Cúi đầu nhìn xuống—
Miếng cơm đưa đến bên miệng, vậy mà lại còn quấn một con sâu!
May mà con sâu màu đen, tôi nhìn thoáng qua mới phát hiện có gì đó không đúng.
Nhìn chằm chằm con sâu kia một lúc lâu, tôi lấy khăn giấy bọc nó lại, bỏ thức ăn rồi xoay người ra khỏi nhà ăn.
Tôi đã xem thời khóa biểu lớp của Lưu Nhân, vừa hay chiều nay cô ta học kín tiết.
Vì thế, tôi canh thời gian, tranh thủ trước khi cô ta tan học đi một chuyến đến khu biệt thự Hoa Hồng.
Chị Ngô vừa lúc nấu cơm xong.
Tôi nói dối là trở về lấy đồ, sau đó nhân lúc chị Ngô không để ý, chôn con sâu đã c.h.ế.t từ lâu buổi trưa vào trong bát cơm của Lưu Nhân.
Lưu Nhân ăn cơm nhất định phải dùng bộ bát đĩa riêng của cô ta.
Nếu không phải như vậy, tôi thật sự không có cách nào giở trò trong cơm của cô ta.
Làm xong mọi chuyện, tôi đặt một chiếc điện thoại cũ ở chỗ khuất, rồi dùng WeChat gọi video cho mình.
Một màn đặc sắc như vậy, tôi cũng không muốn bỏ lỡ.
Vì thế.
Tối hôm đó, tôi nằm trên giường, nhìn Lưu Nhân trên màn hình đang nằm bò trước thùng rác nôn đến c.h.ế.t đi sống lại—
Lúc cô ta phát hiện trong cơm có sâu, con sâu c.h.ế.t kia chỉ còn lại một nửa.
Nôn đủ rồi, Lưu Nhân đập phá đồ đạc trong nhà ăn để trút giận, sau đó liền nhìn thấy chiếc điện thoại tôi đặt ở chỗ khuất.
Cô ta sững người hai giây, chạy tới cầm điện thoại lên.
“Lưu Chân Nhất?!”
Tiếp theo là một tràng c.h.ử.i mắng đầy tức giận của cô ta.
Tôi cầm điện thoại cười: “Thế nào, protein vừa rồi ngon không?”
Nhắc đến nửa con sâu kia, Lưu Nhân lại nôn khan một trận.
Sau đó tức giận đập vỡ điện thoại.
Video bị ép dừng, tôi lại bật cười.
Nhìn Lưu Nhân bên kia màn hình ăn sống con sâu c.h.ế.t, đúng là…
Khá sảng khoái.
Ngày hôm sau, buổi trưa.
Tôi có chút ám ảnh với đồ ăn ở nhà ăn, định ra cổng trường mua lẩu cay.
Nhưng vừa ra khỏi cổng trường, tôi đã thấy các bạn học đi ngang qua đều nhìn chằm chằm về phía ven đường.
Tò mò, tôi cũng nhìn theo—
Phó Tầm?
Nhìn kỹ lại, quả nhiên là anh.
Siêu xe cùng người đàn ông mặc vest trưởng thành đúng là sự kết hợp tiêu chuẩn, khiến những sinh viên đi ngang qua đều dừng chân nhìn ngó.
Tôi còn đang ngẩn người thì thấy Phó Tầm vẫy tay.
Về phía tôi.
Người này tùy ý nâng cánh tay, động tác chẳng chút để tâm, vậy mà lại khiến không ít ánh mắt nhìn về phía tôi.
Tôi đỏ mặt, người này đang làm gì vậy?
Do dự vài giây, cuối cùng tôi vẫn đi qua.
“Phó tổng, anh tìm tôi?”
Thoát khỏi vòng tròn của ông Lưu, tôi lập tức khôi phục thân phận sinh viên, gặp lại Phó Tầm, thế nào cũng có chút không tự tin, nói chuyện cũng vô thức khách sáo hơn.
Phó Tầm hơi nhướng mày.
“Lên xe.”
Ban đầu tôi định từ chối, nhưng ánh mắt của những người xung quanh thật sự quá nhiều.
Sợ đứng lâu khiến người khác hiểu lầm, tôi liền lên chiếc xe đang đỗ bên đường cùng anh.
Phó Tầm đưa tôi đến một quán cà phê gần đó.
Gọi hai ly cà phê, anh đi thẳng vào vấn đề—
“Tôi muốn cô giúp tôi thiết kế một kiểu vòng cổ.”
Tôi? Thiết kế vòng cổ?
Tuy tôi học chuyên ngành thiết kế trang sức, nhưng với thân phận của Phó Tầm, chỉ cần anh vẫy tay, có cả đống nhà thiết kế hàng hiệu tranh nhau đến, thế nào cũng không nên dùng một sinh viên năm ba như tôi mới đúng.
Có lẽ nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, Phó Tầm thản nhiên nói: “Rất nhiều nhà thiết kế nổi tiếng có tâm tư quá nóng vội, đôi khi cảm hứng thiết kế ngược lại không bằng sinh viên. Tâm tư của các cô đơn giản, có lẽ sẽ thích hợp hơn.”
“Kiểu vòng cổ này rất quan trọng với tôi. Trong quá trình thiết kế, có thể tôi sẽ đưa ra rất nhiều ý kiến hoặc ý tưởng. Một số nhà thiết kế đã thành danh lâu năm rất để tâm đến chuyện này.”
Nói rồi, Phó Tầm đưa ra cho tôi một mức giá khiến tôi động lòng.
Tôi lập tức đồng ý.
Không đồng ý thì đúng là đồ ngốc.
Phó Tầm đúng là một người nhiều tiền hào phóng, mức giá đưa ra đủ để tôi cả nửa đời sau ăn uống không lo.
Đương nhiên.
Độ khó chắc chắn cũng cực kỳ cao.
Nhưng có sức hấp dẫn ở phía trước, dù sao cũng phải thử một lần.
16
Ngày tôi lên xe Phó Tầm, tin đồn nổi lên khắp nơi.
Có người chụp ảnh đăng lên tường tỏ tình, miêu tả tôi vô cùng khó coi.
Phần bình luận càng lôi thân phận, tên tuổi của tôi ra tận gốc.
Không cần nghĩ cũng biết, người có thể đứng sau dẫn dắt hướng dư luận này chắc chắn là Lưu Nhân tìm người làm.
Tôi xem vài lần rồi thoát khỏi điện thoại.
Không cần để ý.
Tôi càng đứng ra giải thích, càng bị người ta nói là ch.ó cùng rứt giậu, là bị chọc trúng chỗ đau.
Ngược lại, không để ý đến, vài ngày sau mọi người tự nhiên sẽ quên mất chuyện này. Ngoài những người cùng lớp, còn ai nhớ tôi là ai đâu.
Nhưng hai ngày sau, tôi lại bất ngờ nhận được tin nhắn của cố vấn—
Vì ký túc xá điều chỉnh, tất cả bạn cùng phòng của tôi đều bị đổi đi.
Chỉ còn tôi, ở chung phòng với ba nữ sinh khác khoa.
Một cuộc điều chỉnh kỳ lạ như vậy, không cần nghĩ cũng biết lại là tác phẩm của đại tiểu thư nhà họ Lưu.
Mấy ngày nay, những trò nhỏ liên tiếp của cô ta cũng không ngừng nói cho tôi biết rằng, trong rất nhiều chuyện, có tiền thật sự có thể muốn làm gì thì làm.
Nghe nói, lúc trước khi Lưu Nhân nhập học, ông Lưu đưa cô ta đến trường. Chê điều kiện ký túc xá của trường quá kém, ông trực tiếp vung tay quyên tặng hai tòa ký túc xá.