Nhiệm vụ huy động mọi người tung tin đồn thất thiệt vừa được giao xuống, chưa kịp đến hạn định đã được hoàn thành vượt mức chỉ tiêu.

Thật nực cười, nếu kêu gọi mọi người đổ mồ hôi sôi nước mắt gieo cấy gặt hái, có khi họ còn phải đắn đo suy nghĩ chán chê mới hăng hái hưởng ứng. Nhưng đằng này lại là tung tin đồn nhảm...

Cái trò "bà tám" này thì chỉ cần có mồm là làm được, việc biến không thành có vốn dĩ đã là truyền thống lâu đời rồi. Giờ chỉ là bịa ra một lời nói dối để đ.á.n.h lừa lũ mẹ mìn, thì cứ gọi là tuôn ra như suối, dễ như trở bàn tay.

Chẳng có chút khó khăn nào sất.

"Mẹ ơi, đám người kia có sập bẫy thật không ạ?"

Triệu Ái Dân vốn nổi tiếng là kẻ lười biếng việc nhà, nhưng hễ có trò gì mới mẻ, hay ho là lại hăng hái tham gia. Từ khi Kỳ Hồng Đậu thông báo kế hoạch vây bắt, anh ta không chỉ tham gia nhiệt tình nhất nhà mà còn tỏ ra hào hứng tột độ.

Chỉ có điều, cái tật nhấp nhổm không yên của anh ta thì vẫn y nguyên.

Cứ như kiểu nồi cơm vừa mới bắc lên bếp đã chực mở vung ra xem chín chưa ấy, cái nết nóng vội, hấp tấp này đúng là chỉ có mẹ mới trị nổi.

"Muốn bọn chúng chui vào rọ, thì trước tiên anh phải khóa c.h.ặ.t cái miệng lại, đừng để ai nghe thấy kế hoạch của chúng ta."

Kỳ Hồng Đậu đi ngang qua Triệu Ái Dân, mắt nhìn thẳng, tiện chân giẫm mạnh lên chân anh ta một cái.

Bỏ ngoài tai tiếng kêu la oai oái của cậu con út, Kỳ Hồng Đậu quay sang dặn dò những người còn lại trong nhà họ Triệu: "Mọi người tập trung cao độ vào. Nếu bọn chúng chưa đi, chắc chắn vài ngày tới sẽ mò vào làng mình. Bọn trẻ trong nhà phải được trông chừng cẩn thận, không ai được lơ là. Vất vả cũng chỉ mấy ngày này thôi."

Tóm được bọn chúng rồi, cả làng sẽ được ăn no ngủ kỹ, mọi người cùng vui vẻ.

"Mẹ cứ yên tâm, chỉ cần lũ khốn đó dám bén mảng tới đây, chúng con tuyệt đối không tha cho chúng!"

Trên núi đã đào sẵn không ít bẫy rập. Trừ người của đại đội Hồng Kỳ ra, bất cứ kẻ lạ mặt nào dám bén mảng vào núi, chỉ cần lỡ chân đạp phải một cái "mìn" là cầm chắc cái vé "có đi không có về".

"Đúng rồi mẹ ạ, chúng ta chuẩn bị kỹ lưỡng thế này, chắc chắn sẽ bắt sống được bọn chúng!"

"Con cũng dặn đi dặn lại Đại Bảo, Nhị Bảo rồi, chúng nó tuyệt đối không dám chạy lung tung đâu."

Được rồi, thấy mọi việc đang diễn ra đúng như dự tính, Kỳ Hồng Đậu thầm nghĩ, không sợ chúng không đến, chỉ cần chúng vác mặt tới, với cái "thiên la địa võng" đã giăng sẵn này, kiểu gì cũng thu hoạch lớn.

Ban ngày, nhịp sống ở đại đội Hồng Kỳ vẫn diễn ra bình thường, ai ra đồng cứ ra đồng, ai đi học cứ đi học.

Hôm nay, việc nấu nướng hậu cần của nhà họ Triệu được giao cho Giang Tuệ Phương đang mang bầu, Triệu Ngọc Diệp và Vương Tiểu Thảo.

Tam Bảo, Tứ Bảo, bé Nữu Nữu và Triệu Ngọc Táp vì còn quá nhỏ nên đều bị giữ rịt ở nhà.

Chiếc xích đu làm từ ván gỗ và dây thừng trước cửa vẫn còn đó, mấy đứa trẻ thay nhau leo lên chơi đùa.

Để dỗ dành bọn trẻ khỏi quấy khóc, Kỳ Hồng Đậu lấy nốt mấy quả đào cuối cùng trong nhà đem rửa sạch, chia cho mỗi đứa một quả để nhai đỡ buồn chán, còn bà thì ra gốc cây cổ thụ đầu làng hóng hớt tin tức mới nhất.

Trong bếp, Giang Tuệ Phương vừa rửa xong rổ rau mang ra đổ nước, thấy mấy đứa trẻ mỗi đứa ôm một quả đào, mà quả của bé Nữu Nữu lại là quả to nhất. Cô ta không khỏi thầm trách móc bà cụ thiên vị.

Tiện thể, cô ta lườm luôn cậu con trai nhà mình đang ôm quả đào gặm nhồm nhoàm như heo con, giống hệt bố nó, chẳng lanh lợi chút nào.

Cuối cùng, cô ta hậm hực xách rổ rau, quay người trở lại bếp tiếp tục công việc.

Vương Tiểu Thảo là bếp chính, Giang Tuệ Phương chỉ phụ việc lặt vặt.

Khi khói bếp bắt đầu tỏa ra từ ống khói, một đứa trẻ chừng mười hai tuổi chạy đến trước cổng nhà họ Triệu.

Nó liếc mắt một cái là thấy ngay bé Nữu Nữu đang cầm quả đào to đùng mới chỉ bị gặm mất một mẩu vỏ.

Nháy mắt quan sát xung quanh không thấy người lớn, nó lao tới giật phăng quả đào trên tay bé Nữu Nữu.

Đang ăn ngon lành bỗng dưng mất quả đào, bé Nữu Nữu ngơ ngác ngẩng đầu lên, thấy đứa trẻ lớn hơn đang cười nhăn nhở với mình, rồi "ngấu" một miếng to c.ắ.n đứt cả mảng đào ngon lành. Đó là quả đào của Nữu Nữu mà...

Nữu Nữu chậm chạp định đưa tay giành lại quả đào thì bị đẩy ngã nhào xuống đất.

Thấy cảnh đó, Tam Bảo, Tứ Bảo lập tức xông vào, la hét ỏm tỏi vào mặt cậu bé giật đồ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng lộ rõ vẻ giận dữ.

Triệu Ngọc Táp, 4 tuổi, lao lên c.ắ.n phập một cái vào chân cậu bé kia. Cú c.ắ.n bất ngờ khiến cậu bé vừa rồi còn đang đắc ý phải hét lên oai oái.

Có tiếng động gì thế này...

Nghe thấy tiếng ồn ào, Vương Tiểu Thảo và Giang Tuệ Phương từ trong bếp tất tả chạy ra.

Nhưng họ chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng cậu bé kia đang ba chân bốn cẳng bỏ chạy, còn mấy đứa trẻ trong nhà thì ngã lăn lóc trên đất, gào khóc t.h.ả.m thiết, những quả đào lăn lóc khắp nơi.

Tuy chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhưng cả Vương Tiểu Thảo và Giang Tuệ Phương đều nhận ra đứa trẻ đó là ai.

"Thằng ôn con Lâm Vượng Tài!"

"Cháu gái ruột của mình mà nó cũng nỡ bắt nạt thế cơ à!"

Cậu bé đó chẳng phải ai xa lạ, chính là đứa em trai cùng cha khác mẹ của Lâm Thu Vũ.

Vốn dĩ nhà mẹ đẻ của Lâm Thu Vũ và cô đã cắt đứt quan hệ, không còn qua lại gì. Nhưng từ khi cuộc sống của nhà họ Triệu dần phất lên, bà mẹ kế của Lâm Thu Vũ lại bắt đầu rục rịch giở trò.

Bà ta đã dăm lần bảy lượt tìm đến, nhằm moi móc chút lợi lộc từ Lâm Thu Vũ, thậm chí còn trơ tráo đòi Triệu Hướng Nam phải đưa thêm tiền sính lễ cho nhà họ Lâm để lo chuyện cưới xin cho em trai Lâm Thu Vũ.

Nhưng chẳng cần Lâm Thu Vũ phải ra mặt, bà cụ Kỳ Hồng Đậu đã c.h.ử.i cho một trận té tát, đuổi thẳng cổ.

Từ đó trở đi, mẹ kế của Lâm Thu Vũ không dám vác mặt đến tống tiền nữa. Thế nhưng, thằng em trai Lâm Vượng Tài vốn tính lưu manh, chắc vì ấm ức chuyện mẹ ruột bị nhà họ Triệu c.h.ử.i mắng, nên đ.â.m ra thù hằn nhà họ Triệu.

Người lớn thì nó không dám chọc, nên toàn nhắm vào những đứa trẻ yếu ớt để bắt nạt.

Giống như lần này, rõ ràng là nhắm thẳng vào bé Nữu Nữu, cố tình giật đồ ăn của con bé.

"Đúng là con mẹ kế nào dạy ra đứa con nấy, nhìn là biết thứ chẳng ra gì!"

Giang Tuệ Phương c.h.ử.i bới ầm ĩ. Vương Tiểu Thảo ôm bé Nữu Nữu và Triệu Ngọc Táp đang khóc thút thít vào lòng, xót xa xoa xoa đầu chúng.

Giang Tuệ Phương nhặt mấy quả đào rơi trên đất đem rửa lại rồi chia cho bọn trẻ. Nhưng quả của Nữu Nữu đã mất, thấy con bé tủi thân tội nghiệp, Giang Tuệ Phương gắt gỏng:

"Mày bị câm à? Bị giật đồ mà không biết khóc to lên sao?!"

Cô ta giật lấy quả đào trên tay Tam Bảo, quay vào bếp cắt một miếng rồi dúi vào tay Nữu Nữu.

Có đồ ăn, Nữu Nữu lại toét miệng cười tươi rói với Giang Tuệ Phương.

Giang Tuệ Phương: "... Ăn đi ăn đi, đúng là đồ tham ăn, bé tí thế này ăn một miếng là đủ no rồi."

Để cả quả to đùng ăn không hết lại lãng phí.

...

Trạm tình báo đầu làng báo tin khẩn cấp: Có người phát hiện vài bóng đen lén lút ở chân núi, xem chừng định mò lên núi.

Bà con đại đội Hồng Kỳ nghe tin, mắt ai nấy đều sáng rực lên: Lũ khốn kiếp, to gan thật, dám mò lên núi cơ đấy!

Kỳ Hồng Đậu lập tức sai người đi tìm đại đội trưởng. Thời cơ "tóm gọn ổ kiến lửa" đã đến!

Chương 223: Chiến Dịch Tóm Gọn Mụ Mìn - Cực Phẩm Lão Thái Thập Niên 60: Ngươi, Ngươi, Còn Có Ngươi Nữa, Quỳ Xuống - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia