Nước sôi.

Tôi cho mì vào.

Nước trong nồi sôi trắng xóa, sợi mì chìm xuống rồi nổi lên.

Tôi dùng đũa khuấy hai vòng.

Múc hai thìa tương vào bát, lại thêm một thìa thịt.

Hồi nhỏ nó ăn mì xong luôn để lại một lớp nước tương dưới đáy bát, sau đó lấy màn thầu chấm sạch mới thôi.

Khi bưng mì lên bàn, nó đứng dậy.

Đi tới bàn ăn rồi kéo ghế.

Động tác rất cẩn thận.

Chân ghế không cọ sàn, nó nhấc hẳn lên rồi mới đặt xuống.

Nó cúi đầu nhìn bát mì tương chiên.

Thịt thái hạt lựu chất đầy, dưa chuột thái sợi xếp ngay ngắn.

Nó cầm đũa, gắp một đũa mì đưa vào miệng.

Nhai mấy cái rồi nuốt xuống.

Sau đó lại gắp thêm một đũa.

Lần này nhét nhiều hơn, hai má phồng lên.

Đang nhai bỗng nhiên nó dừng lại.

Yết hầu chuyển động, mắt cụp xuống rồi nuốt miếng đó.

“Vừa miệng không?”

Tôi hỏi.

Nó không đáp.

Cúi đầu ăn liền hai miếng lớn.

Tiếng húp mì hơi gấp.

Đến miếng thứ ba, nó dừng lại.

Đặt đũa trên miệng bát, mu bàn tay che mắt.

Tôi không giục.

Kéo chiếc ghế đối diện ngồi xuống.

Ánh đèn bàn chiếu lên vành bát.

Hơi nóng từ mì bốc lên lượn lờ.

Ngoài cửa sổ đã sáng.

Tiếng chim kêu một hai tiếng rồi im.

Lâm Việt bỏ tay xuống.

Chóp mũi đỏ, nhưng không khóc.

Nó gắp một miếng thịt đưa vào miệng, nhai rất lâu mới nuốt.

“Mẹ.”

Giọng vẫn hơi khàn.

“Hôm đó… hôm ký thỏa thuận, con nói sau này đừng liên lạc nữa.”

“Câu đó con nói sai rồi.”

“Mẹ biết.”

“Thật ra con đã nghĩ rất nhiều lần muốn về tìm mẹ.”

“Nhưng mỗi lần đi đến cổng khu dân cư lại dừng.”

“Con cảm thấy mình không còn mặt mũi.”

“Bây giờ chẳng phải đang ngồi đây ăn mì sao?”

Khóe môi Lâm Việt khẽ nhúc nhích.

Nó cúi đầu ăn thêm một miếng.

Lần này ăn chậm, từng sợi từng sợi, giống hồi nhỏ ăn mì còn thích đếm số sợi.

Tôi nhìn phần tóc mái rũ xuống trán, che một chút mắt.

Nó đưa tay vuốt sang bên.

Lộ ra một vệt râu xanh chưa cạo sạch và một nốt mụn do thức đêm.

“Công việc của con…”

Tôi mở lời.

“Sau khi nghỉ việc thì bên đó làm gì?”

“Chạy taxi.”

Nó nói.

“Ban ngày chạy xe, tối về phòng trọ.”

“Ông ấy cho con nhiều tiền như vậy nhưng con không động một đồng.”

“Xe cũng là thuê.”

“Quan hệ bên ông ấy con cũng không dùng.”

“Vì sao không dùng?”

Nó đặt đũa xuống, bưng bát uống một ngụm nước.

Động tác rất chậm.

Miệng bát che nửa khuôn mặt, chỉ lộ đôi mắt.

Lông mi dính hơi nóng ươn ướt.

Nó chớp một cái.

“Dùng là nhận rồi.”

Nó đặt bát xuống.

“Con nhận ông ấy là bố ruột.”

“Nhưng con phải tự sống bằng sức mình.”

“Nếu con tiêu tiền của ông ấy, dùng quan hệ của ông ấy, thì bước đi theo ông ấy năm đó thật sự sẽ không còn đường quay lại.”

Nó nhìn tôi.

Tia m.á.u trong mắt đã bớt đi, nhưng mí vẫn sưng.

“Con giữ số tiền đó không động là vì muốn chờ một ngày mình có thể tự quay về tìm mẹ.”

“Không phải cầm tiền của ông ấy quay về.”

“Mà dùng tiền tự con kiếm được.”

Tôi đưa tay bưng bát mì của nó sang.

Lại thêm một thìa tương.

Thịt chìm xuống đáy nước.

Một vòng dầu vàng óng nổi lên.

Tôi đẩy bát lại.

Nó cúi đầu nhìn thìa tương ấy, ch.óp mũi lại đỏ.

“Mẹ hỏi con chuyện này.”

Tôi nói.

“Ông ấy… Chu Sùng Sơn, những năm qua thật sự vẫn luôn tìm con?”

Lâm Việt dùng đũa khuấy mì.

Khuấy hai vòng mới mở miệng.

“Ông ấy tìm con 20 năm.”

“Mấy năm đầu không có manh mối gì.”

“Sau đó càng điều tra càng kỹ.”

“Tra được ngày mẹ nhặt con ở ga tàu, tra được lúc đó mẹ làm ở nhà máy dệt bông, tra được mẹ chuyển nhà sang thành phố khác.”

“Đều tra ra hết.”

“Nhưng ông ấy vẫn không đến nhận.”

“Mãi sau này phát hiện mình bị bệnh mới tới.”

“Vì sao ông ấy kéo dài như vậy?”

Đũa của Lâm Việt dừng trong bát.

“Sau khi ly hôn với người đó, ông ấy không kết hôn nữa.”

“Một mình sống trong căn nhà cũ.”

“Năm thứ ba tìm con, ông ấy tra ra con đã lên đại học.”

“Ông ấy chạy đến cổng trường nhìn con một lần, không dám nhận.”

“Sau khi về, ông ấy treo chiếc áo khoác mặc hôm đó lên, từ đó không mặc lại.”

“Ông ấy nói hôm đó đứng ở cổng trường hai tiếng.”

“Con mua cơm từ căng tin đi ra, vừa nói chuyện với bạn học vừa cười một cái.”

“Ông ấy cảm thấy như vậy là tốt rồi.”

Ngón tay tôi co lại trên mép bàn.

“Ông ấy sợ làm phiền cuộc sống của con.”

Lâm Việt tiếp tục.

“Sợ con hận, sợ cả đời con không muốn nhận.”

“Sau đó khối u trong bụng được phát hiện.”

“Ông ấy mới cảm thấy nếu không nhận nữa thì không còn kịp.”

“Khi tới tìm con, ông ấy mang theo một thùng đồ.”

“Quần áo cũ con mặc hồi nhỏ, bình sữa từng dùng, ảnh cưới của mẹ ruột con, còn có…”

Nó dừng.

“Còn một tờ giấy con viết năm lớp 1 ở quê.”

“Đề bài là ‘Bố của em’.”

“Trong bài con viết bố con là lái tàu, mẹ con làm ở nhà máy dệt bông.”

“Người con viết là mẹ.”

Tim tôi chợt thắt lại.

“Tờ giấy đó ông ấy kẹp trong ví hơn mười năm.”

Giọng Lâm Việt thấp xuống.

“Lúc đưa cho con xem, ông ấy nói nếu đoàn tàu con viết trong bài thật sự có thể chạy tới trên đường ray thì tốt biết bao.”

“Ông ấy có thể ngồi chuyến tàu ấy đến gặp con.”

Phòng khách im lặng mấy giây.

Ngoài cửa sổ có xe điện giao sữa chạy qua, tiếng động cơ vo vo.

Chuông xe vang nửa tiếng rồi xa dần.

“Ba ngày cuối…”

Lâm Việt đặt đũa xuống, lòng bàn tay áp phẳng lên mặt bàn.

“Ông ấy cứ nói một câu.”

“Ông ấy nói dù mình đến muộn, cuối cùng vẫn kịp.”

Chương 6 - Con Trai Theo Cha Ruột Rời Đi, 5 Năm Sau Gửi Về Một Kiện Hàng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia