Liều mạng c.ắ.n một cái, dám kéo cả hoàng đế ngã ngựa.
Vương Đức Thắng đinh ninh đại đội Hồng Kỳ sẽ nhẫn nhịn cho qua chuyện, nên hắn mới tự đắc, không biết sợ là gì.
Thường dân trăm họ, suy cho cùng cũng chỉ mong cuộc sống yên bình, chẳng ai rảnh rỗi mà đi chuốc lấy phiền phức.
Huống hồ, lấy trứng chọi đá, ngang nhiên đối đầu với Vương Đức Thắng, bọn họ chỉ có thiệt thân mà thôi.
Chính vì đinh ninh như vậy, nên khi thấy đoàn người đại đội Hồng Kỳ rồng rắn kéo nhau, vừa khóc lóc ỉ ôi, vừa rải đầy những tờ truyền đơn ghi dòng chữ "Vương Đức Thắng làm chuyện tày đình" đến tận cổng Sở Lương thực, Vương Đức Thắng còn tưởng kẻ báo tin vẫn đang nằm mơ giữa ban ngày.
"Nói nhăng nói cuội gì thế! Cái lũ nhà quê ấy không rúc trong xó xỉnh, tìm cách xin lỗi tao thì chớ, còn dám nghênh ngang vác mặt ra đường à?"
Vương Đức Thắng gạt phăng, cho rằng đó là chuyện hoang đường.
Dương Đắc Ý sáng bảnh mắt bước vào Sở Lương thực, việc đầu tiên là rút khăn tay lau sạch lớp dầu mỡ bóng loáng quanh mép, vuốt ve mái tóc cho vào nếp, rồi trong bộ áo quần phẳng phiu, sạch sẽ như mọi khi, hắn đủng đỉnh bước vào văn phòng.
Cứ ngỡ hôm nay lại là một ngày nhàn hạ, tẻ nhạt như bao ngày khác. Nằm mơ Dương Đắc Ý cũng không ngờ được, có một màn kịch vĩ đại đang chờ đón hắn.
"Cái đám người lố nhố ngoài kia là ai thế?"
"Tôi còn thấy có người vác cả lương thực kìa, trên xe đẩy toàn là lúa lúa thì phải?"
"Chắc là nhầm đường rồi, muốn nộp lương thực thì phải đến trạm chứ sao lại lộn tới đây."
"Trông dáng điệu này đâu giống đi nộp lương thực, đến gây sự thì có!"
Nhân viên Sở Lương thực từ tầng trên xuống tầng dưới tò mò ngó ra, nhìn đám đông lúc nhúc trước cổng mà lạnh sống lưng.
Đại đội trưởng và bí thư đại đội đi đầu, theo sau là dân làng đang hô vang những khẩu hiệu đòi quyền lợi. Hai vị lãnh đạo phải dìu nhau, khuôn mặt tiều tụy hốc hác, trên tay, trên chân quấn đầy những dải vải tưa lưa, dáng vẻ như vừa trải qua một trận ẩu đả ác liệt.
"Đồng chí ơi, chúng tôi đến đây để nộp lương thực nghĩa vụ, phiền đồng chí cho chúng tôi vào trong được không?"
Phù, huy động ngần ấy người đến đây chỉ để nộp lương thực? Chuyện này ai mà tin cho nổi.
Thế nhưng nét mặt hai người đứng đầu lại tỏ ra vô cùng thành khẩn, thật thà, lẽ nào là sự thật?
Chuyện rắc rối cỡ này, nhân viên quèn làm sao mà quản nổi. Bị đại đội trưởng tóm c.h.ặ.t lấy tay, nhân viên nọ hoảng hốt rụt tay lại, vội vàng thả lại một câu: "Mọi người đợi một lát, để tôi đi báo cáo với cấp trên." Rồi co cẳng chạy biến.
Trước tình cảnh này, đại đội trưởng và bí thư chẳng hề ngạc nhiên.
Mục tiêu của họ chính là tìm gặp lãnh đạo. Nhưng nếu bộc lộ ý đồ quá sớm, chưa chắc họ đã được diện kiến những người có quyền quyết định.
Vốn dĩ hôm nay trong Sở đang tổ chức họp giao ban về tiến độ thu thuế nông nghiệp và phương án triển khai công tác sắp tới.
Nói cách khác, những nhân vật chủ chốt lúc này đều đang tề tựu đông đủ, chẳng thiếu một ai.
Chà chà, ông xem, Vương Đức Thắng và Dương Đắc Ý đúng là có "số hưởng", sự việc bung bét đúng ngay cái thời điểm "thiên thời địa lợi" này.
"Lố lăng! Thật là quá lố lăng!"
Trong một căn phòng làm việc giản dị, người đàn ông với chiếc b.út máy cài trên túi áo trước n.g.ự.c đang đi đi lại lại, sắc mặt tối sầm, giận dữ tột độ.
Ngay khi xác minh đám người gây rối ngoài cổng là của đại đội Hồng Kỳ, Dương Đắc Ý vội vàng chạy tới với ý định "chữa cháy", xoa dịu cục trưởng. Vừa bước chân vào cửa đã nghe được câu cảm thán ấy, hắn lập tức hùa theo: "Đúng là quá lố lăng thưa cục trưởng!"
"Cái bọn nông dân này, chẳng chịu chú tâm làm ăn, chỉ rình rập đi gây rối. Chúng coi Sở chúng ta là cái chốn nào cơ chứ! Lại dám ngang nhiên làm loạn thế này! Cục trưởng cứ yên tâm, tôi đi xử lý ngay bây giờ..."
"Tôi nói anh lố lăng đấy!"
Cục trưởng đập bàn một cái rầm, âm thanh chát chúa vang lên khiến Dương Đắc Ý đang định quay người mở cửa bỗng chốc sững lại như tượng đá.
"Cục... Cục trưởng, vâng, là do tôi quản lý không nghiêm, để cấp dưới làm việc sai trái. Trách nhiệm này hoàn toàn thuộc về tôi. Cục trưởng bớt giận, tôi sẽ đi giải quyết ngay lập tức."
Dương Đắc Ý phản xạ cực nhanh, lập tức ngoan ngoãn nhận mọi lỗi lầm về mình.
Ánh mắt cục trưởng sắc lạnh. Tuy ông không trực tiếp ra mặt gặp đại đội trưởng và bí thư đại đội Hồng Kỳ, nhưng mắt ông không mù, tai ông không điếc.
Trước khi gọi Dương Đắc Ý vào, cục trưởng đã nắm rõ chân tướng ngọn nguồn sự việc đại đội Hồng Kỳ đến đòi công lý.
Thấy cục trưởng im lặng, trong lòng Dương Đắc Ý không khỏi đ.á.n.h lô tô, nhưng hắn vẫn cố nặn ra một nụ cười nịnh bợ: "Cục trưởng à, tôi thấy cứ để bọn chúng làm ầm ĩ ở dưới sảnh cũng chẳng hay ho gì. Hay là tôi nhờ các đồng chí công an đến can thiệp nhé?"
"Cái bọn dân đen này, ăn nói nhỏ nhẹ khuyên can chắc chắn chúng không nghe đâu. Để chúng tụ tập ở đây làm loạn, ảnh hưởng xấu vô cùng. Tốt nhất là giải tán đám đông trước, rồi sau đó mới giải quyết từ từ."
"... Đợi khi mọi người về hết, cục trưởng muốn xử lý tôi thế nào tôi cũng xin chịu, nhưng tuyệt đối không thể để bọn chúng bôi nhọ thanh danh của Sở chúng ta!"
Dương Đắc Ý nói năng dõng dạc, hùng hồn, cứ như thể hắn thực sự một lòng lo cho việc công vậy.
Cục trưởng kìm nén cục tức trong lòng. Ông đã biết đến cái tên Vương Đức Thắng, chẳng cần điều tra sâu sa, chỉ cần cho người đi hỏi han sơ qua là ông đã nắm thóp Vương Đức Thắng dựa dẫm vào mối quan hệ nào để được nhét vào trạm lương thực.
Gây ra cái rắc rối tày đình thế này, mà Dương Đắc Ý vẫn tỏ ra thản nhiên như không.
Đúng là kẻ chẳng vừa.
Vừa bước ra khỏi cửa văn phòng cục trưởng, Dương Đắc Ý móc chiếc khăn tay từ trong túi ra lau vội mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt lập tức đanh lại, lóe lên tia tàn nhẫn.
Một lũ chân lấm tay bùn, còn dám đòi làm phản sao!
Thấy Dương Đắc Ý bước ra với vẻ mặt ưu tư sầu não, đại đội trưởng và bí thư đại đội liền bước tới bắt tay, nét mặt cũng lập tức chuyển sang vẻ nghiêm trọng.
"Các vị cũng là bậc cán bộ lãnh đạo, sao lại hành động nóng vội, hấp tấp như vậy. Ảnh hưởng thế này tồi tệ quá. Có chuyện gì thì từ từ đóng cửa bảo nhau, sao lại kéo một đoàn người rồng rắn lên đây làm gì. Các vị nhìn xem cái cảnh tượng này, lãnh đạo dẫu có muốn giải quyết cho các vị thì e rằng cũng đành bó tay."
"À, hỏi tôi là ai ư? Tôi là Trưởng phòng Dương. Nào, mọi người bình tĩnh, cứ nghe tôi nói một lời đã. Hãy cho giải tán những người này trước, rồi có gì chúng ta vào trong từ từ thương lượng, được không?"
Đại đội trưởng và bí thư đại đội đâu phải những kẻ khờ khạo. Vừa nghe mấy lời của tay Trưởng phòng Dương này, họ đã thừa hiểu ẩn ý sâu xa bên trong.
Chẳng phải là muốn tống khứ họ đi sao.
Làm gì có chuyện dễ ăn như thế.
Đã đ.â.m lao thì phải theo lao, đã làm ầm lên rồi lẽ nào còn sợ chuyện bung bét thêm?
"Trưởng phòng Dương ơi, ông không biết đấy thôi, chúng tôi thực sự là cùng đường bí lối rồi."
Bí thư đại đội hai tay nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Dương Đắc Ý: "Chúng tôi chỉ là những người nông dân thấp cổ bé họng, quanh năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, sống an phận thủ thường. Nếu không phải đã bị dồn đến bước đường cùng, chúng tôi tuyệt đối không dám mạo muội đến đây quấy rầy các vị lãnh đạo."
"Hôm qua đại đội chúng tôi mang lương thực đi nộp, bảy tám người bị đ.á.n.h đập dã man ở trạm lương thực, mặt mũi sưng vù, m.á.u me be bét. Hai lão già chúng tôi có xông vào can ngăn cũng chẳng nhằm nhò gì."
"Cái tên Chủ nhiệm Vương Đức Thắng kia, không nhận lương thực lại còn hạch sách đủ điều thì đã đành. Hôm qua, một bà cụ đến thăm con trai bị thương ở trạm xá, vô tình chạm mặt Chủ nhiệm Vương, thế mà hắn không nể nang tuổi tác, chỉ tay c.h.ử.i rủa bà cụ té tát, cuối cùng còn nhẫn tâm tống cổ bà cụ vào đồn công an."
"Bà cụ năm nay đã gần bảy mươi tuổi đầu rồi, làm sao chịu nổi cái cảnh hành hạ khổ sở thế này. Nhà ai mà chẳng có mẹ già, nhà ai mà chẳng có con thơ xót xa."
"Trưởng phòng Dương, ông nhất định phải ra tay cứu giúp, làm chủ cho chúng tôi với..."
Chẳng giỏi nói dối trắng trợn, bí thư đại đội cố tình muốn làm cho Dương Đắc Ý phải "nghẹn họng", nên đã khuếch đại sự việc và gào thét thật to.
Những nhân viên Sở Lương thực đang hóng chuyện từ nãy giờ và đám đông dân làng Hồng Kỳ nghe thấy những lời này, cảm xúc uất ức trong lòng lại càng sục sôi mãnh liệt.
Hôm nay đi nộp lương thực nghĩa vụ bị gây khó dễ, mẹ già đi thăm con bị thương lại bị tống vào đồn công an. Ngày mai, cái mạng quèn của họ chắc chẳng còn đất sống trên cõi đời này nữa.
Các nhân viên Sở Lương thực cũng phải líu lưỡi. Một tên chủ nhiệm trạm lương thực quèn ở cấp dưới mà cái "quan oai" cũng lớn thật đấy chứ!