Thím La nói chàng không được đẹp lắm, nhưng ta lại thấy mắt thím có vấn đề.
Nếu che vết sẹo kia đi, chàng đẹp hơn Bùi Nghiễn cả mười con phố.
Không che cũng vẫn đẹp hơn tám con phố.
Ngày thành thân, chàng mặc áo đỏ mới may, chống gậy gỗ bước vào sân.
Ta nhớ đến những quy củ ma ma đã dạy, lập tức quỳ xuống dập đầu.
“Nô tỳ bái kiến chủ t.ử, chủ mẫu, nguyện chủ t.ử, chủ mẫu bình an.”
Cố Trường Thanh sợ đến mức lùi lại một bước, suýt nữa giẫm lên vạt áo mình.
Khách khứa đầu tiên im phăng phắc, sau đó cười ầm lên.
Thím La vội đến đỡ ta: “Đây là phu quân của cháu, không phải chủ t.ử. Mau đứng lên.”
Ta nhìn thấy Cố Trường Thanh cau mày, tưởng chàng tức giận, lại dập đầu thêm ba cái.
“Nô tỳ biết sai, xin chủ gia trách phạt.”
Tiếng cười trong sân dần nhỏ lại.
Cố Trường Thanh không đỡ cánh tay ta, chỉ ngồi xổm xuống trước mặt ta, để ánh mắt ngang với ta.
“Ai dạy nàng những thứ này?”
Ta kể chuyện Bùi Nghiễn mời ma ma đến dạy quy củ.
“Bà ấy nói, nếu ta chịu làm một nô tỳ có ích, chủ nhân mới chịu giữ ta và con lại.”
Cố Trường Thanh hỏi: “Nàng biết chủ t.ử là gì không?”
“Biết. Con ch.ó vàng đầu thôn trước đây không có nhà, đồ tể Trần cho nó xương ăn, nó liền nhận đồ tể Trần làm chủ.”
“Con ch.ó vàng biết giữ cửa, ta cũng biết. Ta còn biết hái t.h.u.ố.c, nấu cơm, hữu dụng hơn nó.”
“Nó được ăn xương, ta cũng không kén, chân gà là được.”
Những khách khứa vừa rồi còn cười, tất cả đều im bặt.
Thím La quay lưng lau nước mắt.
Hốc mắt Cố Trường Thanh đỏ lên, nhưng chàng không nói những lời thương hại ta.
Chàng đưa tay ra: “Hôm nay chúng ta bái đường. Bái xong, nàng là nữ chủ nhân của nhà này, ta là phu quân của nàng.”
Ta đặt tay vào lòng bàn tay chàng.
Chàng đưa ta bái trời đất, bái bài vị song thân, rồi phu thê đối bái.
Lần này, chàng bái ta, ta cũng bái chàng.
Chúng ta đổi chén rượu, uống rượu giao bôi.
Thím La vỗ tay thật mạnh: “Lễ thành! Đây mới là vợ chồng đúng nghĩa!”
Đêm xuống, khách khứa đã tan hết, Cố Trường Thanh hỏi ta còn nhớ tên mình không.
Ta nói mọi người đều gọi ta là con ngốc.
“Đó chỉ là biệt danh người khác đặt cho nàng thôi. Cha mẹ nàng chưa từng đặt tên cho nàng sao?”
Ta nghĩ rất lâu, trong đầu bỗng hiện lên hai chữ.
“A Hạnh. Có người từng gọi ta như thế.”
Đó là mấy năm trước, khi ta lên núi hái t.h.u.ố.c, từng cứu một người.
Người ấy bị thương rất nặng, trốn trong một hang núi. Ta giúp chàng cầm m.á.u, mỗi ngày mang cơm đến, mãi đến khi chàng có thể tự mình đi lại.
Chàng hỏi ta tên gì, ta nói con ngốc.
Chàng liền chỉ vào cây hoa hạnh ngoài cửa hang, nói lúc cứu người ta chẳng ngốc chút nào, sau này cứ gọi là A Hạnh.
“Sau đó chàng ấy đi rồi, chẳng còn ai gọi ta như thế nữa. Ta cũng không thích cái tên ấy nữa.”
Cố Trường Thanh cúi đầu, giọng khàn đi: “Xin lỗi.”
Ta thấy rất lạ: “Chàng đâu có đ.á.n.h ta, sao lại xin lỗi?”
Chàng ngẩng mặt lên, vết sẹo dưới ánh đèn đỏ nhạt.
“Bởi vì người đã bỏ đi năm đó chính là ta.”
Ta nhìn chàng hồi lâu, cuối cùng mới ghép được người đầy m.á.u trong hang núi với lang quân trước mắt.
Chàng siết c.h.ặ.t t.a.y ta.
“A Hạnh, là ta trở về quá muộn.”
Ta vẫn có một chuyện không hiểu.
“Chàng đã nhận ra ta từ lâu, sao lúc gặp nhau lại không nói?”
Cố Trường Thanh kể, sau khi rời khỏi hang núi năm ấy, chàng bị cuốn vào một vụ án cũ, thân phận không trong sạch, ngay cả việc trở về thôn cũng có thể khiến ta gặp họa.
Chàng mất mấy năm giúp quan phủ làm việc, cuối cùng mới đổi lại được hộ tịch lương dân và một tờ lộ dẫn để có thể đường đường chính chính đi lại.
Đến khi tìm được Thanh Hà thôn, chàng mới biết ta đã theo Bùi Nghiễn.
“Lúc ấy ta từng đứng ở đầu thôn nhìn nàng.”
“Nàng phơi quần áo cho hắn, trên mặt còn mang ý cười. Ta tưởng nàng sống rất tốt, nên không dám quấy rầy.”
Ta cố nhớ lại, chỉ nhớ mấy năm đó thường có một người đội nón lá từ xa đi ngang qua.
“Vậy sao chàng lại đến cưới ta?”
“Thím La nói có một cô nương sắp sinh, nam nhân ban đầu lại bỏ nàng ở một mình.”
“Thím nói cô nương ấy biết nhận t.h.u.ố.c, lòng dạ tốt, chỉ là thường bị người ta gọi là kẻ ngốc. Vừa nghe, ta liền biết là nàng.”
Chàng nói ban đầu chỉ muốn cho mẹ con ta một mái nhà để nương thân.
Nếu ta không muốn thành thân, chàng cũng sẽ dọn căn phòng phía đông, để ta ở đến sau khi sinh.
Ta nghe xong càng thêm khó hiểu.
“Chàng mua áo đỏ, còn mời mọi người uống rượu, sao lại không muốn thành thân?”
Cuối cùng Cố Trường Thanh cũng bật cười: “Ta muốn lắm chứ, chỉ là không dám ép nàng.”
Ta đưa tay chạm vào vết sẹo trên mặt chàng.
Sờ lên không bằng phẳng, nhưng chẳng đáng sợ như thím La nói.
“Vậy sau này chàng nghĩ gì thì cứ nói. Đầu óc ta chậm, những lời giấu trong lòng ta đoán không ra.”
Chàng gật đầu đồng ý, rồi bảo ta cũng phải như vậy.
Đau thì phải nói, sợ thì phải nói, không thích cũng có thể nói.
Ta lặp lại ba câu ấy mấy lần, ghi nhớ thật kỹ trong lòng.
...
Cố Trường Thanh tặng ta mấy bọc đồ.
Bọc thứ nhất đựng trâm bạc và lược gỗ, bọc thứ hai đựng mấy chiếc váy hoa có thể điều chỉnh vòng eo, bọc thứ ba toàn là điểm tâm.
Ta ôm váy, lại nhìn chằm chằm cái bụng của mình mà phát sầu.
“Bụng lớn không thể mặc váy hoa.”
“Ai nói vậy?”
“Bùi Nghiễn. Chàng nói trên phố không có quần áo đẹp dành cho người bụng lớn.”
Cố Trường Thanh giũ chiếc váy ra, tự tay buộc dây hai bên cho ta.
Váy mới vừa khéo phủ đến mu bàn chân, bụng cũng không bị siết.
“Hắn nói sai rồi. Quần áo vốn để người mặc, nếu không vừa thì bảo thợ may sửa lại.”
Ta xoay một vòng trước gương đồng, lần đầu tiên cảm thấy bụng lớn cũng có thể rất đẹp.
Trong hộp điểm tâm có bánh nhân táo đỏ, còn có rất nhiều thứ ta chưa từng thấy.