“Cái nháy mắt này của An Tiểu Hoa làm quá sơ sài, Ôn Ngọc Hoa không thể lĩnh hội ngay được, trực tiếp hiểu lầm một vố lớn.
Ôn Ngọc Hoa nhớ rõ, ý An Tiểu Hoa đưa Vân Nghị về nhà chính là để cô đừng coi Vân Nghị là em trai.
Thế nên khi Ôn Ngọc Hoa nghe vậy, cô tò mò ngẩng đầu lên, phóng ánh mắt “kén chọn đối tượng" về phía Vân Nghị.”
Chỉ một cái nhìn đầu tiên, Ôn Ngọc Hoa đã bị Vân Nghị làm cho kinh ngạc.
Là một người của tương lai lớn lên trong thời đại bùng nổ thông tin, Ôn Ngọc Hoa đã từng thấy qua đủ loại soái ca từ cổ chí kim, từ trong ra ngoài nước, nhưng Vân Nghị vẫn khiến Ôn Ngọc Hoa thấy sáng mắt, cảm thấy rất đẹp trai.
Vì tuổi còn nhỏ nên cậu vẫn còn chút khuôn mặt trẻ con.
Thế nhưng sự non nớt của cậu lại vừa đúng độ, là kiểu vừa khiến người ta thấy đáng yêu, lại vừa không khiến Ôn Ngọc Hoa thấy trẻ con quá mức.
Vân Nghị rất gầy và cao.
Mặc chiếc sơ mi trắng, quần đen, đứng đó ngược chiều ánh hoàng hôn, Ôn Ngọc Hoa dường như nhìn thấy một chú sếu đầu đỏ đang tỏa sáng.
Chỉ cảm thấy đôi chân của cậu thực sự rất dài và thẳng!
Thời tiết nóng nực, Vân Nghị vừa chở người đạp xe tới đây nên có chút đổ mồ hôi.
Mái tóc húi cua hơi thấm ướt mồ hôi, kết hợp với cánh tay tinh trần không chút mỡ thừa và ống tay áo xắn lên tùy ý của Vân Nghị, Ôn Ngọc Hoa dường như ngửi thấy mùi nắng, cảm nhận được sự cường tráng cũng như hỏa khí của chàng trai trẻ.
Vân Nghị này đúng là một cực phẩm.
Đợi cậu trưởng thành hơn, cậu chắc chắn sẽ là một người đàn ông cực kỳ quyến rũ.
Hiếm khi Ôn Ngọc Hoa gặp được một người đúng gu mình như vậy, cô không kìm được mà nhìn thêm vài cái, chiêm ngưỡng nhan sắc nam giới thêm một lúc.
Vân Nghị ngay từ khi Ôn Ngọc Hoa xuất hiện đã bị cô thu hút toàn bộ sự chú ý.
Ôn Ngọc Hoa quá xinh đẹp.
Cô vừa xuất hiện là mọi thứ xung quanh đều trở nên mờ nhạt, Vân Nghị muốn không chú ý cũng không được.
Thế nhưng sau sự kinh ngạc từ cái nhìn đầu tiên, Vân Nghị lại thấy rất thắc mắc.
Khí chất của Ôn Ngọc Hoa thay đổi lớn quá.
Ôn Ngọc Hoa trước đây đẹp thì có đẹp thật, nhưng luôn khiến Vân Nghị thấy lạnh lùng và yếu đuối.
Thế nhưng Ôn Ngọc Hoa của ngày hôm nay lại rất ấm áp, nụ cười của cô còn rạng rỡ hơn cả ánh hoàng hôn, đẹp đẽ đến mức khiến người ta say đắm.
Đây là một Ôn Ngọc Hoa mà Vân Nghị không thể tưởng tượng nổi.
Khi ánh mắt Ôn Ngọc Hoa hướng về phía cậu, Vân Nghị vừa thấp thỏm vừa thấy nhịp tim tăng nhanh, càng thêm thắc mắc.
Vì sao cậu không cảm thấy một chút ác ý nào trên người Ôn Ngọc Hoa vậy nhỉ?
Trước đây Vân Nghị chỉ gặp Ôn Ngọc Hoa đúng một lần, nhưng ấn tượng lại cực kỳ sâu sắc.
Bởi vì cô là người thứ hai sau Vân Đông chỉ mong Vân Nghị ch-ết quách đi cho xong.
Cái loại ác ý trần trụi đó, dù đã nhiều năm trôi qua, Vân Nghị vẫn nhớ như in.
Thế nhưng Ôn Ngọc Hoa của ngày hôm nay khi nhìn thấy cậu, trong mắt chỉ có sự tò mò và kinh ngạc, không hề có một chút bài xích nào.
Chuyện này có chút kỳ lạ, có chút không đúng cho lắm.
Sự tò mò đã lấn át cả nỗi thấp thỏm, khi Ôn Ngọc Hoa quan sát Vân Nghị thì Vân Nghị cũng đang âm thầm quan sát cô.
Điều gì đã thay đổi Ôn Ngọc Hoa vậy nhỉ?
Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.
Vân Nghị không tin Ôn Ngọc Hoa lại có thể đối mặt với cậu một cách nhẹ nhàng như thế.
Ánh hoàng hôn dịu dàng trải dài trên mặt đất, những tia nắng như ngọn lửa nhảy nhót hôn lên vạn vật.
Trong khung cảnh đẹp đẽ mộng mơ như một bức tranh sơn dầu đó, Ôn Ngọc Hoa và Vân Nghị đã nhìn nhau.
Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, đầu óc Vân Nghị bỗng trống rỗng.
Giây phút đó vạn vật đều im lặng, Vân Nghị quên hết thảy mọi thứ.
Vân Nghị đờ người ra, còn Ôn Ngọc Hoa lại mỉm cười.
“Ha ha, sao anh cứ ngẩn ngơ thế nhỉ?
Ha ha~" Nụ cười này của Ôn Ngọc Hoa vô cùng rạng rỡ, Vân Nghị vừa bừng tỉnh đã vô tình bị cô làm cho ngẩn ngơ một lần nữa.
Và rồi Ôn Ngọc Hoa lại càng cười vui vẻ hơn.
Vừa rồi thấy ánh mắt Vân Nghị mang theo sự dò xét, Ôn Ngọc Hoa còn tưởng cậu đã phát hiện ra điều gì.
Ai ngờ chỉ chớp mắt một cái, chàng trai dường như cực kỳ thông minh này đã biến thành một chàng ngốc.
Lại còn là kiểu chàng ngốc sẽ bị Ôn Ngọc Hoa cười cho đến phát ngượng nữa chứ.
Khoảnh khắc đó, khí chất mộc mạc đặc trưng của thời đại này phả vào mặt Vân Nghị.
Sự thuần phác này là điều mà con người tương lai hiếm khi có được.
Một Vân Nghị như thế khiến Ôn Ngọc Hoa nhẹ nhàng buông bỏ sự cảnh giác, cảm thấy mắt nhìn của An Tiểu Hoa thực sự không tồi.
Vân Nghị này đúng là một cổ phiếu tiềm năng cực lớn.
Xứng đáng để Ôn Ngọc Hoa và cậu tìm hiểu nhau thật kỹ.
“Chào anh Vân Nghị, tôi là Ôn Ngọc Hoa, sau này mong được anh chiếu cố nhiều hơn."
Ôn Ngọc Hoa đưa tay phải về phía Vân Nghị, chính thức tự giới thiệu.
“Chào cô, chào cô.
Tôi là Vân Nghị, không dám nhận hai chữ chiếu cố đâu, sau này tôi có chỗ nào làm chưa tốt, cô cứ nói tôi chắc chắn sẽ sửa."
Vân Nghị sau khi hồi thần, trước tiên khẩn trương lau mồ hôi trong lòng bàn tay vào quần, rồi mới ngập ngừng đưa tay ra bắt tay Ôn Ngọc Hoa.
Bàn tay Vân Nghị rất lớn, rất thô ráp.
Lòng bàn tay cậu toàn là vết chai, nhìn là biết ngay đôi tay của một người dân nghèo khổ.
Thế nhưng bàn tay của Ôn Ngọc Hoa lại rất nhỏ, rất mềm mại, rất trắng trẻo và không hề tầm thường.
Tay cô dường như được chạm khắc từ ngà voi vậy, đến cả móng tay cũng được cắt tỉa gọn gàng như thể biết phát sáng.
So với đôi bàn tay ngọc ngà của Ôn Ngọc Hoa, đôi tay của Vân Nghị thực sự là quá tệ.
Sợ làm đau Ôn Ngọc Hoa, Vân Nghị ngập ngừng không dám thực sự chạm vào tay cô.
Cậu chỉ nắm hờ một cái rồi định rụt tay về ngay.
Thế nhưng Ôn Ngọc Hoa không cho cậu cơ hội rụt tay về.
Cô trực tiếp dùng cả hai tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lớn của Vân Nghị, tinh nghịch lắc lên lắc xuống.
“Chào anh, chào anh, chào anh nhé."
Ôn Ngọc Hoa cười hì hì, chơi đùa rất vui vẻ.
“Oành", Vân Nghị bị Ôn Ngọc Hoa trêu chọc, cả người như hóa đá, đứng ngây ra tại chỗ, hoàn toàn không biết cử động ra sao.
Vân Nghị ngượng đến mức cả mí mắt cũng đỏ bừng lên.
Ôn Ngọc Hoa thấy cậu thuần khiết như thế, không nhịn được lại cười.
Người này đúng là đáng yêu.
Chỉ là bắt tay bình thường thôi mà cậu đã ngượng đến thế này, nếu Ôn Ngọc Hoa thực sự đi gãi vào lòng bàn tay cậu, chẳng lẽ cậu sẽ nhảy dựng lên vì nổ tung sao!
Tưởng tượng ra cảnh tượng đó, Ôn Ngọc Hoa rục rịch muốn thử, có chút muốn thử xem sao.
Chính An Tiểu Hoa đã cứu nguy cho Vân Nghị đang “bốc khói" trên đầu.
Lúc này trời đã sắp tối rồi, gian phòng Vân Nghị ở trong nhà vẫn chưa được dọn dẹp, họ phải tranh thủ thời gian dỡ đồ xuống xe để làm việc chính.
“Được rồi, Miêu Miêu đừng nghịch nữa.
Chúng ta mau vào nhà đi.
Tiểu Nghị mệt mỏi suốt dọc đường rồi, con rót cho nó chén nước, để nó ngồi nghỉ một lát."
Bác sĩ Tô đã quay về nhà khách trước, cũng đỡ được khối việc.
“Vâng."
Ôn Ngọc Hoa thấy môi Vân Nghị khô đến mức nẻ ra, cũng thôi không đùa giỡn nữa, nhiệt tình chào mời cậu vào nhà.
Vân Nghị vào nhà rồi cũng không đợi Ôn Ngọc Hoa rót nước.
Sau khi tự mình tìm bình nước rót nước uống xong, cậu lại quay ra sân, bắt đầu hì hục làm việc.