"Em Út, chú không sao chứ?"
Lão Ngũ không khỏi lo lắng hỏi han.
Bà cụ đã mất được ngót nghét nửa năm rồi. Từ cái ngày lên làm ông chủ lớn bận rộn tối tăm mặt mũi, nay Nam mai Bắc chạy ngược chạy xuôi không ngơi nghỉ, thế mà nửa năm nay, Triệu Ái Dân lại cứ ru rú trong căn nhà cũ, gần như chẳng bước chân ra khỏi cửa nửa bước.
Triệu Nguyên Võ chẳng thể nào tự lừa mình dối người rằng bộ dạng hiện tại của đứa em út là chuyện bình thường.
Người thì vẫn sờ sờ ra đấy, nhưng trong mắt Triệu Nguyên Võ, thằng Út cứ như kẻ mất hồn mất vía.
"... Có phải tại cái ông thầy phong thủy hôm nọ cứ lảm nhảm nói mấy lời thần hồn nát thần tính với nó không?"
Triệu Nguyên Võ thắc mắc hỏi Giang Y Vân.
Nhưng chuyện này ai mà biết được sự tình ra sao?
Trước đây, giỏi lắm thì họ cũng chỉ tiếp xúc với mấy bà đồng, bà cốt ở mấy ngôi làng hẻo lánh trên núi. Nghe mấy bà ấy bói toán tình duyên, cầu tự, cầu con hay mấy cái mẹo vặt vãnh đ.á.n.h tiểu nhân, trừ tà này nọ, chứ nào đã được đàm đạo chính thức với "đại sư" phong thủy bao giờ.
Thêm nữa, hôm đó ông thầy và thằng Út thì thầm to nhỏ với nhau cái gì, có ai đứng gần mà nghe lỏm được đâu.
Bây giờ có đoán mò thì cũng chẳng biết đâu mà lần.
Triệu Nguyên Võ: "Hay là mời ông 'đại sư' đó quay lại đây hỏi cho ra nhẽ?"
Giang Y Vân: "Ông có số điện thoại liên lạc của 'đại sư' à? Hay tôi có?"
Cả hai người đều lắc đầu, chẳng ai có cách liên lạc.
Vậy chẳng phải là bó tay toàn tập sao?
Ngay cả Thái Văn Lệ, khi về quê thăm nhà, thấy Triệu Ái Dân vẫn nhốt mình trong nhà cũ không chịu ra ngoài, cũng vô cùng kinh ngạc.
Bà ghé qua dòm thử một cái, rồi quay về nói với Giang Y Vân: "Tôi thấy bộ dạng nó không giống bị trúng tà đâu, mà giống như đang mải mê vắt óc suy nghĩ chuyện gì đó đến đờ đẫn cả người, nhập tâm lắm..."
Cái vẻ mặt trầm ngâm, thất thần ấy của Triệu Ái Dân, Thái Văn Lệ đã nhẵn mặt từ những ngày chồng bà còn mải mê nghiên cứu đẽo gọt mấy cục gỗ.
Thế nên, chỉ cần liếc mắt một cái là bà đọc vanh vách trạng thái hiện tại của Triệu Ái Dân.
Chỉ là, bà phán đoán như vậy, mọi chuyện lại càng nhuốm màu kỳ bí, rùng rợn.
Triệu Ái Dân có thể mải mê suy nghĩ chuyện gì đến mức nhập tâm như vậy cơ chứ?
Bà cụ đã ra đi cả nửa năm ròng, chẳng lẽ giờ này hắn vẫn còn đắm chìm trong nỗi đau mất mẹ sao?
Đúng mà cũng không hẳn là đúng.
Triệu Ái Dân quả thực đang nhớ về bà cụ, nhưng cái hắn đang vắt óc suy nghĩ chính là câu trả lời mà bà cụ đã để lại cho mình.
Mặc dù giam mình trong nhà cũ, nội bất xuất ngoại bất nhập, nhưng ngày nào hắn cũng dùng điện thoại để lên mạng tra cứu, tìm kiếm thông tin.
Sự phát triển vũ bão của thời đại mang đến muôn vàn tiện ích, những luồng thông tin đi trước thời đại dễ dàng phá vỡ rào cản nhận thức nhờ có Internet.
Triệu Ái Dân đem những gì mình chứng kiến bên giường bà cụ ngày hôm đó – màn hình màu xanh nhạt lơ lửng giữa không trung cùng dòng chữ [Nhiệm vụ viên mãn, tiến hành kết toán] hiện lên rành rành – gõ lên thanh công cụ tìm kiếm. Nhưng kết quả trả về không phải là những bài viết về tâm linh, huyền học, mà lại là... "văn học mạng".
Văn học mạng thời điểm này đang bước vào giai đoạn bùng nổ mạnh mẽ, những khái niệm như "xuyên không", "trọng sinh" đã sớm được các tác giả nhào nặn, sáng tạo đầy táo bạo dựa trên trí tưởng tượng phong phú của người xưa.
Một người chưa từng tiếp xúc với mấy thứ "nhảm nhí" này như Triệu Ái Dân, trong suốt hơn nửa năm qua, đã "cày" nát không dưới một trăm bộ tiểu thuyết thể loại xuyên không, trọng sinh.
Hàng loạt giả thuyết, khả năng không ngừng nhảy múa trong đầu hắn.
Cuối cùng, xâu chuỗi lại với chi tiết về [mệnh cách kép] (người có hai số mệnh) của bà cụ mà ông thầy phong thủy từng vô tình tiết lộ, Triệu Ái Dân chốt hạ đáp án: "Xuyên không".
Thực ra, việc một ông già tiếp nhận khái niệm "trend" này cũng chẳng khó khăn gì.
Nếu trước khi dấn thân vào con đường tìm kiếm chân lý, bản thân hắn đã mang trong mình một khát khao, mong mỏi mãnh liệt, thì hắn sẽ dễ dàng chấp nhận những điều phi lý này.
Hơn nữa, sau khi xác định được đáp án giả định, bằng phương pháp suy luận ngược, Triệu Ái Dân đã xâu chuỗi và phát hiện ra vô số những chi tiết đáng ngờ.
Ví dụ như khối tài sản khổng lồ vượt xa sức tưởng tượng của tất cả mọi người mà bà cụ để lại.
Sau khi trích ra một phần để thực hiện di nguyện của bà cụ là hoàn trả lại cho nhà họ Trương, số tài sản còn lại vẫn còn quá nhiều, nhiều đến mức mấy anh em họ chẳng ai dám ho hé nửa lời với người ngoài.
Còn có những món đồ cổ vốn bị coi là "tứ cựu", từng bị bà cụ đem ra làm bình phong viện cớ bán lấy tiền xây nhà như con rồng bằng ngọc, hay cây trâm ngọc... Tất thảy đều nằm ngoan ngoãn trong rương di vật bà cụ để lại.
Con rồng bằng ngọc sau này được nhà họ Triệu hiến tặng cho bảo tàng quốc gia. Qua giám định chuyên môn, giá trị nghiên cứu lịch sử của nó vượt xa giới hạn của một viên ngọc thông thường.
Sự hiện diện của nó là minh chứng lịch sử sắc bén cho dấu tích của một nền văn minh rực rỡ từng tồn tại.
Về phần cây trâm ngọc của Triệu Ngọc Lan, cuối cùng vẫn được trả về tay chủ cũ, trở thành món đồ sưu tầm cá nhân vô giá của cô.
Bên cạnh những món đồ cổ ấy, số lượng vàng thỏi, trang sức vàng bạc mà bà cụ để lại nhiều không đếm xuể...
Triệu Ái Dân và anh chị em trong nhà đều hiểu rất rõ, trước khi được ông cậu tìm thấy, gia cảnh nhà mình rốt cuộc có bao nhiêu tài sản. Khi bà cụ gả cho ông nội, nhà họ Triệu nghèo rớt mồng tơi là sự thật không thể chối cãi.
Mặc dù trong bức thư tuyệt mệnh, bà cụ có viết rằng đây là của cải bà tình cờ đào được trên núi, trước nay giấu kín không dám mang ra dùng... Những người khác trong nhà, vì không tìm được lời giải thích nào hợp lý hơn, đành bấm bụng tin vào cái cớ ấy.
Nhưng với Triệu Ái Dân, người đã tận mắt chứng kiến màn hình xanh nhạt lơ lửng kia, hắn không thể nào tự dối lòng mình bằng cái lý do gượng ép ấy được.
...
Triệu Ái Dân cũng từng thử tìm đến "đại sư" phong thủy kia để xin lời giải đáp, nhưng ông thầy chỉ buông thõng một câu: "Đừng nên gượng ép, duyên đến thì mọi khúc mắc ắt sẽ tự được gỡ bỏ."
Nói thật, nếu không phải vì đã trót vung quá nhiều tiền mời ông ta, và cái danh tiếng "đại sư" của ông ta cũng vang dội thật, thì Triệu Ái Dân đã c.h.ử.i thẳng mặt ông ta là đồ l.ừ.a đ.ả.o rồi.
Tưởng hắn là thằng ngu chắc?
Cái bài văn mẫu "cao dán vạn năng" này, đâu cần ông ta mở miệng, hắn đi hỏi mấy bà bán rau ngoài chợ cũng nghe được y chang!
Ông thầy cứ tủm tỉm cười, dẫu nhìn thấu sự hoài nghi của Triệu Ái Dân cũng chẳng hề mảy may tức giận.
Hết cách, Triệu Ái Dân đành ỉu xìu cụp đuôi lủi thủi đi về.
Biển người mênh m.ô.n.g, muốn tìm một người biết đâu chừng vốn chẳng hề tồn tại trên đời này, khó khăn đến nhường nào?
Trong suốt quãng thời gian sau đó, Triệu Ái Dân ròng rã mỏi mòn chờ đợi hơn hai mươi năm trời.
Cho đến một buổi sáng nọ, hắn chuồn khỏi bệnh viện sau khi khám sức khỏe định kỳ xong. Muốn đi dạo khuây khỏa chút đỉnh, ai dè sơ ý bị bọn móc túi "hỏi thăm", rồi lại trượt chân ngã nhào. Hắn gọi với theo một cô gái trẻ xui xẻo tình cờ đi ngang qua:
"Này cô gái, kéo lão một tay với ——"
Cô gái xui xẻo ấy, sau một hồi rõ ràng là có do dự, đắn đo, cuối cùng vẫn rủ lòng thương xót, bước tới đỡ hắn dậy.
Khoảnh khắc đó, bánh răng vận mệnh vốn đã hoen rỉ từ lâu như được tra thêm dầu mỡ, bắt đầu trơn tru lăn bánh về phía trước.
Thói quen hành vi, cách ăn nói, nói chuyện, và cả những biểu cảm siêu vi tế của một người, gần như luôn tuân theo một khuôn mẫu cố định mang đậm dấu ấn cá nhân.
Hóa thân thành ông cụ Lão Triệu, Triệu Ái Dân mắt không mờ, tai không điếc. Trái tim già nua của ông, khi tinh ý phát hiện ra những điểm tương đồng nhỏ nhặt đến khó tin ấy, bắt đầu đập loạn nhịp, thình thịch liên hồi.
Ông giả vờ tạo ra những cuộc chạm trán tình cờ, lẽo đẽo tháp tùng cô đi ăn, đi chơi khắp nơi, chụp ảnh cho cô, ngắm nhìn cô lúc vui sướng, lúc giận hờn. Ông say sưa ngắm nhìn khuôn mặt, nét mày thanh xuân phơi phới của cô – dù chẳng mảy may có chút gì giống với bà cụ trong ký ức của ông, nhưng lại mang đến một cảm giác thân thuộc, gần gũi đến nghẹn ngào.
Kỳ Hồng Đậu chẳng hề hay biết, vào cái giây phút ông đoán chắc cô chính là bà cụ năm nào, đồng chí Lão Triệu đã ngồi bệt xuống t.h.ả.m khách sạn, gào khóc nức nở đến tốn sạch một hộp khăn giấy.
Đồng chí Lão Triệu thầm nghĩ, ông quả thực là một người có phước lớn mạng lớn.
Người ta trên đời chỉ có một người mẹ, còn ông, ông có tận hai người.
Một người mang nặng đẻ đau sinh ra ông, nuôi nấng ông thành người, không quản ngại gian lao vất vả.
Một người dạy dỗ ông, yêu thương ông, cho ông tận hưởng một cuộc sống sung sướng, viên mãn đến tận cuối đời.
Thử hỏi trên đời này, còn ai có được cái diễm phúc tuyệt vời như ông nữa đây?