''Theo cốt chuyện ban đầu, đáng lẽ chỉ tẫn phải gặp Giang Niệm trong chuyến công tác nước ngoài rồi vừa gặp đã yêu.'' Hệ thống còn đang nói gì đó, nhưng tôi đã không nghe rõ nữa, cả người như chìm xuống đáy nước.
Cảm giác ngạt thở khó hiểu trong nháy mắt dâng lên nghẹn nơi cổ họng.
Tôi nhìn vào phòng nghỉ, chỉ thấy Trì Tẫn bước lên một bước, đưa tay phải ra, dường như anh muốn ôm Giang Niệm vào lòng, nhưng cuối cùng lại cố gắng dừng bước.
Tôi chưa từng thấy Trì Tẫn đối xử với bất kỳ ai, vừa kiềm chế vừa dè dặt cẩn thận đến thế.
''Ký chủ đột nhiên không thể kiểm tra được mức độ yêu thích của Trì Tẫn dành cho cô nữa.''
Không kiểm tra được là đột nhiên trở về không sao, là vì nữ chính Giang Niệm ư?
Xuyên sách 3 năm, chưa có giây phút nào, tôi lại nhận thức rõ ràng như lúc này rằng mình chỉ là một NPC không quan trọng.
Hóa ra tôi vốn chẳng cần phải vắt óc nghĩ đủ mọi cách để làm giảm mức độ yêu thích của Trì Tẫn dành cho mình.
Tôi chỉ thiếu một thời cơ mà thôi, một thời cơ để nữ chính xuất hiện, như vậy cũng tốt.
Anh yêu người mà anh vốn nên yêu, vậy thì khi tôi rời đi, anh sẽ không đau lòng nữa.
''Ký chủ, xem ra mọi chuyện đều đã trở lại đúng quỹ đạo rồi, cô có thể yên tâm đi hoàn thành nhiệm vụ. À phải rồi, tôi tìm thấy nam chính rồi, cô mau qua đó đi, nếu không sẽ không kịp mất.''
Tôi tìm thấy Trì Dã vẫn còn đang hôn mê trong phòng nghỉ VIP.
''Thế nào? Nam chính đẹp trai chứ''
''Cũng bình thường thôi. Trông có vẻ không cao bằng Chì Tẫn, lông mi cũng không dài bằng Trì Tẫn, sống mũi cũng chẳng cao bằng Trì Tẫn.''
''Phi phi phi, liên quan gì đến Trì Tẫn chứ? Không được nghĩ đến Trì Tẫn nữa.''
Anh vừa gặp nữ chính đã yêu với tốc độ ánh sáng rồi. Tôi phải vui mừng vì con đường khỏe mạnh, phát tài của mình từ nay rộng mở thênh thăng mới đúng.
Hệ thống hoàn toàn không biết trong đầu tôi lúc này đang nổi lên một trận cuồng phong, vẫn tự mình báo cáo tiến độ: ''Vừa rồi có hai nhân viên phục vụ phát hiện Trì Dã ngất xỉu trong phòng điều khiển ánh sáng nên đã đưa anh ta tới đây. Ký chủ may thật đấy, nhặt được món hời có sẵn luôn. Hi hì.''
3 phút sau, Trì Dã tỉnh lại, khoảnh khắc mở mắt nhìn thấy tôi.
Rõ ràng anh ta thất thần trong giây lát, tôi khẽ ho một tiếng, nhanh nhẹn đọc ra lời thoại đã chuẩn bị từ trước: ''Vừa rồi anh ngất trong phòng điều khiển ánh sáng, tôi tình cờ đi ngang qua nên đã cứu anh.''
Không phản ứng, sao còn khó tán hơn cả Trì Tẫn vậy?
Nhớ năm đó tôi chỉ đưa cho Chì Tẫn một ly rượu trong quán bar, anh đã ngoan ngoãn đi theo tôi rồi.
Tôi hít sâu một hơi, cố tình dùng giọng điệu thoải mái: "Anh không cảm ơn tôi à?"
Lúc này Trì Dã mới như hoàn hồn, vành tai hơi đỏ. "Cảm ơn, nhưng hình như tôi từng gặp cô ở đâu rồi."
Trì Dã cau mày, xoa xoa thái dương, "Cô rất giống..."
Tôi xua tay ngắt lời anh ta, tôi biết chẳng phải giống nữ chính sao? có vài chuyện trong lòng hiểu rõ là được rồi, không cần nói thẳng ra như vậy.
Tôi nhún vai, liếc mắt đưa tình với anh ta: ''Anh cũng có thể coi tôi là cô ấy, tôi không ngại.''
Trì Dã ngơ ngác: ''Hả?''
''Hả Cái gì mà hả?'' Tôi không muốn giằng co với Chì Dã ở đây nữa.
Tôi trực tiếp đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh anh ta, lấy điện thoại ra, mở mã QR thêm Wechat.
Tôi nằm mơ thấy mình cũng sắp tới nước F: ''Nếu anh cần một cô bạn gái giả để chắn đào hoa, chắn xem mắt, chắn liên hôn hoặc nhớ bạn gái cũ nên muốn nhìn người nhớ người thì nhớ tìm tôi.''
''Rầm''
Cửa phòng nghỉ đột nhiên bị người ta đạp tung.
Trì Tẫn khoanh hai tay trước n.g.ự.c, lười biếng tựa vào cạnh cửa, nghiêng đầu nhìn tôi.
Giọng điệu lạnh lẽo chẳng khác nào ác quỷ từ địa ngục tới đòi mạng: ''Bé yêu muốn đi đâu thế? Nước F?''
Biệt thự sáng trưng ánh đèn, chiếc còng tay màu bạc Trì Tẫn chuẩn bị cho chính mình.
Lúc này lại được lót thêm một lớp nhung mềm mại khóa trên cổ tay tôi.
Quần áo của tôi đã được Trì Tẫn thay thành bộ đồ ngủ mềm mại từ lúc tắm.
Còn trên người anh, ngoại trừ chiếc vòng cổ bằng da màu đen đính kim cương trên cổ, không còn gì khác.
Tôi nhìn đến nóng cả mắt, theo bản năng vội rời tầm mắt đi.
''Đến nhìn anh cũng không muốn nữa sao? Rõ ràng đây là chiếc em thích nhất mà.'' Giọng Trì Tẫn khàn khàn nghe như thể anh vừa lén khóc một trận.
''Trì Tẫn''
''Anh đây.'' Anh nắm tay tôi, chậm rãi đặt lên cổ mình, giọng mang theo ý cầu xin: ''Lát nữa kéo nó nhé, được không?''
Lát nữa là lúc nào? Không cần nói cũng hiểu.
Lời vừa dứt, Trì Tẫn hơi dùng sức, dễ dàng kéo tôi vào lòng.
Ngón tay tôi vẫn bị ép móc trên chiếc vòng cổ ấy.
Nụ hôn của Chì Tẫn đã rơi xuống, tôi cố gắng giữ tỉnh táo, nghiêng đầu muốn tránh: ''Khoan đã Trì Tẫn, em cảm thấy giữa chúng ta có chút hiểu lầm.''
Chóp mũi Trì Tẫn chạm vào mũi tôi, anh khẽ thở dốc: ''Hiểu lầm gì?''
''Anh mặc quần áo vào trước rồi chúng ta nói.''
''Anh không.'' Trì Tẫn đột ngột ngắt lời tôi, lại cúi xuống hôn.