Đổi một phòng ký túc xá, đối với Lưu Nhân đương nhiên chẳng phải chuyện khó.
Nói ra thì hiện tại ký túc xá nữ tôi đang ở, vẫn là do chính cha ruột tôi bỏ tiền xây.
Tôi biết Lưu Nhân tốn công nhét ba nữ sinh ăn mặc như mấy cô nàng đầu gấu vào phòng tôi, chính là để gây phiền phức cho tôi.
Vì thế, trưa hôm sau khi trở về ký túc xá, phát hiện tất cả đồ đạc của mình đều bị dọn sạch, tôi chẳng hề ngạc nhiên.
Trên giường tôi trống không, chẳng còn gì cả.
Mở tủ ra—
Bên trong cũng trống rỗng.
Trong một góc phòng, vang lên tiếng cười của ba người họ.
Tôi liếc qua, xoay người ra ngoài.
Quả nhiên.
Trong thùng rác dưới lầu, tôi tìm thấy đống hành lý đã mất tích của mình.
Buổi trưa hôm đó, những sinh viên đi ngang qua đều tò mò nhìn cô gái đang cúi người lục lọi trong thùng rác.
Cũng chính là tôi.
Một đống hành lý, thứ thì vứt đi, thứ thì giặt lại, tôi lại ra cổng trường mua một ít đồ dùng sinh hoạt.
Từ đầu đến cuối, tôi không nói với ba người kia một câu.
Dù tôi biết rõ chuyện này là do họ làm.
Ở một góc khác trong phòng, thỉnh thoảng vang lên tiếng thì thầm và tiếng cười của họ. Đến giữa chừng, không biết ai đó cao giọng hơn vài phần, tôi nghe thấy ba chữ: “Kẻ bất lực.”
Rõ ràng, ba chữ này đang nói tôi.
Nhưng tôi vẫn không đáp lại.
Vì thế, họ cười càng vui hơn.
Buổi chiều, tôi không có tiết, nên nằm trên giường ngủ cả buổi trưa.
Ba người cùng phòng không học cùng khoa với tôi, thời khóa biểu không giống nhau. Sau khi tan học, họ lại cùng nhau đi ăn cơm, đến lúc trở về thì trời đã tối.
Mở cửa mới phát hiện, cửa đã bị tôi khóa trái.
Tiếng đập cửa rất lớn.
Trên giường, tôi thoải mái trở mình, không để ý.
Hành lang ký túc xá của chúng tôi là ban công nửa kín, tối nay gió lớn, để bọn họ đứng ngoài thêm một lúc cũng tốt.
Hơn mười phút sau, tiếng đập cửa lại vang lên, đi cùng còn có giọng của cô quản lý ký túc xá.
Lúc này tôi mới chậm rãi ngồi dậy, xuống giường mở cửa.
Đối mặt với câu hỏi của cô quản lý ký túc xá, tôi chỉ nói mình bị cảm đang ngủ, không nghe thấy.
Ba người bạn cùng phòng oán trách đi vào ký túc xá, rồi đồng thời sững người—
Trên cả ba chiếc giường của họ cũng chỉ còn lại những tấm ván giường trống trơn.
Rỗng không.
Tôi dựa vào tường, cười rất vui vẻ. Giờ này, những cửa hàng bán nệm, chăn gối gần trường hẳn đều đã đóng cửa.
Mà trường chúng tôi quản lý rất nghiêm, mỗi tối đúng giờ kiểm tra phòng. Bọn họ muốn ra ngoài thuê khách sạn ngủ một đêm cũng không thể
Cho nên…
Tối nay có lẽ bọn họ phải ngủ trên ván giường rồi.
17
“Lưu Chân Nhất, cô!”
Tôi nhún vai: “Các cô vứt đồ của tôi một lần, tôi cũng vứt lại một lần.”
“Hòa nhau.”
Nói rồi, tôi nhìn về phía cô quản lý ký túc xá cũng đang có chút chưa hoàn hồn ở cửa, hít hít mũi, giả vờ đáng thương: “Cô ơi, trưa nay họ đã vứt toàn bộ hành lý của em xuống thùng rác. Em không có chăn nên bị cảm lạnh, vì thế vừa rồi mới ngủ say như vậy.”
Về chuyện tôi vứt hành lý của họ, tôi không hề nhắc một chữ.
Cô quản lý ký túc xá tỏ vẻ hiểu ra: “Bảo sao hôm nay cô thấy trong thùng rác có nhiều chăn đệm mới như vậy, hóa ra là thế.”
Nói rồi, cô lắc đầu: “Mâu thuẫn nhỏ giữa các em cùng phòng thì tự mình giải quyết đi, cô phải đi kiểm tra phòng.”
Cửa phòng ký túc xá đóng sầm lại.
Tôi nhìn ba khuôn mặt tức giận trước mặt, khẽ cười.
“Đúng rồi, sợ các cô nhìn thấy mà sốt ruột, tôi cố ý vứt thật xa. Các cô chắc không nhặt lại được đâu.”
Cả buổi trưa, tôi đều phải khuân hành lý, mệt muốn c.h.ế.t.
Nói xong, tôi chuẩn bị lên giường ngủ tiếp.
Vừa đến mép giường, đã bị người ngăn lại.
Ba người chặn tôi, ồn ào đòi tôi bồi thường tiền hành lý cho họ.
“Bồi thường tiền?”
Tôi cười: “Được thôi, tôi còn lo các cô không nhắc đến chuyện này đây.”
Nói rồi, tôi lấy từ trong tủ ra một chiếc túi Hermes đã bị cắt, “Nào, chúng ta thương lượng xem nên bồi thường thế nào?”
“Lúc tôi nhặt nó về từ thùng rác, nó đã bị cắt như vậy rồi.”
Vừa nói, tôi vừa lên trang web chính thức tìm chiếc túi cùng kiểu, chụp cả hình ảnh lẫn giá cả rồi đưa đến trước mặt họ.
Ba người lập tức im lặng.
Một lúc sau, vẫn có người mạnh miệng nói chiếc túi này là hàng giả.
Tôi cầm điện thoại lên: “Hay là thế này, tôi báo cảnh sát, để cảnh sát đến giám định giá trị chiếc túi này một chút, tiện thể xem các cô tự ý phá hỏng đồ đạc của tôi thì phải bồi thường bao nhiêu tiền nhé?”
Vì chột dạ, ba người vội vàng từ chối, thay đổi thái độ trước đó, cười nói rằng chúng tôi đã vứt đồ của nhau, coi như hòa nhau, không ai tính toán nữa.
Tôi cười cười, cũng không làm khó họ nữa.
Bởi vì—
Chiếc túi này lúc tôi lấy từ chỗ ông Lưu để đựng đồ, vốn đã bị hỏng rồi.
Chẳng qua chỉ lấy ra dọa họ một chút mà thôi.
Mấy cô gái hơn hai mươi tuổi, vừa nghe đến báo cảnh sát và bồi thường tiền đã lập tức hoảng sợ, thậm chí còn không dám tìm hiểu kỹ xem chiếc túi rốt cuộc có phải bị họ vứt vào thùng rác rồi mới bị cắt hay không.
Trò hề hoàn toàn kết thúc, tôi yên tâm lên giường ngủ, còn ba người bạn cùng phòng của tôi—
Mỗi người chỉ khoác một chiếc áo khoác, ngủ trên tấm ván giường trống trơn cả đêm.
Cũng không biết là họ không có bạn bè hay quá cứng
đầu, vậy mà không ai đi tìm bạn cùng phòng khác để ngủ nhờ một đêm.