Ngụy Nhiễm tuyệt vọng nhìn Thôi các lão với ánh mắt cầu cứu.
Thôi các lão im lặng, ông ta nghiến răng nghiến lợi lấy một tấm kim bài trong n.g.ự.c ra, đám đại thần xung quanh lập tức xôn xao.
“Đây là Kim bài miễn t.ử do tiên đế ban cho thần. Hôm nay thần dùng kim bài này, thỉnh cầu bệ hạ cho thần thêm một cơ hội nữa, thần nhất định sẽ tìm được những bằng chứng khác để chứng minh thân phận của công chúa.”
Sắc mặt Ngụy Cương khó coi vô cùng.
Nhưng hắn vốn là vị Hoàng đế danh không chính, ngôn không thuận, sao dám làm trái lệnh của tiên đế được chứ?
Thế nên hắn chỉ có thể đồng ý…
Cả nhà đại bá được ta sắp xếp ở một nhà trọ bên ngoài cung, ta phái người trông coi bọn họ, nhưng không hạn chế tự do.
Cứ dăm ba ngày là bọn họ lại âm thầm tới tìm ta đòi tiền, lần nào ta cũng cho họ một số tiền lớn.
Ngụy Cương nói: “Chỉ sợ tiền của ngươi sẽ cạn sớm thôi.”
Ta mỉm cười vuốt chiếc trâm hoa trong tay áo: “Thân phận này cũng đâu phải của thần.”
Đám quý nữ muốn nịnh bợ nên thường xuyên dâng tặng tiền bạc cho ta, vậy nên ta chẳng tiếc trích ra một khoản để đút cho nhà đại bá.
Cũng nhờ vậy mà cả triều đình đều khen ta là người nhân từ khoan hậu, ân trả nghĩa đền.
Không lâu sau, đường ca của ta chơi bạc thua sạch tiền, thế là đại nương lại nhập cung để tìm ta đòi tiền.
Ta cười cong mắt nhìn bà ta: “Bổn cung đưa nhiều bạc như vậy, đủ để các ngươi sống vô ưu vô lo cả đời, sao còn tới đây đòi thêm vậy?”
Đại nương cười mỉa: “Chẳng biết sao đường ca của con lại nghiện c.ờ b.ạ.c, số tiền con cho chúng ta đều bị nó đ.á.n.h thua cả rồi.”
“Vậy ta đâu còn cách nào nữa, ta cũng không có tiền mà.”
Đại nương tái mặt.
Sau đó bà ta lại bắt đầu dùng chiêu cũ, lăn qua lộn lại trên đất để uy h.i.ế.p ta, nhưng bà ta không ngờ ta lại gọi người kéo bà ta xuống đ.á.n.h hai mươi đại bản.
Bà ta nằm trên đất rên rỉ, còn ta thì đứng cạnh cửa cười tủm tỉm.
“Ngươi là cái thá gì mà dám nói chuyện như vậy với bổn cung? Trận đòn này xem như là cảnh cáo, nếu còn có lần sau thì ban tội ch.ế.t đấy.”
Đại nương run rẩy nhìn ta, rốt cuộc bà ta cũng hiểu ra, ta không còn là vật trang trí mặc cho bọn họ muốn đặt đâu thì đặt như trước kia nữa, bây giờ ta chính là trưởng công chúa Thường Nghi do chính miệng bà ta chứng nhận, g.iế.t ch.ế.t cả nhà này dễ như trở bàn tay mà thôi.
Đối với bọn họ, ta và Ngụy Nhiễm giống hệt nhau.
Bà ta sẽ không bao giờ biết được, lần đầu tiên đường ca của ta tiến vào sòng bạc là do ta sai người dẫn hắn vào.
Hắn thắng liên tục mấy ngày liền thế là thành nghiện, hắn không có tiền thì ta sẽ cho, dần dà, bọn họ cho rằng dù hắn có thua bao nhiêu thì cũng sẽ có người lấp vào khoản nợ ấy.
Cho đến khi ta đột nhiên trở mặt.
Tiền mà bọn họ nợ người ta như động không đáy, có làm ba đời cũng chẳng lấp nổi.
Không lâu sau, nhóm đòi nợ của sòng bạc tìm tới cửa rồi c.h.ặ.t mất hai cánh tay của đường ca.
Đại bá và đại nương cùng đường nên đành đi tìm Thôi các lão nói rằng chỉ cần cho họ tiền thì họ nguyện ý đứng ra làm chứng. Thôi các lão đã bị lừa một lần nên sao mà tin được nữa? Thế là ông ta giận tím mặt, sai người trói bọn họ vào xe ngựa rồi kéo đi.
Nghe nói đại bá bị gãy chân, còn đại nương thì bị thương tim phổi.
Cả nhà bọn họ đành lánh tới một ngôi miếu đổ nát ngoài thành, ăn xin để sống qua ngày, trông tình cảnh đó, e rằng chẳng qua được mùa đông năm nay.
Có lẽ bọn họ sẽ cảm thấy ta quá nhẫn tâm, nhưng vốn dĩ ta đâu phải là người thiện lương?
Nếu nói về chuyện m.á.u mủ thân tình thì khi bọn họ bán ta với giá năm trăm lượng, rồi lại tìm đến chỗ Thôi các lão để bán đứng ta thêm một lần nữa, lúc ấy thì sao?
Thứ hủy hoại bọn họ chính là lòng tham của bọn họ mà thôi.
Sau này, Thôi các lão và Ngụy Nhiễm yên phận trong khoảng thời gian rất lâu.
Có thể là bọn họ đang tìm nhân chứng khác. Nhưng người dân trong thôn Hoa Lau đã bị Ngụy Cương bắt chẹt trước một bước rồi.
Hắn cho người cầm tranh vẽ ta vào thôn, rêu rao rằng ta là tội phạm bị truy nã, ai quen biết ta đều phải bị bắt đi tra hỏi.
Chờ đến khi Thôi các lão lấy một bức vẽ khác đi hỏi thăm thì chẳng ai trong thôn dám nói quen ta cả.
Thấy Thôi các lão làm mất Kim bài miễn t.ử, lại còn khiến đông đảo triều thần thất vọng, tâm tình của Nguỵ Cương tốt vô cùng.
Hắn nói hắn muốn đi vi hành, ngoài dự đoán là, hắn còn muốn đưa ta đi cùng.
Dường như Ngụy Cương rất quen thuộc với Kinh thành, hắn vòng qua những nơi phồn hoa sầm uất rồi tới nơi tụ tập của đám lưu dân.
“Ta không phải là đứa con được coi trọng nhất trong nhà, năm mười tám tuổi, ta đi khắp trời Nam đất Bắc, chứng kiến nhân dân lầm than. Tiên đế ngu ngốc vô đạo, đám gian thần như Thôi các lão thì lộng quyền, bọn họ cắt xén tiền bạc dùng để cứu trợ thiên tai, lại còn cấu kết với đám phú thương gây ra mấy chuyện xấu xa.”
“Thế nên khi đó ta đã nghĩ, nếu ta có thể chấp chưởng thiên hạ này, ta nhất định sẽ không để chuyện cũ xảy ra thêm lần nữa. Nhưng chung quy thì bọn họ không để ta được như ý nguyện.”