1. Mộc Di cố gắng dùng lưỡi đẩy miếng băng keo đang dán miệng mình lại nhưng hoàn toàn vô dụng, cô từng xem phim truyền hình còn nghĩ sao người ta không đẩy ra thì bây giờ đã hiểu, căn bản không thể.

Nhìn cha như con ch.ó vẫy đuôi cầm lấy túi nhựa đen đầy tiền cuối đầu cảm ơn mà muốn nôn tại chỗ, thật muốn xông tới đập cho nát mặt ông ta.

Ông ta ra đến cửa còn quay lại cười đầy ranh mãnh, cái gương mặt đắt thắng đó thật sự rất nhạo báng, chỉ cần thoát ra được cô không tiếc tiền thuê mấy anh đại ca xủ ông ta một trận rồi lôi đến đồn cảnh sát. Nhưng nhìn ba tên đàn ông đang ngồi ghế vẻ mặt xem kịch thì có vẻ chẳng thể làm được điều đó rồi.

Tạ Phong mở một cúc áo ra, như một quý công t.ử từ tốn xoắn tay áo sơ mi trắng, đôi mắt dài màu xanh như chứa đựng cả bầu trời mùa xuân ấm áp đầy thâm tình nhìn về phía Mộc Di, đôi môi mỏng hơi khô mấp mái lên tiếng:" Giám đốc Mộc bị trừ tiền đi trễ nhé"

Anh còn rất thân thiện nháy mắt tinh nghịch.

Mộc Di chỉ có thể trừng mắt, phát ra mấy tiếng ư ư nhưng thật ra đang c.h.ử.i rất hăng hái.

"Đ* m* anh, tên ch.ó nào bắt cóc tôi để rồi trừ tiền chuyên cần, tên tư bản đáng c.h.ế.t...***"

Trần Đình Lẫm nhìn qua một tên đàn em, hắn hiểu ý đi đến gỡ miếng băng keo trên miệng Mộc Thần ra, đỡ Mộc Thần ngồi lên ghế.

Cô trừng lớn mắt nhìn ba người đàn ông đó, nhìn tên đàn em. Bất công, thật sự bất công.

"Chị, chị có sao không. Thằng khốn mau thả chị tôi đi. Ông ta và chúng tôi sớm đã đoạn tuyệt quan hệ cha con, có giỏi thì bắt ông ta trả. Tôi sẽ kiện các người."

Hoàng Ngọc Hưng bật cười, đôi mắt màu hổ phách lạnh lẽo nhìn đến:" Hộ khẩu chưa tách mà bé yêu, hình như em còn chẳng thật sự ra tòa hay công an làm giấy từ cha nữa. Em thật bất cẩn, sao có thể đáng yêu đến như vậy chứ."

Mộc Thần tức đến run người, năm đó cậu và chị quả thật chỉ nói miệng rồi bỏ đi, đôi mắt đầy tơ m.á.u nhìn về ba người đàn ông đó hét lớn:" Ông ta nợ bao nhiêu, tôi có bán nội tạng cũng trả hết. Các người mau thả chị tôi ra, chị ấy có mệnh hệ gì tôi cũng kéo theo các người. Có gì cứ nhắm vào một mình tôi."

"Thế thì làm khó tôi rồi phải không" Tạ Phong cười khúc khích nhìn qua hai người bạn, anh bắt chéo đôi chân dài tì cằm lên tay đặt trên đầu gối cười nói với Mộc Thần:" Tôi không chơi gay nên chỉ có thể b.ắ.n vào trong cô ấy"

Đám đàn em kế bên không nhịn được cười, chắc chủ tịch lại lãng tai nữa.

Mộc Thần chợt khựng lại, Mộc Di ngơ ngác cố ngước đầu lên nhìn về phía phát ra âm thanh, mẹ nó thằng chủ tịch điên thoại cái đ*o gì nữa vậy.

"Đừng nói nhảm, tôi hỏi ông ta nợ bao nhiêu. Tôi sẽ trả hết, làm ơn các người thả chị tôi ra"

Mộc Thần từ ghế trượt xuống, quỳ thẳng lên nền xi măng lạnh buốt, hai đầu gối nhanh ch.óng cảm nhận được sự đau đớn.

Tạ Phong thấy không ai lên tiếng, khóe miệng hơi nhếch lên:" Chín tỷ, thế nào. Cũng không nhiều lắm ha vừa hay cả hai chị em đều không đủ."

Mộc Di nằm bẹp xuống ngẩn ngơ nhìn về phía tường đầy các thùng dầu đóng bụi, bán hết tài sản mình hiện có, một quả thận, một nhãn cầu cùng với tiền tích góp của em trai chưa chắc gom được bốn tỷ. Cô chỉ biết tự cười trong lòng, nước mắt không biết rơi từ lúc nào. Tại sao cuộc đời mình sắp rực rỡ thì lại bị ông ta lần nữa ném thẳng xuống hố bùn bẩn thỉu này.

Chủ tịch đã đích thân đến thì chắc chắn không thể báo công an, phải làm sao đây. Làm sao để thoát ra được rồi bắt lấy ông ta. Tại sao năm đó lại không đi làm giấy từ cha hay cái gì chứng minh không còn quan hệ... rất nhiều câu hỏi tại sao lặp đi lặp lại trong đầu cô cho đến khi bản thân bị bế bổng lên cô mới ý thức được thực tại.

"Ngủ ngoan,tôi đưa em đi lấy một quả thận"

Gương mặt đẹp như tạc tượng của Tạ Phong cúi gần sát bên, lời nói từng khiến cô thao thức từ lần đầu gặp anh ở công ty mẹ lúc này trở nên cực kì đáng sợ, như lời thì thầm của ác ma. Cô đã nghĩ đến nhưng khi nghe đến lại bất giác run rẩy, đôi môi xinh đẹp ấy lần nữa nhếch lên để lộ chiếc răng khểnh dễ thương không phủ hợp với vẻ lạnh lùng của anh.

Mí mắt nặng trịch khiến cô dần chìm vào giấc ngủ.

"Hai cậu đừng làm gì quá đáng đấy, nhìn như b.úp bê thủy tinh ha"

Anh nhanh ch.óng lên xe, cũng chẳng nghe được hai tên kia nói gì phía sau. 

2. Mộc Di ngồi trong văn phòng anh, đây vốn là chỗ cô vẫn thường đến cùng anh xem xét lại mấy phương án tối ưu hóa vật liệu nay lại thành nơi để kí hợp đồng bán thân trả nợ.

"Ha ha, tôi và ông ta thật sự đã cắt đứt, nên bản hợp đồng này" Rõ ràng lúc đó chính anh còn đưa thêm tiền cho lão, đây rõ ràng là có kế hoạch từ trước.

Tạ Phong như một quý ông nhăm nhi tách trà nóng, thưởng thức vị trà thanh mát hơi đắng chát nhẹ nơi đầu lưỡi nhưng hậu vị từng chút ngọt thanh len lỏi trong cổ họng, chậm rãi đáp:"

Chương 1 - Cuộc Sống Cá Mặn Của Con Nợ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia