Đám lưu dân đang ngủ co ro ở mấy ngóc ngách, trong đó có một đứa bé tầm bốn, năm tuổi mặc quần áo rách rưới, gầy trơ cả xương.
Ngụy Cương không ngại bẩn mà ngồi xuống xoa đầu thằng bé, sau đó hắn bẻ một miếng bánh đào vừa mua cho thằng bé ấy.
Thấy ta trưng ra vẻ mặt nghi ngờ, Ngụy Cương hỏi: “Trước kia ngươi sống khổ cực thật đấy à?”
Ta gật đầu.
“Thật. Cứ đến vụ Xuân Thu là phải đóng thuế lương thực, nhưng nếu gặp phải nạn châu chấu, sâu bệnh, bão tuyết hay lũ bất ngờ thì chẳng thu hoạch được hoa màu. Dẫu vậy, thuế triều đình đâu có ít, khi ấy chúng thần chỉ có thể vét sạch của cải để bù vào. Chuyện ăn cây cỏ hay côn trùng là chuyện xảy ra như cơm bữa.”
Ngụy Cương thở dài: “Thế cho nên vừa rồi ta chỉ cho đứa bé kia một miếng bánh đào, vì nếu ta cho tiền thì nó sẽ bị mọi người lừa lấy mất, khi ấy lại công toi. Điều ta muốn làm là chỉnh đốn triều chính, giải quyến toàn bộ gốc rễ của những chuyện này.”
Ta từng cho rằng Ngụy Cương còn trẻ tuổi nên sẽ không hiểu được nỗi khốn khó của dân chúng.
Nào ngờ, hắn lại nhìn thấu cả thảy.
Dẫu sao ngoài cung cũng là nơi bất ổn, chúng ta đi một vòng rồi chuẩn bị trở về, ai ngờ lại gặp biến cố.
Chẳng biết thích khách từ đâu xông ra, nhào thẳng về phía Ngụy Cương.
Bọn hộ vệ liều ch.ế.t phản kháng nhưng chỉ đủ che chắn cho ta và Ngụy Cương cỡi ngựa chạy đi.
Ta định chạy quanh thành một vòng, sau đó vào cung bằng cửa cung bên kia thì sẽ an toàn hơn rất nhiều, nhưng sắc mặt của Ngụy Cương càng lúc càng kém. Cuối cùng, hắn chẳng bắt được dây cương nữa mà ngã thẳng xuống đất.
“Bệ hạ!”
Ta sợ hết hồn, vội vàng kéo Ngụy Cương vào trong rừng rậm.
Ngụy Cương bị trúng tên, tình hình vô cùng khẩn cấp, cách đó không xa có tiếng bước chân truyền đến, chắc là bọn thích khách đuổi theo đang lùng soát kiếm người.
Ta vỗ mạnh vào ngựa để nó chạy đi, hấp dẫn sự chú ý của bọn chúng, sau đó ta đỡ Ngụy Cương nấp sau cây, xử lý đơn giản vết thương cho hắn.
Ngụy Cương mơ màng tỉnh dậy, hắn nhìn ta hồi lâu rồi lên tiếng: “Sao ngươi không đi?”
“Thần đi, mặc kệ sống c.h.ế.t của ngài hay sao?”
Ngụy Cương mỉm cười: “Ta biết ngươi không thích ở trong cung cho nên mới tiêu hết tiền bạc, chắc hẳn ngươi không định ở đó lâu dài. Bây giờ ta bị thương, ngươi có thể cao chạy xa bay cơ mà.”
Ta chau mày nhìn hắn, vừa đắp đống thảo d.ư.ợ.c vừa tìm được lên vết thương vừa trầm giọng trả lời: “Bởi vì dân chúng cần ngài.”
Hôm nay cải triều hoán đại, Ngụy Cương là một Hoàng đế tốt, hắn có thể giúp dân chúng có được tương lai tươi sáng, ta không thể để niềm hy vọng ấy bị chôn vùi trong tay mình được.
Ta sợ hắn mất nhiệt nên ôm hắn suốt cả đem đài, cuối cùng sang ngày hôm sau thì tâm phúc của hắn cũng tới.
Nghe nói Ngụy Nhiễm đã lấy cớ bình định để vây quanh hoàng thành, cốt là để tạo phản.
Ngụy Cương điều binh đ.á.n.h trả cả đêm, vốn dĩ hắn là người “tay cầm binh quyền lên làm Hoàng đế”, thế nên đối phó với đám các lão hay mấy văn thần kia dễ như trở bàn tay.
Nào ngờ Thôi các lão vẫn vùng vẫy giãy ch.ế.t, lúc Ngụy Cương công vào thành, ông ta đã nhanh chân chạy lên tường thành rồi công bố trước bàn dân thiên hạ rằng Ngụy Cương là nghịch tặc, mưu quyền soán vị, lại còn đ.á.n.h tráo huyết mạch duy nhất của tiên hoàng.
Ngụy Cương ngồi trên lưng ngựa nhìn lão ta.
Thôi các lão vung tay, tóc tai rối bời: “Ta có nhân chứng quan trọng nhất! Hắn đã đến Kinh Thành rồi, nếu Ngụy Cương không chột dạ thì ngày mai có dám đối chất với ta ngay trước mắt dân chúng, ở ngay trên tường thành này không?”
Nếu Ngụy Cương không đồng ý thì hắn sẽ bị gánh lấy tội danh loạn thần tặc t.ử, khi đó chắc hẳn các thân vương sẽ hợp lại tấn công hắn.
Ngụy Cương hơi chau mày, sau đó hắn hừ lạnh: “Vậy thì cứ làm như ông muốn đi.”
Bên trong thư phòng, Ngụy Cương đang ngồi đ.á.n.h cờ cùng ta. Ta nói: “Thôi đại nhân có lòng tin như vậy, chắc ngày mai người được đưa tới sẽ là người thân cận bên cạnh công chúa. Thần không có cách nào, cho nên bệ hạ à, phải nhờ vào ngài cả đấy.”
Dưới ánh nến mờ nhạt, ta chẳng thể thấy rõ nét mặt cũng như suy nghĩ trong đầu Ngụy Cương.
Hắn cầm lấy một quân cờ nhưng mãi mà không hạ xuống.
Một lúc lâu sau, hắn trả lời ta: “Trẫm sẽ giải quyết.”
Trong mắt ta, Ngụy Cương là người rất có khuôn phép, thế nên sau khi hắn đồng ý, ta lập tức yên lòng chìm vào giấc ngủ ngon.
Có lẽ ngày mai người nào đó sẽ không thể tới được.
Ngụy Cương sẽ không gi.ế.t ch.óc, nhưng hắn sẽ đưa người nọ đi, hoặc là giam vào ngục, tóm lại là hắn sẽ không để người nọ xuất hiện trên tường thành.
Ta cứ đinh ninh mọi chuyện sẽ diễn biến như vậy, mãi cho đến khi ta trông thấy một vị hòa thượng bị thiêu hủy nửa bên mặt, ta mới giật mình đến không thốt nên lời.
Chuyện gì vậy?
Ngụy Cương thất thủ sao?
Ta kinh ngạc nhìn về phía Ngụy Cương, thế nhưng hắn lại lảng tránh ánh mắt của ta.
Lúc này đây, trong đầu ta chỉ có một suy nghĩ, rốt cuộc ngày này cũng tới rồi, nếu mọi chuyện bại lộ thì ta sẽ bị xử t.ử nhỉ? Như vậy cũng tốt, có lẽ cha mẹ ta đã chờ ta đến sốt cả ruột rồi.
Ngụy Nhiễm nhìn ta, cuối cùng nàng ta cũng không nhịn được mà bật cười đầy sung sướng: “Tiện nhân, ngươi biết vị này là ai không?”