13.
Lúc hồi phủ đã gần tới giờ Mùi. Ta trở về trước còn Cố Cảnh Nam thì theo Sở Dục vào cung.
Bởi vì m.a.n.g t.h.a.i nên ta đã sớm buồn ngủ tới mức rũ cả mắt. Ngay lúc vào phủ đã nghe thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền ra từ Tây Uyển.
Tây Uyển là nơi ở của một nhà Tần thị, ta một mực không ghé đến, nhưng âm thanh thực sự rất lớn, nếu mặc kệ đoán chừng ngủ cũng không ngon.
Đi tới mới thấy, con dâu Tần thị Hứa Khinh Miên đang quỳ trên mặt đất, một bên là mama đang dùng tay vả miệng nàng ta. Miệng bị đ.á.n.h tới mức vừa đỏ vừa sưng, tất cả đều là m.á.u.
Hứa Khinh Miên một mực kêu rên thống khổ nhưng Tần thị vẫn ngồi yên một chỗ, chưa từng hô ngừng lại.
Ta không nhìn nổi một màn m.á.u me này, càng không chịu nổi tiếng kêu khóc của Hứa Khinh Miên, thế là hét lớn một tiếng:
“Dừng tay lại cho ta.”
Hai người hầu đằng sau ta tiến lên lôi mama ra. Bởi vì Cố Cảnh Nam lo cho sự an toàn của ta nên đã sớm an bài hai người hầu võ nghệ cao cường bên cạnh ta.
Mama đương nhiên không tránh được bọn họ, chỉ nhìn về phía Tần thị hô cứu mạng.
Tần thị gắt gao trừng mắt nhìn ta.
“Đây là Tây Uyển, ta giáo huấn con của ta, ngươi đến đây xen vào việc của người khấc làm gì?”
Ta không mặn không nhạt mở miệng.
“Ta là chủ mẫu của gia đình này, lẽ ra việc chưởng quản cả Cố phủ là của ta, ngươi nói xem ta có xen vào việc của người khác không?”
“Ta mặc kệ các ngươi xảy ra chuyện gì, hiện tại nhanh ch.óng dùng lại cho ta. Ta không muốn nghe thấy bất kỳ một tiếng kêu khóc ồn ào nào cả, ta cần nghỉ ngơi.”
Ta nhìn chằm chằm vào mắt bà ta, gằn từng chữ:
“Ta đã nói, nếu có bất kỳ điều gì ảnh hưởng tới đứa con trong bụng ta đều không được phép, ngươi quên rồi sao?”
Bà ta rõ ràng có chút kiêng kị.
Cuối cùng ta khoát khoát tay, cho người đỡ Hứa Khinh Miên lên.
Ta lười quản chuyện còn lại, quay người trở về viện.
Nhưng ta còn chưa kịp nằm xuống thì thị nữ đã báo, nói Hứa Khinh Miên cầu kiến.
Kể từ sau khi trở mặt cùng đám Tần thị, về sau nhà của ta các bà ta không thể vào được, trừ khi có lệnh của ta.
Ta suy nghĩ, cuối cùng vẫn để Hứa Khinh Miên vào.
Vừa mới vào cửa, nàng ta đã quỳ xuống, cảm động rơi nước mắt.
“Tạ ơn ân cứu mạng của đệ muội. Nếu không nhờ muội, chỉ sợ hôm nay ta đã phải c.h.ế.t.”
“Đệ muội không biết chứ từ khi đến Cố phủ, ta chưa từng có một ngày thư thái. Phu quân kia của ta nếu không đi cá cược thì chính là tới t.ửu lâu, tiêu hết những tài sản còn lại trong nhà. Ta bất quá phải nói hắn mấy câu, hắn liền nói cho mẹ, vì thế mới có một trận vừa rồi.”
“Ta muốn tới dập đầu với muội, muội nhất định phải nhận lấy.”
Dứt lời, nàng ta dập đầu lạy ba cái liên tiếp, sau đó đứng thẳng người, mang theo một chén canh để lên bàn.
“Nếu như đệ muội không chê, có thể nếm thử đồ ăn của ta. Đây là canh gà hầm khoai.”
“Đệ muội yên tâm, bên trong tuyệt đối không có độc, cũng không phải là đồ ăn hại tới t.h.a.i nhi. Ta có thể dùng mạng mình để thề.”
“Ta không có gì để báo đáp, chỉ có chút tâm ý này, mong rằng muội không ghét bỏ.”
Nàng ta nói xong định rời đi, nhưng có lẽ không đứng vững nên trực tiếp ngã nhào xuống đất, lộ ra những vết thương trên cánh tay và đùi.
Tâm ta không đành lòng, ra hiệu cho thị nữ dìu nàng ta đứng lên. Nàng ta cũng có vẻ hơi xấu hổ, khập khiễng rời đi.
Ta không uống canh mà thưởng cho thị nữ. Mặc kệ cho không có gì bất thường, ta cũng sẽ không đụng tới.
Thị nữ trong phòng đốt Ngọc Hoa hương, quấn nhánh mẫu đơn vào lò sửa. Ngửi thấy mùi hương trong trẻo, ta dựa vào giường ngủ thiếp đi.
Chính vì thế nên không để ý thấy trong phòng bỗng nhiên có ngọn lửa bùng lên, sau đó nhanh ch.óng thiêu đốt rèm, cho tới cả căn phòng.
14.
Hỏa hoạn! Có hỏa hoạn.
Nô bộc trong phủ vừa chạy vừa hô to, xách thùng nước, tưới nước, cục diện rối thành một đoàn.
Nhưng phòng ở chủ viện đã sớm bị ngọn lửa lớn nuốt chửng, nó điên cuồng như một con rắn lớn, nuốt hết thảy vào bụng.
Xà nhà “ầm ầm” đổ xuống, chia năm xẻ bảy căn phòng. Đám nô bộc cố hết sức dập lửa nhưng đã không còn kịp nữa.
Một t.h.i t.h.ể cháy khét được đưa ra ngoài, đã hoàn toàn thay đổi, để người ta không đành lòng nhìn lâu.
Mấy người Tần thị cũng chầm chậm tới, Hứa Khinh Miên cũng ở trong đó. Vẻ mặt mấy người đó lộ vẻ bi thương, nhưng nếu cẩn thận thì sẽ phát hiện ra một ý cười ẩn hiện trên môi.
“Cháu dâu, sao ngươi lại ra đi đột ngột như vậy, hu hu hu…”
“Ngươi vẫn còn trẻ tuổi như vậy, giờ ngươi đi, Cảnh Nam biết phải làm sao bây giờ.”
“Đáng thương là con ngươi…”
Các bà ta khóc đến đứt hơi, tựa hồ như rất thương tâm, làm người ta lại tưởng đau lòng thật.
Lúc này, một bóng người nhanh ch.óng xông tới, là Cố Cảnh Nam.
Trên mặt hắn không bộc lộ bất cứ biểu cảm gì, thậm chí không có một chút xíu bi thương, chỉ kinh ngạc nhìn thi th.ể trước mặt.
Hắn ngồi xổm xuống, dùng tay vuốt ve lấy t.h.i t.h.ể đã bị đốt khét lẹt, một lần lại thêm một lần, cẩn thận từng li từng tí, nhẹ nhàng ôn nhu.
Ôn nhu kia là thứ người ngoài chưa từng thấy được.
Hồi lâu sau, hắn mới nói một mình: “Ta đã nói rồi, ta không cho phép nàng rời khỏi ta. Cho dù c.h.ế.t, nàng cũng phải được ta cho phép. Ta sống nàng sống, ta c.h.ế.t nàng cũng phải đi cùng ta.”
“Nhưng ta không trách nàng, bởi ta biết nàng cũng không muốn thế. Nếu không phải tại đám ngươi kia, căn bản nàng sẽ không bỏ ta lại một mình.”
“Nàng yên tâm, ta giải quyết họ xong sẽ đi tìm nàng.”
Lời này vừa nói xong, đám Tần thị hoảng hốt ôm nhau.
“Cảnh Nam, ý ngươi là gì, chúng ta đều là trưởng bối của ngươi. Ngươi đây là bất hiếu.”
“Đúng vậy, phu nhân ngươi c.h.ế.t chẳng có liên quan gì tới chúng ta cả, viện ngươi tự dưng bắt lửa, sao lại trút giận chúng ta?
Cố Cảnh Nam hừ lạnh một tiếng, con ngươi không còn sự nhu hòa nữa, chỉ còn lại sự lạnh lùng.
Hắn lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn họ, từng bước tới gần.
“Có liên quan hay không, các người phải rõ ràng hơn ta chứ. Huống chi các thúc các bá ta đi lâu như vậy rồi, các người cũng nên đi bồi tiếp bọn họ đi.”
Mắt thấy quạt xếp trong tay hắn định xẹt qua cổ bọn họ, ta từ trong đám người bước tới, vội vàng gọi hắn lại:
“Phu quân, ta không sao. Ta ở đây nè.”
Không chỉ Cố Cảnh Nam mà đám mấy người Tần thị cũng chấn kinh tại chỗ.
Bọn họ bị dọa tới mất hồn mất vía, mắt trừng, miệng há to.
“Ngươi… ngươi… ngươi không ch.ế.t.”
Ta cười.
“Đúng thế nha. Để các vị thất vọng rồi, Thẩm Hòa Ngọc ta vẫn còn sống tốt.”
Ta tới trước mặt Cố Cảnh Nam, nắm lấy đôi bàn tay lạnh buốt của hắn, cười dịu dàng nhìn hắn.
“Phu quân, sao ta nỡ bỏ chàng lại một mình được?”
Sau đó ta nhìn về phía Hứa Khinh Miên, cười lạnh.
“Mới nãy ta đứng trong đám người nên mới thấy rõ nhiều trò hay.”
“Ngươi thực sự cho rằng ngươi và Tần thị diễn khổ nhục kế trước mặt ta thì ta sẽ mắc lừa sao? Ngươi coi thường ta quá rồi.”
“Ngươi phí nhiều tâm tư vào phòng ta, thừa dịp ta không chú ý rắc phân lân xuống sao?
“Ngươi biết ta đi ngủ thích đốt hương, trong phòng dần ấm lên, phân lân sẽ tự cháy, tức thời sẽ gây nên hỏa hoạn. Các ngươi muốn th.i.ê.u ch.ế.t ta, bởi nếu không có đứa trẻ trong bụng ta, phu quân ta sẽ không có người thừa kế, Cố phủ cuối cùng sẽ thành của các ngươi. Tâm tư thế này mà dám bảo mình không độc ác sao?”