không quản.
Sau đó, Đan An Bình lại khai ra vài người là trợ thủ của ông ta trong mỏ.
Trùng hợp thay, những người đó đều có tên trong sổ sách của Ôn Ngọc Hoa.
Cứ như vậy, vụ án tham ô công quỹ do Ôn Ngọc Hoa phát hiện này đã bị x.é to.ạc ra một lỗ hổng lớn.
Dựa vào lỗ hổng này, một loạt những kẻ bất tài chỉ biết đút túi riêng đều lần lượt vào tù.
Mỏ nhờ đó đã thu hồi được một khoản tiền tang vật lớn, sa thải một đám con ông cháu cha chỉ biết ăn không ngồi rồi.
Cuộc chỉnh đốn lớn trong mỏ, cũng như cơn địa chấn ở Cục Giám sát Than đá đều không liên quan đến Ôn Ngọc Hoa.
Ôn Ngọc Hoa chỉ thấy vui vì Ôn Đường sửa đường không còn thiếu tiền nữa.
Gần đây trời mưa âm u ngày càng nhiều, để kịp thời nổ mìn phá ngọn núi nguy hiểm có nguy cơ sạt lở trước mùa mưa bão, phía Ôn Đường tuyệt đối không được dừng thi công.
Có tiền rồi, Ôn Đường có thể mua thêm vài máy móc lớn làm đường tới giúp sức.
Ông còn có thể tuyển thêm người làm.
Như vậy sớm sửa xong đường, Ôn Đường cũng có thể nghỉ ngơi sớm một chút.
Ôn Đường dẫu sao cũng đã có tuổi, không còn khỏe mạnh như thời trẻ nữa.
Gần đây trời mưa nhiều, chân ông lại không thuận tiện.
Ôn Ngọc Hoa nhìn ông mỗi ngày kéo theo một cái chân đi làm từ sáng sớm tới tối mịt mới về, trong lòng thấy chẳng dễ chịu chút nào.
Sớm biết cơn mưa này tới nhanh thế này, cô đã không để Ôn Đường đi sửa đường vào lúc này rồi.
Nhìn ông mỗi ngày đi sớm về muộn, chỉ vì muốn nhanh ch.óng sửa cho Ôn Ngọc Hoa một con đường tốt, Ôn Ngọc Hoa liền thấy cảm động vô cùng.
Buổi tối Ôn Đường trở về với dáng vẻ nhếch nhác, khập khiễng, Ôn Ngọc Hoa vội vàng đổ nước nóng cho ông tắm rửa.
“Bố, hôm nay con nấu cháo kê, hấp trứng, còn ra nhà ăn lấy hai món thức ăn, mua sáu cái màn thầu lớn nữa.
Bố xem thế nào, có phải rất thơm không?"
Ôn Ngọc Hoa ngẩng khuôn mặt đầy tự hào khoe công với Ôn Đường, cứ như đống cơm ngon trên bàn đều do một tay cô làm vậy.
“Thơm, cực kỳ thơm luôn."
Ôn Đường hít một hơi thật sâu đầy cường điệu, nhắm mắt khen Ôn Ngọc Hoa giỏi giang.
Cứ như bữa cơm này thực sự là do Ôn Ngọc Hoa làm vậy.
Biết Ôn Ngọc Hoa không thích ăn cơm nồi lớn ở nhà ăn, Ôn Đường tắm rửa xong còn vào bếp, xào thêm cho Ôn Ngọc Hoa một đĩa rau xanh.
Tài nấu nướng của Ôn Đường không bằng An Tiểu Hoa, nhưng Ôn Ngọc Hoa vẫn ăn rất ngon lành.
Món rau xào của bố, tràn đầy tình yêu thương, Ôn Ngọc Hoa thích lắm.
Ăn cơm xong, Ôn Đường rửa bát, Ôn Ngọc Hoa đi chuẩn bị nước nóng cho hai bố con ngâm chân.
Khi Ôn Đường ngâm chân, ông phải nhân tiện chườm nóng và xoa bóp các huyệt đạo cho cái chân bị thương.
Làm xong toàn bộ các bước chăm sóc, ông mới có thể dán miếng cao dán bác sĩ Tô để lại.
Ôn Ngọc Hoa nhìn hộp cao dán ngày càng ít đi, thầm mong An Tiểu Hoa và bác sĩ Tô có thể mau ch.óng trở về.
Trước đây Ôn Ngọc Hoa chỉ là muốn ăn cơm do An Tiểu Hoa nấu, giờ đây cô lại đang nhớ bác sĩ Tô.
Mấy ngày nay Ôn Đường quá vất vả, chân ông đã sưng lên rồi.
Ông cần bác sĩ Tô nhanh ch.óng trở về để châm cứu cho ông.
Bảo Ôn Đường làm việc thong thả thôi là vô ích.
Trừ phi Ôn Ngọc Hoa có thể giống như An Tiểu Hoa đi đến chỗ sửa đường trông chừng ông, nếu không có nói với ông bao nhiêu đi chăng nữa, đến lúc làm việc ông vẫn sẽ rất dốc sức, rất tích cực.
Có lẽ đã nghe thấy sự mong đợi của Ôn Ngọc Hoa, trước khi cao dán của Ôn Đường dùng hết, An Tiểu Hoa và bác sĩ Tô mang theo một đống đồ đạc cùng với Vân Nghị cuối cùng cũng đã trở về mỏ.
Lúc đi làng họ Vân đi người không, An Tiểu Hoa mất hai ngày.
Ở làng họ Vân mất hai ngày, vào núi hái thu-ốc thịt lợn mất một ngày, lúc về đồ đạc nhiều đi chậm mất bốn ngày, An Tiểu Hoa đã về đến nhà vào tối ngày thứ chín sau khi bà đi.
Lúc đó Ôn Ngọc Hoa vừa mới đi làm về.
Thấy An Tiểu Hoa lái chiếc xe ba bánh chở quá tải nghiêm trọng trở về, cô vui mừng khôn xiết.
“Mẹ!
Cuối cùng mẹ cũng về rồi!!
Con nhớ mẹ ch-ết đi được!!"
Ôn Ngọc Hoa nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh chạy nhỏ tới bên cạnh An Tiểu Hoa, trao cho bà một cái ôm thật c.h.ặ.t.
Thời tiết nóng nực, An Tiểu Hoa lại đi đường liền tù tì bốn ngày, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi bùn đất trên người thực sự chẳng dễ ngửi chút nào.
Thế nhưng Ôn Ngọc Hoa giống như một chú mèo nhỏ, quyến luyến cọ cọ vào cổ An Tiểu Hoa, chẳng hề chê bai chút nào.
“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi~ Mẹ không có nhà, con với bố ăn cơm chẳng thấy ngon chút nào cả~" Ôn Ngọc Hoa nũng nịu ôm lấy An Tiểu Hoa, không ngừng làm nũng.
Cô vừa mới chạy nhỏ một phút nên khi nói chuyện hơi thở không được ổn định.
Có vài chữ ngậm trong cổ họng, dường như là phát âm bằng mũi, càng thêm mềm mại, ngọt ngào và đáng yêu.
Hôm nay Ôn Ngọc Hoa mặc một chiếc váy liền thân kẻ caro màu xanh lá cây có cổ bèo, tay bồng và thắt eo bằng chun.
Váy rất dài, tà váy vô cùng thướt tha.
Ôn Ngọc Hoa vốn dĩ đã trắng, mặc chiếc váy màu xanh nhạt này lại càng tôn lên đôi mắt sáng răng đều, làn da trắng như tuyết.
Một cô gái ngọt ngào như vậy, chỉ cần nhìn thôi cũng có thể khiến người ta bất giác mỉm cười, cảm thấy cuộc sống vô cùng tươi đẹp.
An Tiểu Hoa được Ôn Ngọc Hoa ôm làm nũng, bà càng thêm phấn chấn.
Cảm thấy bao nhiêu vất vả, mệt mỏi suốt dọc đường đi đều tan biến hết.
“Mẹ mang về rất nhiều đồ rừng ngon đây, đợi lát nữa mẹ hầm canh gà cho con.
Món gà hầm thu-ốc bắc bác sĩ Tô dạy mẹ làm cực kỳ bổ dưỡng và thơm ngon."
An Tiểu Hoa nói đến lát nữa được ăn gà mới sực nhớ ra Vân Nghị cùng về với mình.
Nghĩ đến những chuyện bà đã dặn dò Ôn Ngọc Hoa trước đây, bà nháy mắt với Ôn Ngọc Hoa, cười nói:
“Miêu Miêu, con nhìn xem, đây là Tiểu Nghị, cuối tháng nó đi lính rồi, thời gian này con phải chung sống hòa thuận với nó nhé."
Khi nói chuyện, An Tiểu Hoa đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “đi lính", ý muốn bảo Ôn Ngọc Hoa rằng, chuyện bà bảo Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị xem mắt trước đây đã hỏng rồi.
Vân Nghị sắp đi lính rồi, cậu ấy chính là em trai của Ôn Ngọc Hoa rồi.