11.

Ngày hôm sau, ta giả vờ như không biết gì đeo cái trâm vàng kia lên, sau đó để người hầu mời đám Tần thị tới đình giữa hồ.

Trên bàn đá đã sớm bày sẵn nước trà nhưng bọn họ chưa uống một ngụm, trong ánh mắt đều là sự đề phòng, cảnh giác.

Ta lạnh lùng nhìn các bà ta một chút, sau đó hướng thị nữ khoát khoát tay. Rất nhanh ch.óng, trong đình xuất hiện một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền là mấy đứa trẻ đang cao hứng bừng bừng chơi đùa rất vui vẻ

Đám người Tần thị trông thấy lập tức trở nên luống cuống.

Bởi những đứa trẻ kia đều là cháu của họ.

“Ngươi đây là muốn làm cái gì? Bọn chúng vẫn là trẻ con, có gì từ từ nói không được sao?”

“Đúng vậy đúng vậy. Ngươi vừa mới vào Cố phủ, có lẽ đã có hiểu lầm gì với chúng ta rồi.

“Có phải bởi vì chuyện đứa trẻ không? Cảnh Nam đã giải thích với chúng ta rồi, đương nhiên chúng ta tin ngươi.”

Nhưng ta không thèm để ý tới, đem bộ dáng mỹ nhân lạnh lùng nhất kinh thành diễn vô cùng chân thật.

Trông thấy thuyền nhỏ ngày càng xa, biên độ của người chèo thuyền cũng ngày càng lớn, nguy cơ lật thuyền càng ngày càng cao, cuối cùng Tần thị cũng không kiềm chế được nữa.

“Ngươi cũng là con dâu của Cố phủ, ngươi làm thế để cho cái gia đình này liệt tổ liệt tông hay sao?”

“Lại nói, bọn họ cũng là cháu của ngươi, làm sao ngươi có thể độc ác như vậy?”

“Khó trách có nhiều người nói ngươi mặt lạnh tâm cũng lạnh, xem ra một chút cũng không sai.”

Đợi bà ta mắng xong, ta mới cười lạnh thành tiếng, trừng mắt nhìn bà ta.

“Đúng, ta mặt lạnh tâm lạnh, vô tình lạnh lùng, nhưng các người thì hơn gì ta cơ chứ?”

“Đúng, bọn chúng là trẻ con, bất luận thế nào cũng không nên ra tay với trẻ con. Vậy các người thì sao, các người làm thế nào với con ta?”

Ta rút cây trâm vàng xuống, ném nó thật mạnh trước mặt họ.

“Các người sợ ta m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của phu quân cho nên để trong cây trâm này tuyệt d.ụ.c tán. Thật đáng tiếc, ta đã sớm có con rồi, để các người thất vọng rồi.”

“Lần này, ta có thể không truy cứu, cũng có thể buông tha cho con cháu của các người. Nhưng nếu có lần sau, ta tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình.”

Ta lặng lẽ đảo mắt về phía bọn họ, sau đó thị nữ một bên bưng tới một cái chậu, trong chậu đang chứa gì đó.

Ta ném trâm vàng vào, trong khoảnh khắc nó nhanh ch.óng hòa tan vào nước, phát ra tiếng vang xì xì.

Trong chậu chính là cường toan [1].

[1]: Hỗn hợp một phần HCl và ba phần HNO3 đặc, có thể hòa tan vàng, bạch kim.

Mặt của bọn họ lập tức trở nên trắng bệch, câm như hến.

Đây mới chính là vẻ mặt sợ hãi ta muốn thấy.

“Các người nhớ kỹ, bây giờ ta mới là chủ mẫu của cái nhà này, ta mới có quyền quản lý việc bếp núc. Nhất cử nhất động của các người sẽ đều ở dưới mí mắt ta, không có ai có thể làm tiểu xảo gì được đâu.”

“Kiên nhẫn của ta có giới hạn, tuyệt đối sẽ không có lần thứ hai thế này đâu, các người nghe rõ chưa?”

Dứt lời, ta không thèm nhìn bọn họ nữa, để mặc bọn họ trong gió lạnh.

Đương nhiên ta rất rõ, sau một màn này, thanh danh trong phủ, thậm chí là trong kinh thành của mình sẽ càng trở nên lãnh khốc vô tình hơn nhưng ta không quan tâm. Bây giờ ta đã làm mẹ, ta muốn dốc hết lực để bảo vệ con, bảo vệ gia đình nhỏ của mình.

Lúc Cố Cảnh Nam tiến vào, ta đang chuyên tâm với từng đường kim mũi chỉ để may áo cho con.

Hắn hơi ngạc nhiên, nhất thời quên cả nói chuyện, mắt ngơ ngác nhìn áo bông nhỏ, ánh mắt phức tạp.

Ta kêu một lúc hắn mới hồi phục lại tinh thần.

Ta thông minh mà, nên đương nhiên hiểu hắn đang nghĩ cái gì, thế là bèn để đồ xuống, tới trước mặt hắn, không cho hắn cơ hội từ chối mà ôm chầm lấy hắn.

Người này từ khi còn nhỏ đã sống trong nghi kỵ lạnh lùng nên có lẽ đã quên chân tình ấm áp.

Nhưng bây giờ đã có ta. Ta muốn trở thành ánh sáng và tình yêu của cuộc đời hắn, để hắn cảm nhận được thế giới này kỳ thực không lạnh lùng như hắn tưởng.

“Phu quân, từ nay về sau, bên cạnh chàng đã có ta rồi. Ta chính là người nhà của chàng.”

“Ta không có cách nào hiểu được những đau khổ của chàng bấy lâu nay, càng không có cách nào trải nghiệm được cô độc chàng có lúc trước. Nhưng bây giờ đã có ta rồi, ta sẽ bên cạnh chàng suốt quãng đời còn lại.”

“Bây giờ, chúng ta đã có con rồi. Nó sẽ kéo dài sinh mệnh của ta, tuyệt đối ta sẽ để nó mất đi chúng ta, chúng ta nhất định sẽ cùng sống tới trăm tuổi.”

Hắn không đáp lại, nhưng ta cảm thấy thân thể rõ ràng thân thể hắn đã cứng đờ, cứ để mặc cho ta ôm.

Qua hồi lâu, hắn mới vươn tay ôm c.h.ặ.t ta vào n.g.ự.c. Khí lực của hắn rất lớn, dường như muốn đem ta nhập làm một với hắn.

Sau đó, hắn tựa đầu vào vai ta. Đột nhiên, ta cảm thấy có cảm giác ướt nhẹp trên áo.

Đây là lần đầu hắn gọi tên ta.

“Thẩm Hòa Ngọc, nàng biết rồi đó. Con người ta ghét nhất bị lừa gạt. Nàng nói rồi đó, không cho nàng đổi ý.”

“Từ giờ trở đi, ta không cho phép nàng rời khỏi ta. Cho dù có c.h.ế.t cũng phải có sự cho phép của ta. Ta sống nàng sống, ta c.hế.t nàng cũng phải đi cùng với ta.”

Bỗng nhiên hắn buông ta ra, sau đó chăm chú nhìn: “Nàng có đồng ý không?”

Ta cười, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Được, ta đồng ý.”

Chỉ thấy nam nhân tuấn mỹ như thần này cúi đầu hôn vào mắt ta, mặt mũi đầy vui vẻ, giống như đứa trẻ con mừng rỡ như điên.

12.

Từ đó về sau, Cố Cảnh Nam tựa hồ biến thành người khác trong mắt ta, triệt để mở rộng lòng mình, đối tốt với ta từng ly từng tí một.

Ta thấy được, hiện tại hắn thật lòng coi ta là người thân.

Bây giờ hắn được Sở Dục trọng dụng, mỗi ngày đều tới lui trong cung, nhưng trừ việc đó ra thì sẽ không ở lại bên ngoài. Sau khi về phủ, hắn sẽ một mực ở bên ta.

Lúc trước, ở bên ngoài hắn giả vờ ôn tồn lễ độ, sau khi hồi phủ cũng ăn nói có ý tứ nhưng bâu giờ, hắn cười càng lúc càng nhiều, thậm chí có nhiều lúc bất giác mỉm cười.

Hắn có khi cũng không để ý, nhưng ta lại nhận thấy vô cùng rõ ràng.

Hắn dần dần thay đổi, càng ngày càng trở nên giống bộ dáng mà mình cố gắng diễn xuất, có đôi khi ngay cả hắn cũng không phát hiện ra, hắn không cần giả vờ nữa.

Hắn ở trước mặt ta là một hắn chân thật nhất, ngây thơ nhất.

Thậm chí hắn còn trở thành một kẻ lải nhải, lề mề chậm chạp, có ngàn vạn điều không yên tâm về ta, không cho phép ta làm cái này, đụng cái kia.

Dưới ánh nhìn chằm chằm của hắn, ta chẳng thể làm gì ngoài việc nằm dưỡng thai.

Mãi mới chờ được tới lúc phu nhân Thừa tướng tổ chức buổi ngắm hóa, cuối cùng ta mới tìm được một chuyện để mua vui.

Ngắm hoa theo thông lệ là sẽ mời các thế gia công t.ử, thiên kim. Ta và Cố Cảnh Nam đương nhiên là cùng đi. Mặc dù hắn đã thành thân, nhưng vẫn còn rất nhiều tiểu thư khuê các nhìn lén hắn.

Chỗ nào cũng có những nhóm như thế.

Ta cũng chẳng thèm để ý, dù sao Cố Cảnh Nam không phải ai cũng phản ứng.

Nhưng rõ ràng ta để sót một người, đó là Lý Vân Thiền từng đưa túi thơm cho hắn.

Ngay tại lúc ta chuẩn bị ngắm hoa, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy Lý Vân Thiền nửa xấu hổ nửa vui mừng tới hậu viện, sau đó phu quân ta bên kia cũng rời đi.

Ta có linh cảm không tốt, vội vàng theo sát phía sau.

Làm sao ta ngờ được Lý Vân Thiền lại thực sự thêu một đống túi thơm, kỳ thú linh thực cần gì có đó như thế chứ.

Ánh mắt của nàng ta toàn là chờ mong.

“Cố công t.ử, những thứ này… chàng còn thích không? Chỉ cần chàng thích, ta đều sẵn lòng làm.”

“Ta biết chàng đã thành hôn, nhưng đều là do được tứ hôn chứ chàng không có tình cảm với nàng ta.”

“Thẩm Hòa Ngọc nàng ta… thanh danh nàng ta không quá tốt. Nghê nói sau khi thành hôn với chàng, nàng ta không kiêng nể gì ở Cố phủ cả, ỷ là chủ mẫu mà ngay cả bá mẫu thẩm thẩm đều tùy tiện nhục mạ. Nữ t.ử m.á.u lạnh như thế căn bản không xứng với chàng.”

“Mặc dù dung mạo ta có kém nàng ta nhưng ta thật tâm thích chàng, sẽ toàn tâm toàn ý đối tốt với chàng. Dù chỉ làm thiếp thôi nhưng ta cũng bằng lòng.”

Ta lạnh lùng xem một màn này. Căn bản trước đây ta thấy nàng ta cũng có vẻ tốt đẹp, không ngờ lại ở sau lưng gièm pha ta, thật sự là không biết rõ lòng người mà.

Ta nghĩ Cố Cảnh Nam sẽ giống trước đó, lừa gạt nàng ta cho qua.

Nhưng trong chớp mắt lại ngây ngẩn cả người.

Hắn từng bước từng bước tiến tới trước mặt nàng ta làm mặt nàng ta lập tức đỏ tới mang tai. Ngay tại lúc nàng ta nhắm mắt, Cố Cảnh Nam đ.ấ.m vào cành cây sau lưng nàng ta, m.á.u chảy ròng ròng.

Trong mắt của hắn lóe lên kinh ngạc và sát ý.

Cặp mắt đó nhìn chằm chằm nàng ta, b.ắ.n ra những tia tàn nhẫn.

“Ngươi tính là cái gì đây? Phu nhân của ta tới phiên ngươi phân tích rồi sao?”

“Trong lòng ta, một phần của nàng ngươi cũng không sánh được, ngươi có tư cách gì để làm thiếp?”

“Tranh thủ thời gian cút đi nhanh cho ta. Nếu không, ngươi c h ế t lúc nào cũng không biết được đâu.”

Lý Vân Thiền làm gì có cơ hội thấy dạng này của hắn bao giờ, sau khi chấn kinh thì bị dọa tới liên tục lui về phía sau, run rẩy vừa khóc vừa chạy đi.

Ta cũng mười phần kinh ngạc. Hắn chưa từng để lộ ra bản tính thật của mình trước mặt người khác, vậy mà lần này, hắn vì ta, không tiếc bại hoại thanh danh.

Cho nên hắn…

Hắn cũng thích ta sao?

Ta đang nghĩ ngợi xuất thần thì đột nhiên có một khuôn mặt tiến sát vào chỗ ta làm ta bị dọa tới kêu to một tiếng. Ngước mắt lên nhìn thì thấy chính là Cố Cảnh Nam.

Trên mặt hắn nở một nụ cười xấu xa.

“Sao? Nghe lén sao?”

“Phu nhân đúng là có tật xấu khó sửa.”

Mặt ta đỏ lên, lắp bắp.

“Ta… ta không hề. Ta chỉ đi ngang qua thôi.”

Rõ ràng là hắn không tin.

“Phu nhân vừa suy nghĩ cái gì mà nhập tâm thế?”

Đương nhiên ta không thể nói cho hắn biết ta đang suy nghĩ xem có phải hắn thích ta hay không.

“Ta đang nghĩ, tại sao chàng lại chọc cho Lý Vân Thiền khóc thế? Vạn nhất nàng ta nói cho người khác thì làm sao?”

Hắn nhún nhún vai, chăm chú nhìn vào mắt ta.

“Nói ta thì được, nhưng tuyệt đối không được đụng tới phu nhân của ta.”

“Ai cũng không được, hiểu chưa?”

“Về phần ta có thích nàng hay không thì để ta nói nàng nghe. Đời này Cố Cảnh Nam chưa từng tùy tiện hứa hẹn điều gì, một khi đã hứa sẽ không thay đổi.”

“Cả đời ta chỉ có một người, mà người đó là nàng, nàng rõ chưa?”

Ta kinh ngạc nhìn qua hắn, đáy lòng lại rất ấm áp, ngọt ngào.

Sau đó, ta lấy hết dũng khí làm một chuyện to gan.

Không đợi hắn kịp phản ứng lại, ta nhón chân lên, hôn vào môi hắn một cái.

Sau khi đã xong, ta vừa định chạy lại bị hắn bắt được.

“Thế nào, phu nhân hôn xong định trốn sao?”

“Vi phu không đồng ý đấy.”

Dứt lời, hắn nghiêm túc nâng mặt ta lên, hôn xuống.

6 - Công Tử Nghe Được Tiếng Lòng Của Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia