2. Cửa văn phòng được thư kí mở ra, Mộc Di cẩn thận bước vào trong.

Không có ai, đi đến bàn làm việc thấy tờ giấy ghi chú màu vàng.

'Mở cửa vào trong'

Cô từng nghe mọi người trong công ty đồn đại ở văn phòng chủ tịch có phòng ngủ, không ngờ thật sự là vậy. Nhưng mình có thấy cái cửa nào.

Phía sau ghế ngồi là dãy tủ sách, cô chẳng tìm được đành đi ra nhờ thư kí Lê. Cái cửa phòng ngủ làm như mật thất thời xưa, đáng ghét thật.

Nhìn chăm chú theo thao tác của thư kí Lê, Mộc Di mới nhận ra cái màn hình trên cửa tủ của tủ sách không phải để mở tủ mà là mở cửa phòng ngủ. Đúng là tên nhà giàu điên khùng, nhưng mà tại sao mật khẩu là sinh nhật mình.

"Giám đốc đẩy cửa vào là được, tôi xin phép ra ngoài"

Nhìn gương mặt hóng được chuyện của thư kí mà cô muốn độn thổ, hiểu lầm nhưng không thể giải thích thành lời chính là thời điểm này.

Cô đ.á.n.h giá một lượt căn phòng, bình thường hết sức bình thường của sự xa xỉ. Cái đèn chùm lớn lấp lánh đến ch.ói mắt, cùng cái tên khùng đang đắp chăn màu hồng trên cái giường màu vàng cùng mấy con gấu bông dễ thương là sao đây.

Đôi mài bất giác nhăn lại, miệng giật giật muốn tán thưởng thì nghe thấy giọng nói anh.

"Tôi không thích hai chân mài em hôn nhau, tôi thích em hôn tôi hơn"

"Chủ tịch nói khùng điên gì vậy" Muốn nôn, thật sự muốn nôn.

"Tắt đèn, nằm xuống với tôi đi. Ngủ dậy tôi sẽ trả lời câu hỏi của em"

Mộc Di biết rõ anh ta bị điên nhưng cứ như bị ma ám mà bất giác làm theo, đến khi nằm kế bên còn chui vào chung chăn cô mới sựt tỉnh. Điên rồi, mình điên thật rồi.