Ta không có một cái tên đàng hoàng. Người trong thôn gặp ta, ai cũng gọi ta là con ngốc.

Chỉ có vị công t.ử từ nơi khác đến, người đã cưu mang ta, nói rằng ta rất đáng yêu.

Hắn cho ta một viên kẹo mạch nha, bảo ta làm nương t.ử của hắn.

Năm thứ hai sau khi thành thân, bụng ta đã lớn đến mức sắp lâm bồn. Ta đang đi ngang qua cửa sổ thư phòng của phu quân thì nghe bên trong có người hỏi hắn: “Chàng hồi kinh cưới tiểu thư họ Thẩm, vậy con ngốc này phải làm sao?”

Phu quân đặt xuống một quân cờ, cười nói: “Người trong lòng ta thân thể yếu ớt, chịu không nổi nỗi khổ sinh nở, nên ta mới dỗ nàng ấy sinh cho chúng ta một đứa con. Đợi đứa trẻ chào đời, nàng ấy cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, đưa về kinh thành làm gì?”

Những lời khác ta nghe chẳng hiểu, chỉ nghe rõ hai chuyện, đứa trẻ chào đời và không còn tác dụng.

Hóa ra hắn định đợi đứa trẻ sinh ra rồi vứt bỏ mẹ con ta!

Ta ôm lấy bụng, sợ đến mức quay người bỏ chạy.

Không thể bỏ đứa trẻ.

Ta phải tìm một nơi Bùi Nghiễn không thể tìm thấy, sinh đứa bé bình an.

...

Ta xách theo số trứng vịt dành dụm suốt nửa tháng, đến gõ cửa nhà thím La.

Thím La là người mát tay mai mối nhất mấy thôn quanh đây, cũng là người thích nhất chuyện chải lại mái tóc rối bù của ta.

Ta kể hết những lời mình nghe được trong thư phòng, hỏi thím có thể giấu mẹ con ta đi hay không.

Thím La ngẫm nghĩ hồi lâu rồi hỏi: “Hắn tốn bao công sức khiến cháu mang thai, sao giờ lại không cần đứa nhỏ?”

Ta lắc đầu.

Thím bỗng vỗ đùi: “Ta hiểu rồi! Hắn sợ đứa nhỏ giống cháu, cũng chẳng được thông minh!”

Ta hơi buồn.

“Bùi Nghiễn nói ta như vậy rất tốt, sao hắn lại chê đứa nhỏ?”

Thím La kể, dạo trước thím từng gặp Bùi Nghiễn ở y quán.

Bùi Nghiễn cứ bám lấy lang trung hỏi mãi, liệu đứa trẻ có phải sinh ra đã ngây ngốc hay không, có thể bỏ trước khi chào đời được không.

Lang trung nói đứa trẻ trông rất khỏe mạnh, chỉ là vóc dáng khá chắc khỏe, sau này sinh nở e rằng sẽ vất vả.

“Sau đó thì sao?” Ta vội hỏi.

Thím La có vẻ kỳ lạ: “Sau đó hắn nói eo chậu của cháu rộng, chắc chắn sinh được.”

Ta cúi đầu nhìn vòng eo của mình, suýt nữa vui đến phát khóc.

“May mà ta khỏe mạnh.”

Thím La bị ta nghẹn lời, hồi lâu mới đưa tay nắm lấy vai ta.

“Điều quan trọng là hắn chưa từng đặt sự an nguy của cháu vào lòng!”

“Hắn coi cháu như cái bụng để sinh con, chẳng phải người chồng tốt, cũng không xứng làm cha đứa trẻ.”

Ta sốt ruột đi vòng vòng trong nhà.

“Vậy ta sinh ở nhà thím nhé. Bếp nhà thím có giường sưởi, đứa nhỏ sẽ không bị lạnh.”

“Nhưng giữa hai nhà chúng ta chỉ cách nhau một hàng rào, hắn ngẩng đầu lên là nhìn thấy!”

Ta hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Hắn còn định đứng bên kia hàng rào ném đứa nhỏ đi sao?”

Thím La hít sâu một hơi, từ bỏ ý định giải thích cho ta hiểu.

Thím đồng ý mau ch.óng tìm cho ta một chỗ ở mới, tốt nhất là tìm được người chịu chăm sóc mẹ con ta.

Trước khi ta đi, thím không nhận trứng vịt, chỉ ngoắc ngón tay với ta.

“Chuyện này tuyệt đối không được để Bùi Nghiễn biết.”

Ta lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng.

Thím La đến cả trứng vịt cũng không lấy, chắc chắn không lừa ta.

Lúc ta về đến nhà, Bùi Nghiễn đã đứng đợi trong sân.

Hắn nhìn bụng ta trước, sau đó mới nhìn mặt ta.

“Chạy đi đâu vậy? Bụng lớn thế này rồi mà vẫn chẳng chịu yên.”

Ta vội bịt miệng, sợ bí mật tự mình chạy ra ngoài.

Thấy ta che miệng, hắn hỏi có phải ta lại buồn nôn hay không, sau đó còn đưa tay vuốt lưng cho ta, rồi cúi xuống lẩm bẩm với cái bụng.

“Đợi con chào đời phải ngoan ngoãn một chút, đừng suốt ngày quấy mẹ. Mẹ con yếu ớt, không chịu nổi con làm ầm đâu.”

Ta thầm phản bác trong lòng.

Ta có thể tự mình vác nửa bao kê, yếu ớt chỗ nào?

Kẻ xấu quả nhiên rất biết lừa người, đến cả đứa trẻ còn chưa chào đời cũng lừa được.

Bùi Nghiễn nói một hồi, bỗng thở dài.

“Sau khi ta hồi kinh, dù sao cũng không thể thật sự để nàng ở lại đây.”

“Ngày mai ta sẽ mời người đến dạy nàng quy củ. Đợi nàng học được cách hầu hạ chủ mẫu, biết đâu Thanh Uyển sẽ bằng lòng cho nàng ở lại.”

“Sau này nàng lại sinh thêm cho chúng ta vài đứa con, cả nhà cũng có thể ở bên nhau lâu dài.”

Ta chỉ nghe hiểu nửa câu cuối, sợ đến mức bịt miệng c.h.ặ.t hơn.

Một đứa còn muốn vứt bỏ, vậy mà hắn còn muốn ta sinh thêm mấy đứa.

Đúng là tham lam quá mức.

...

Sáng hôm sau, một ma ma mặc áo nâu đến.

Bùi Nghiễn nói chỉ cần ta học tốt, buổi tối sẽ cho ta ăn kẹo.

Nhưng ma ma chẳng dạy ta làm kẹo, chỉ mang đến một cành mây nhỏ.

Ta tự xưng là ta, bà ta liền quất vào lòng bàn tay ta.

“Gặp chủ nhân phải tự xưng là nô tỳ.”

Ta quỳ chậm, bà ta lại dùng cành mây gõ vào khoeo chân ta.

“Ngươi có thể bước vào cửa nhà quyền quý đã là ân điển lớn bằng trời, hành lễ không được qua loa.”

Bà ta bắt ta nhớ kỹ, chủ nhân nói gì cũng phải làm theo. Cho dù bảo ta c.h.ế.t, cũng không được nói một chữ không.

Ta nhớ đến lời mẹ trước lúc lâm chung, bèn hỏi: “Mẹ nói chuyện xấu không được làm, chuyện biết rõ là mình chịu thiệt cũng đừng làm. Vậy ta phải nghe lời ai?”

Cành mây lập tức quất xuống vai ta.

“Đã bước qua cửa thì chỉ được nghe lời chủ nhân. Cái người mẹ đã c.h.ế.t của ngươi thì tính là gì?”

Ta đau đến co rúm người lại, không dám hỏi nữa.

Đến chiều, Bùi Nghiễn có vẻ rất vui, muốn xem ta đã học được hay chưa.

Hắn hỏi gặp chủ nhân thì phải làm gì.

Ta phủ phục xuống đất, dập đầu thật mạnh ba cái.

“Nô tỳ bái kiến chủ t.ử, chủ mẫu, nguyện hai vị bình an.”

Hắn lại hỏi, nếu chủ nhân tức giận thì sao?

Ta tiếp tục dập đầu: “Đều là lỗi của nô tỳ, nô tỳ cam nguyện chịu phạt.”

Bùi Nghiễn tựa vào ghế, hài lòng bảo ta dâng trà.

01 - Con Ngốc Không Làm Nương Tử Mượn Bụng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia