"Bên phía lãnh đạo, dĩ nhiên là vô cùng coi trọng chuyện này rồi. Thế nhưng các vị thử xem lại bản thân mình đi, không chịu nghe lời khuyên giải của tôi, chí ít cũng phải chừa cho lãnh đạo một đường lui chứ?"
"Có khúc mắc gì mà không thể ngồi lại t.ử tế nói chuyện? Các vị lôi kéo theo ngần này người đến đây, người biết chuyện thì hiểu là đi tìm công lý, kẻ không rõ sự tình lại tưởng các vị đang định uy h.i.ế.p lãnh đạo."
Dương Đắc Ý rút cánh tay mình ra, lùi lại vài bước. Liếc thấy người của mình đang ra hiệu, sắc mặt hắn liền thay đổi cái rụp.
"Nếu các vị đã cố tình không chịu phối hợp, thì xin mời lên Sở Công an ngồi cho bình tĩnh lại rồi hẵng nói chuyện."
Hóa ra là người của Sở Công an đã đến, mà lực lượng kéo đến cũng chẳng phải ít.
Đại đội trưởng và bí thư đại đội đối mặt với các đồng chí công an, không hề tỏ ra chống đối hay có ý định bạo động, thậm chí còn tự giác giơ cao hai tay:
"Chúng tôi xin nghiêm chỉnh chấp hành công tác của các đồng chí công an, tuyệt đối không làm bừa!"
"Chúng tôi chỉ khao khát đòi lại công bằng!"
"Những người dân chân lấm tay bùn chúng tôi chỉ mong có một cuộc sống yên bình. Nằm mơ cũng không tưởng tượng nổi cái cảnh mang lương thực đi nộp mà không được nhận. Chúng tôi cũng chẳng biết mình đã sai ở đâu, ít ra cũng phải cho chúng tôi một lời giải thích chứ?"
"Các đồng chí công an, xin hãy nhìn những người bị đ.á.n.h đập kia kìa. Cả nhà họ mấy miệng ăn đều trông cậy vào những trụ cột lao động chính này, nay lại bị đ.á.n.h đập tàn nhẫn, trắng đen bất phân. Chỉ vì một câu nói của Vương Đức Thắng, hắn dám tống cổ bà mẹ già của người ta vào đồn công an. Thưa các vị lãnh đạo, thưa các đồng chí công an, không phải đám dân nghèo chúng tôi thích sinh sự, mà thực sự là chúng tôi đã bị dồn đến bước đường cùng, không còn chốn dung thân nữa rồi!"
Giọng đại đội trưởng nghẹn ngào, khàn đặc, từng lời thốt ra như chứa đầy m.á.u và nước mắt.
Đường gân xanh trên trán Dương Đắc Ý giật bần bật. Cái đại đội Hồng Kỳ này bị làm sao thế!
Một ông bí thư, một ông đại đội trưởng, hai lão già này vốn xuất thân từ gánh hát hay sao! Giỏi diễn kịch đến thế là cùng!
Dương Đắc Ý tức điên người, nhưng bề ngoài vẫn phải cố giữ vẻ điềm tĩnh. Hắn khuyên nhủ họ không nên vì hành động nông nổi, bốc đồng mà gây ra những sai lầm không thể cứu vãn. Tốt nhất là hãy bảo dân làng giải tán, ai về nhà nấy.
"... Dù sao thì, các vị, một người là bí thư, một người là đại đội trưởng, cũng phải làm gương cho bà con noi theo chứ?"
Dương Đắc Ý nở nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai: "Nếu các vị cứ khăng khăng không nghe, e rằng các đồng chí công an sẽ phải vất vả mời các vị đi một chuyến đấy."
Đại đội trưởng xoay người, hướng về phía toàn thể bà con đại đội Hồng Kỳ đang đứng sau lưng mình.
"Là do tôi, cái chức đại đội trưởng này làm ăn kém cỏi, không hoàn thành tốt trọng trách được giao. Bắt đầu từ hôm nay, tôi xin từ chức! Mọi người muốn ở lại hay muốn về, cứ tùy ý quyết định!"
Bí thư đại đội cũng thở dài thườn thượt: "Tôi đã phụ lòng tin tưởng của cấp trên. Chuyện hôm nay, tôi không lấy tư cách bí thư đại đội ra để giải quyết. Tôi chẳng đáng làm lãnh đạo gì sất, tôi chỉ là một lão nông dân chân đất. Chức bí thư này tôi cũng xin thôi! Các đồng chí công an muốn bắt thì cứ bắt tôi đi! Bà con đi hay ở, tôi không còn quyền can thiệp nữa."
Ngọn lửa phẫn nộ trong lòng những người dân theo chân đại đội trưởng và bí thư đại đội bùng lên dữ dội, đẩy lên một đỉnh cao mới.
Đại đội trưởng và bí thư đại đội có thể bị bắt giam vì tội lơ là trách nhiệm quản lý, nhưng còn hàng trăm dân làng kia thì sao?
Lẽ nào bắt giam tất cả?
Viện cớ gì để bắt? Chẳng nhẽ chỉ vì họ đứng tụ tập trước cổng Sở Lương thực để đòi công lý? Chẳng nhẽ chỉ vì trạm lương thực từ chối nhận lúa nên họ mới phải lặn lội đến tận đây để nộp?
Có thể nói cách làm của họ là không đúng chuẩn mực, nhưng họ sai ở điểm nào?
Ngay trước mắt bao người, đại đội trưởng và bí thư đại đội bị công an áp giải đi. Thế nhưng, không một ai trong đại đội Hồng Kỳ chùn bước rời đi. Trái lại, tất cả như đóng đinh trước cổng Sở Lương thực, không xê dịch nửa bước.
Dưới cái nắng chang chang, họ vẫn không ngừng hô vang khẩu hiệu đòi lại công bằng, đòi nộp lương thực. Ngoài những lời đó ra, họ không nói thêm bất cứ điều gì khác.
Một lần, hai lần, rồi vô số lần. Bên ngoài, mồ hôi ướt đẫm áo, tiếng hô vang vọng trời xanh. Bên trong, những kẻ có tật giật mình thì lông tóc dựng ngược, mồ hôi hột túa ra lạnh toát.
"... Chẳng phải đã nói, sẽ tóm cổ hết bọn chúng đi sao?"
Dương Đắc Ý rít lên, quát tháo đám thuộc hạ trong một góc khuất.
Tên tay sai lộ vẻ mặt nhăn nhó, khó xử: "Phía công an cũng không dám làm lớn chuyện đâu sếp ạ. Đông người thế này, lôi tuột hết về đồn thì lấy đâu ra chỗ mà nhốt."
Lẽ nào lại tống giam hết thật?
Đây là toàn bộ lực lượng lao động nòng cốt của một đại đội đấy.
Lại còn một khối lượng lương thực khổng lồ kia nữa. Vào cái thời điểm nhạy cảm này, ai mà dám đụng vào thì xác định là ăn cám.
"Đồ ngu!"
Nếu lực lượng công an đến mà chẳng dẹp nổi đám đông, thì hắn gọi họ đến làm cái quái gì? Đến để làm cảnh chắc?
Giờ phút này, nghĩ đến việc cấp trên vẫn đang đợi báo cáo, cùng với cái rắc rối tày đình mà Vương Đức Thắng gây ra, Dương Đắc Ý chỉ muốn bóp cổ g.i.ế.c người cho bõ tức.
Vương Đức Thắng không phải không hiểu rõ tính nết của Dương Đắc Ý. Nhưng sự việc đã um sùm đến nước này, hắn có muốn giả câm giả điếc cũng chẳng xong.
Chỉ còn biết nuốt cục tức vào bụng, thầm băm vằm đám người đại đội Hồng Kỳ ra làm trăm mảnh trong tâm tưởng. Sau đó, hắn cố nặn ra một nụ cười nịnh bợ, khúm núm tìm đến Dương Đắc Ý.
Đám người kia gào thét được một tiếng, lẽ nào gào thét được cả ngày?
Dù không đuổi được chúng đi ngay, thì chỉ cần phơi nắng nửa ngày, bọn chúng cũng sẽ héo rũ ra thôi. Đợi đến khi trời nhá nhem tối, hắn sẽ xúi người thả vài con ch.ó dại ra. Thử xem lúc đấy bọn chúng có cong m.ô.n.g lên mà chạy không, để xem cái lũ đấy cứng đầu cứng cổ được đến mức nào!
"Lão Sáu, người đã tập hợp đủ chưa?"
"Đủ cả rồi! Thậm chí có cả người của đại đội Thạch Đầu bên cạnh cũng sang góp mặt."
"Được đấy, lão Sáu, khá khen cho chú mày! Mẹ già nhà mình quả là cao tay. Giao việc này cho chú, đảm bảo trăm trận trăm thắng."
Được khen ngợi đến mức mồ hôi túa ra đầy đầu, Triệu Nguyên Song vội xua tay khiêm tốn. Hắn chưa bao giờ cảm thấy sự kỳ vọng của mẹ già lại đặt lên vai mình một gánh nặng to lớn đến thế.
So với lúc này, hắn thà được làm một thằng con thứ Sáu nhạt nhòa, không mấy được lòng mẹ trong gia đình họ Triệu còn hơn.
Bởi để chiếm được sự ưu ái của mẹ, áp lực phải gánh vác thực sự không hề nhỏ.
Chỉ mong sao lần này mọi việc đều suôn sẻ, êm xuôi. Nghĩ đến đây, Triệu Nguyên Song lại thấy chột dạ. Hồi trước cùng mẹ già xách ghế đập cửa nhà người ta trong làng, hắn thấy chuyện đó cũng bình thường. Giờ đây hùa theo mẹ làm cái chuyện "động trời" thế này, hắn cảm thấy tim mình như muốn nhảy thót ra ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hắn vẫn luôn tự hào mình là đứa mưu mô, lắm chiêu trò nhất nhà họ Triệu. Nhưng giờ hắn mới nhận ra, mấy cái toan tính vặt vãnh của mình thì thấm tháp vào đâu!
So với mưu sâu kế hiểm của mẹ già, thực sự chỉ là trò trẻ con!
Tại Sở Công an, Kỳ Hồng Đậu không mấy ngạc nhiên khi nhìn thấy đại đội trưởng và bí thư đại đội bị giải vào.
Bỏ mặc ba "ông bà già không đứng đắn" này trong một căn phòng, các đồng chí công an cũng vò đầu bứt tai, rủ nhau đi họp bàn phương án giải quyết.
"Bà cụ à, nếu vụ này mà xôi hỏng bỏng không, thì mấy cái thân già chúng ta xác định là thê t.h.ả.m rồi."
Bí thư đại đội ngồi bệt xuống đất. Câu "Nói bỏ là bỏ" lúc nãy, chắc chắn là câu nói sảng khoái nhất cuộc đời ông từ trước đến nay.
Ông vẫn còn đôi chút khao khát quyền lực, sự nghiệp. Nghĩ lại những lời đanh thép mình vừa thốt ra, ông còn không dám tin đó là chính mình.
Đại đội trưởng nửa đùa nửa thật, hạ giọng hỏi bí thư đại đội và Kỳ Hồng Đậu: "Bây giờ chúng ta bị nhốt ở đây, cựa quậy không xong, liệu bên ngoài có xảy ra cớ sự gì không?"
Nghĩ đến thôi đã thấy bất an.
Không có ông trực tiếp đứng đó chỉ đạo, ông sợ tình hình sẽ vuột khỏi tầm kiểm soát.
Kỳ Hồng Đậu đưa tay xoa xoa cái bụng đang biểu tình ùng ục. Ở Sở Công an chỉ có mỗi một cái dở, đó là họ không phát cơm, bà chỉ đành ngoan ngoãn chịu trận nhịn đói.
Nghe đại đội trưởng hỏi, bà cố nén cơn đói, đáp trả: "Lẽ nào chỉ mình ông sợ tình hình ngoài tầm kiểm soát?"
Ở ngoài kia, số kẻ đang nơm nớp lo sợ tình hình vượt ngoài tầm kiểm soát còn đông đảo hơn nhiều!