Lần này nụ hôn rất dữ dội.

Anh chẳng hề khách sáo mà cạy mở hàm răng tôi, cướp lấy hơi thở của tôi, như đang chút hết những bất mãn trong lòng.

Anh giận đến mức này sao, ngay cả lời cũng không cho tôi nói hết.

Thế mà tôi lại chỉ cảm thấy anh đáng yêu.

Hóa ra hệ thống đã lừa tôi, Trì Tẫn chẳng hề vừa gặp đã yêu bất kỳ ai.

Thậm chí từ đầu đến chân anh đều như đang viết rõ mấy chữ thuộc về Thịnh Hạ.

Nụ hôn nóng bỏng, cháy rực lưu luyến từ cổ xuống bờ vai rồi lại trở về trên môi.

Trong khoảng nghỉ lấy hơi, cuối cùng Trì Tẫn cũng chịu nói chuyện: ''Em nói muốn đi cùng anh, nhưng thật ra lại chạy đi tìm Trì Dã''

''Đó là hiểu lầm. Hai chuyện em muốn cùng Trì Dã đến nước F, còn muốn làm bạn gái cậu ta cũng là hiểu lầm.''

Anh áp trán anh vào trán tôi, giọng khàn đến cực điểm, cũng tủi thân đến cực điểm: ''Hay ngay từ đầu mục tiêu của em vốn là Trì Dã, nhưng vì âm sai dương lệch mà tìm nhầm sang anh''

''Chuyện đó cũng là hiểu lầm.'' Tôi khó khăn hé miệng: "Anh biết hết rồi sao? Biết từ lúc nào?''

Trì Tẫn quay mặt sang một bên không nói gì.

Trong lòng tôi thấp thỏm bất an, không biết mình sắp phải đón nhận sự phán xét thế nào: ''Vậy nên bây giờ anh định trả thù em sao?''

Tim tôi đập như trống dồn: ''Trả thù vì em đã lừa anh lâu như vậy.''

Nếu anh muốn trả thù, tôi cũng có thể hiểu được.

Tôi có nỗi khổ của riêng mình, nhưng Trì Tẫn bị tôi trêu chọc đến mức này, chẳng phải anh cũng vô tội sao?

Toàn thân Trì Tẫn cứng đờ, quay đầu nhìn tôi, trong đôi mắt đỏ hoe tràn ngập vẻ khó tin, dường như không muốn nhìn tôi thêm nữa.

Anh đột nhiên vùi mặt vào hõm cổ tôi, đôi tay thon dài siết c.h.ặ.t lấy tôi không chịu buồng. "Bé yêu, sao em có thể bắt nạt anh như vậy? Không yêu anh, bỏ rơi anh, còn nghi ngờ anh."

Đến cả lời trách móc cũng trở nên khó khăn.

Anh nghẹn nơi cổ họng, nhỏ giọng nói, "Anh ghét em."

Dứt lời, trên vai tôi chợt cảm nhận được một trận ẩm nóng, là nước mắt của Trì Tẫn nóng hổi.

Tôi đột nhiên thấy ghét chiếc còng tay này vô cùng, bởi nó khiến tôi chẳng thể ôm lấy người mình yêu. "Thật sự ghét em sao?"

Tôi đành nghiêng đầu hôn lên bên tai anh, nhỏ giọng dỗ rành. "Nhưng em thích anh mà, bé yêu." Chi Tẫn thật sự rất khó dỗ, chỉ nói vài câu ngoài miệng hay hôn hít ôm ấp thôi vẫn chưa đủ.

Phải giống như một chú ch.ó nhỏ đeo lên cho anh chiếc vòng cổ riêng có in tên của mình và chủ nhân, còn phải cho phép anh để lại dấu vết trên người chủ nhân mới được.

Dỗ rành đến cuối cùng, cả người tôi gần như mất hết nước, cổ họng cũng khàn đến mức chẳng nói nổi thành lời.

Trì Tẫn vẫn còn tràn trề sức lực ôm tôi trong lòng, đút nước cho tôi uống.

Tôi móc lấy ngón út của anh: "Còn ghét em không?''

''Vậy em còn định chia tay với anh rồi cùng Trì Dã đến nước F không?''

Tôi muốn nói cho Trì Tẫn biết sự thật, nhưng thế nào cũng không thể thốt ra được.

Có lẽ là do ảnh hưởng của thiết lập cốt chuyện, sau lưng tôi đột nhiên dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.

Trì Tẫn buông tôi ra, anh im lặng đặt chiếc cốc đã cạn xuống cạnh giường, lại rút một tờ giấy lau khóe miệng cho tôi, cuối cùng tắt đèn đầu giường rồi chuẩn bị xoay người rời đi.

''Trì Tẫn, anh đợi đã.'' Tôi sốt ruột ngồi dậy, định kéo tay anh nhưng lại bị chiếc còng giật ngược lại.

Trong căn phòng yên tĩnh vang lên tiếng kim loại va vào nhau.

Tôi hít một tiếng, cố tình kêu thật to đau.

Động tác mở cửa của Trì Tẫn lập tức khựng lại. Anh vội vàng quay trở về. Anh quỳ một gối bên giường, cau mày cẩn thận kiểm tra cổ tay tôi.

Chiếc còng đã được trì tẫn lót một lớp nhung mềm, thật ra chẳng hề đau chút nào, chỉ là da tôi quá trắng, ma sát lâu nên đỏ lên, trông có hơi đáng sợ.

Trên mặt Trì Tẫn lập tức lộ ra vẻ hối hận.

Anh cẩn thận tháo còng tay cho tôi, sau đó lấy t.h.u.ố.c mỡ ở đầu giường ra bồi.

Hai người ở rất gần nhau, tôi chớp đúng thời cơ, vòng tay ôm lấy vai anh, cả người trèo lên người anh. Linh hoạt chẳng khác nào một con rắn nào có chút dáng vẻ của người đang bị đau.

Giọng Trì Tẫn run lên, "Em lại lừa anh, sao lại khóc nữa rồi?''

Tôi hôn đi nước mắt của anh: ''Em nói muốn chia tay với anh lúc nào?''

Trì Tẫn khựng lại ngẩng đầu lên, sắc mặt lập tức trở nên khó coi: ''Em còn muốn cùng lúc yêu cả hai người''

''Không phải'' nhưng mà hình như cũng đúng.

Tôi thật sự không biết phải sắp xếp lời lẽ thế nào, đành bất chấp tất cả nói thẳng: "Anh cứ coi như em đi công tác một chuyến đi, là kiểu thỉnh thoảng vẫn sẽ lén quay về thăm anh ấy. Em với anh ta chỉ yêu giả thôi, với anh mới là yêu thật.''

Thật ra theo cốt chuyện ban đầu, Trì Dã cũng chỉ coi tôi như một bình hoa công cụ.

Giữa hai chúng tôi chưa từng phát triển bất kỳ mối quan hệ nào.

Khi nữ chính chưa trở về, tôi giúp anh ta chắn đào hoa, chọc tức ba mẹ.

Đợi nữ chính trở về, tôi lại phối hợp diễn kịch với anh ta để khiến nữ chính ghen.

Tôi làm vậy chẳng qua chỉ là ngoài sáng một kiểu, trong tối một kiểu mà thôi.

Tôi cẩn thận quan sát sắc mặt Trì Tẫn: ''Được không?''

Trì Tẫn im lặng rất lâu.

Anh cụp mắt gỡ cánh tay tôi khỏi cổ mình, giọng nói lạnh lẽo chưa từng có. "Thịnh Hạ, rốt cuộc em coi anh là cái gì?"

''Em...''

Chương 7 - Công Lược Nam Chính Đến Năm Thứ 3 Tôi Phát Hiện Mình Nhận Nhầm Người - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia