Anh nhớ tới lời vợ từng nắm tay anh nói trước khi qua đời.
“Viễn Hàng, chăm sóc tốt cho Đóa Đóa.”
“Căn phòng đó hãy để lại cho em, sau khi em đi rồi cũng đừng cho người khác ở.”
Đó là nguyện vọng cuối cùng của vợ anh.
“Xin lỗi, chuyện này tôi không giúp được.”
Sắc mặt Triệu Đình Đình hoàn toàn lạnh xuống.
Cô ta quay người đi ra cửa, đi được nửa đường lại dừng lại, ngoảnh đầu nhìn cánh cửa phòng ngủ chính đang đóng c.h.ặ.t.
“Chú Châu, hy vọng sau này chú sẽ không hối hận.”
Cánh cửa đóng lại đ.á.n.h rầm một tiếng.
Triệu Tú Lan đứng nguyên tại chỗ, vành mắt đỏ lên.
“Anh Châu, thật sự không thể châm chước sao?”
“Cứ coi như thương tôi, một người làm mẹ.”
“Chị Triệu, đây không phải vấn đề thương hay không thương.”
Triệu Tú Lan lau khóe mắt, không nói thêm, quay người đi vào bếp.
Chiều hôm đó, Châu Viễn Hàng nhận được điện thoại của hàng xóm Vương Kiến Quốc.
“Lão Châu, người giúp việc nhà cậu đang nói xấu cậu bên ngoài đấy.”
“Nói gì?”
“Nói cậu không có tình người, con gái bà ấy thi đỗ Phúc Đán, muốn ở nhờ mấy ngày mà cậu cũng không chịu, còn nói cậu khinh thường người nông thôn.”
Châu Viễn Hàng day mi tâm.
“Bà ấy thật sự nói vậy?”
“Chứ còn gì nữa.”
“Bà ấy ngồi trong vườn tiểu khu kể với mấy bà già, vừa khóc vừa nói, làm như cậu bắt nạt bà ấy vậy.”
Vương Kiến Quốc hạ giọng.
“Tôi nói này lão Châu, chuyện này cậu phải xử lý cho ổn, nếu truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng không tốt tới cậu.”
Cúp điện thoại, Châu Viễn Hàng ngồi trên sofa suy nghĩ rất lâu.
Buổi tối khi Triệu Tú Lan tan làm, Châu Viễn Hàng gọi bà lại.
“Chị Triệu, hôm nay tôi nghe được vài lời.”
Ánh mắt Triệu Tú Lan khẽ né tránh.
“Lời gì?”
“Chị nói với người trong tiểu khu rằng tôi khinh thường người nông thôn các chị?”
Mặt Triệu Tú Lan lập tức đỏ bừng.
“Anh Châu, tôi không có ý đó, tôi chỉ than thở với mấy chị em thôi.”
“Than thở thì được, nhưng không thể bóp méo sự thật.”
Giọng Châu Viễn Hàng bình tĩnh nhưng rất kiên định.
“Tôi không cho con gái chị dọn vào vì căn phòng đó có ý nghĩa đặc biệt, không liên quan đến việc cô ấy là người ở đâu.”
“Tôi biết, tôi biết.”
Triệu Tú Lan liên tục gật đầu.
“Là do tôi lỡ miệng, sau này tôi không nói nữa.”
“Vậy là tốt.”
Châu Viễn Hàng tưởng chuyện này cứ thế trôi qua.
Nhưng anh đã đ.á.n.h giá thấp sự cố chấp của một người mẹ.
Ba ngày sau, trên diễn đàn tiểu khu xuất hiện một bài viết với tiêu đề.
“Sự lạnh lùng của người giàu: Con gái người giúp việc thi đỗ Phúc Đán nhưng lại bị chủ nhà từ chối không cho bước vào cửa.”
Bài viết được viết rất cảm động, nói một người bố đơn thân thuê một người giúp việc nông thôn, người giúp việc vất vả làm ba năm, con gái khó khăn lắm mới thi đỗ cao học ở trường danh tiếng, muốn ở nhờ vài ngày để chuẩn bị việc học nhưng lại bị từ chối không thương tiếc.
Cuối bài còn cảm thán một câu.
“Hóa ra trong tiểu khu này, người nghèo đến tư cách ở nhờ một đêm cũng không có.”
Bên dưới bài viết có mấy chục bình luận.
Có người nói Châu Viễn Hàng quá đáng, có người nói không giúp là bổn phận, giúp mới là tình nghĩa, còn có người đào cả nơi làm việc và hoàn cảnh gia đình của Châu Viễn Hàng.
Không lâu sau, ảnh chụp bài viết bị chia sẻ sang nhiều nhóm mạng xã hội khác, lượt xem tăng rất nhanh.
Khi Châu Viễn Hàng nhìn thấy bài viết này, anh đang họp ở công ty.
Điện thoại rung không ngừng, toàn là tin nhắn hàng xóm trong tiểu khu gửi tới.
Anh mở diễn đàn ra xem, huyết áp lập tức tăng vọt.
Bài viết được đăng ẩn danh, nhưng có dùng ngón chân cũng đoán được là ai.
Anh gọi cho Triệu Tú Lan.
“Chị Triệu, bài viết trên diễn đàn là do con gái chị đăng đúng không?”
Đầu bên kia im lặng một lúc.
“Anh Châu, tôi không biết chuyện này.”
“Không biết?”
“Vậy chị hỏi cô ấy đi.”
Lại một khoảng im lặng.
“Anh Châu, Đình Đình còn trẻ, không hiểu chuyện, anh đừng chấp nhặt với nó.”
“Chị Triệu, tôi tôn trọng chị nên vẫn luôn nói chuyện đàng hoàng.”
“Nhưng chuyện này đã vượt giới hạn rồi.”
Giọng Châu Viễn Hàng lạnh xuống.
“Chị làm ở nhà tôi ba năm, tôi vẫn luôn coi chị như một bậc trưởng bối, nhưng cách làm của chị và con gái khiến tôi rất thất vọng.”
“Anh Châu, anh đừng giận, tôi bảo Đình Đình xóa là được.”
“Không cần.”
Châu Viễn Hàng nói.
“Ngày mai chị không cần tới làm nữa.”
“Tiền lương tháng này tôi sẽ thanh toán cho chị, ngoài ra trả thêm một tháng, coi như bồi thường.”
“Anh Châu!”
“Anh không thể làm vậy!”
“Tôi có thể.”
Châu Viễn Hàng nói xong rồi cúp máy.
Tối hôm đó, Triệu Tú Lan dẫn Triệu Đình Đình tới tận cửa.
Hai mẹ con đứng ngoài cửa, mắt Triệu Tú Lan đỏ hoe, còn Triệu Đình Đình thì đầy vẻ bướng bỉnh.
“Anh Châu, tôi tới xin lỗi anh.”
Triệu Tú Lan nói rồi định cúi người.
Châu Viễn Hàng nghiêng người tránh.
“Chị Triệu, không cần xin lỗi, tôi đã quyết định rồi.”
“Chú Châu, bài viết là cháu đăng, không liên quan tới mẹ cháu.”
Triệu Đình Đình đứng ra.
“Chú muốn trách thì trách cháu, đừng liên lụy mẹ cháu.”
Châu Viễn Hàng nhìn cô ta.
Trên khuôn mặt trẻ tuổi ấy đầy vẻ không phục.
“Bạn học Triệu, cháu cảm thấy mình làm đúng sao?”
“Cháu không cảm thấy mình làm sai gì cả.”
Triệu Đình Đình ngẩng đầu.
“Cháu chỉ kể lại sự thật thôi.”
“Sự thật?”
Châu Viễn Hàng cười.
“Sự thật là mẹ cháu làm ở nhà chú ba năm, mỗi tháng lương 6.500 tệ, tiền thưởng cuối năm 10.000 tệ, ngày lễ Tết còn có phong bao.”
“Chú chưa từng chậm một đồng lương nào, cũng chưa từng bắt bà ấy tăng ca.”
“Cái gọi là ‘làm trâu làm ngựa’ mà cháu nói từ đâu ra?”
Triệu Đình Đình há miệng, không nói được gì.
“Còn nữa, căn phòng cháu muốn ở là phòng vợ chú từng ở khi còn sống.”
“Trước khi mất, cô ấy đã dặn căn phòng đó không được để bất kỳ ai dọn vào.”