“Quan Nguyệt Hà cười ha ha.”
Cười xong, chính cô cũng không kìm được mà đỏ hoe đôi mắt.
Đặc biệt là khi đi ngang qua khu nền cũ của xưởng may Trác Việt, sống mũi cô thấy cay cay.
Xưởng may Trác Việt đã hoàn thành việc di dời vào năm 2005, sau đó nơi này bị san bằng và những tòa nhà mới được mọc lên.
Xưởng may Trác Việt trước đây giờ đã biến thành khu vườn sáng tạo khoa học kỹ thuật và nhà hát lớn, dấu vết ngày xưa chẳng còn lại chút nào.
Ngay cả khu tập thể công nhân viên xưởng may Trác Việt gần đó cũng vì xưởng di dời mà không ít công nhân đã chọn bán nhà ở đây để đổi lấy những căn nhà thương mại gần xưởng hơn.
Những người còn ở lại khu tập thể đa số là các công nhân già đã nghỉ hưu.
Người đi ngang qua sẽ không thể tưởng tượng nổi nơi này từng phát triển từ vài gian nhà cấp bốn nhỏ bé thành một nhà máy lớn.
Cô đồng chí Tiểu Quan chưa đầy mười sáu tuổi xuất phát từ đây, giờ đây đã là đồng chí Lão Quan gần sáu mươi tuổi rồi.
Đồng chí Tiểu Quan và xưởng may Trác Việt đều đã hoàn thành sứ mệnh được giao phó trong từng thời kỳ lịch sử đặc thù.
Nhưng hiện tại chỉ có đồng chí Tiểu Quan là vinh dự nghỉ hưu, còn xưởng may Trác Việt trong thời đại mới lại có một sứ mệnh khác, gánh vác kế sinh nhai của hàng vạn gia đình.
—
Quan Nguyệt Hà cũng chỉ bùi ngùi một lát thôi, còn chưa về đến nhà đã gặp ngay Hứa Thành Tài đang xách theo đồ uống đi về phía nhà cô.
“Chậc chậc!”
Hứa Thành Tài lắc đầu, Nguyệt Hà từng này tuổi rồi mà vẫn cứ thích đạp xe chở người.
“Chỉ đợi cậu về là cho vào chảo xào nấu thôi đấy.”
Hứa Thành Tài không khách sáo đặt đồ uống vào giỏ xe, “Không gọi mấy đứa nhỏ, mấy người chúng ta hôm nay chúc mừng trước, hôm nào cuối tuần lại ra nhà hàng làm một bữa linh đình sau.”
Quan Nguyệt Hà hiểu ý.
Chính là mấy người Đinh Học Văn khi nghỉ hưu, ai nấy đều khóc sướt mướt, sợ bị đám con cháu nhìn thấy rồi cười nhạo mà, cô hiểu quá mà.
“Ơ, Nguyệt Hà về rồi kìa, để cô ấy làm món thịt kho tàu đi, lão Đinh ông làm không đúng vị đó đâu.”
Quan Nguyệt Hà cười mắng, rốt cuộc là ai nghỉ hưu đây?
Sao lại còn bắt cô phải ra tay nấu nướng nữa?
Nhưng những người khác đều mang vẻ mặt lý lẽ đương nhiên, Quan Nguyệt Hà chỉ đành đi vào bếp.
Bữa cơm chúc mừng đồng chí Quan Nguyệt Hà vinh dự nghỉ hưu này, Quan Nguyệt Hà còn chưa rơi nước mắt thì những người khác đã sụt sùi ghê lắm rồi.
Cô đã nói từ trước rồi, đám người này chẳng uống được chút rượu nào, tuổi càng cao t.ửu lượng càng kém, nhấp một chút là lại muốn gào khóc, thật là không có tiền đồ!
Quan Nguyệt Hà quay đầu lại dùng mu bàn tay lau lau mắt.
Vừa quay đầu lại đã phát hiện đám bạn nối khố và người nhà của họ đang nhìn cô chằm chằm mà cười.
Làm cho mắt cô lại thấy nóng lên.
Những người bạn nối khố quen nhau từ hồi còn mặc quần thủng đáy, hơn nửa đời người trôi qua, vẫn cứ là mấy người bọn họ.
Lâm Tư Điềm đính chính:
“Chỉ có hai chúng ta là quen nhau từ hồi mặc quần thủng đáy thôi, hai ông này là quen sau này đó.”
Tất nhiên, đứng trước hơn nửa đời người thì thiếu đi hai ba năm đó cũng chẳng đáng nhắc tới.
Ngày hôm sau.
“Đồng chí Lão Quan, nghỉ hưu vui vẻ nhé!”
Giọng nói sang sảng của Lâm Thính truyền qua điện thoại, làm tai họ vang lên ong ong.
Quan Nguyệt Hà dự định sẽ đưa việc đi Tây Bắc vào kế hoạch, không nhất định gặp được con gái nhưng đi thăm bạn cũ cũng tốt mà.
Nhưng trước khi đi xa, cô còn phải ở lại Kinh thành thêm một thời gian nữa để chờ đón một số người bạn cũ.
—
Từ năm ngoái, bọn Xuân Mai đã bảo muốn đến Kinh thành thăm thầy cô và cô, tiện thể đi dạo thủ đô một vòng.
Nhưng vì đủ mọi chuyện nên kế hoạch mãi không thực hiện được.
Mãi đến tháng bảy năm nay, mọi người mới hoàn toàn quyết định xong, bảo là muốn đến xem Olympic.
Họ cùng với người nhà, trước khi đến Kinh thành đã hẹn nhau đi du lịch ở nơi khác trước, lúc đó Quan Nguyệt Hà sắp nghỉ hưu mỗi lần nhận được điện thoại của họ đều tức đến nghiến răng nghiến lợi.
Thế là cô và Lâm Ức Khổ hôm nay đặc biệt đến để đón họ.
Bây giờ không được vào sân ga đón người nữa, chỉ có thể ngoan ngoãn đợi người ở bên ngoài.
Gần đến giờ, Quan Nguyệt Hà chờ đợi loa thông báo tin tức tàu vào ga.
Nhóm người này cũng khá bắt kịp thời đại, tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên của đất nước vừa mới thông xe, họ đã đặc biệt đi sang thành phố lân cận một chuyến, bảo là để ngồi thử cho biết.
“Kia có phải Nguyệt Hà không?”
“Ái chà, đúng là Nguyệt Hà rồi!
Tớ liếc mắt một cái là nhận ra ngay!”
Không nhận ra mới là lạ.
Trên đầu cô đang giơ cao một tấm bảng lớn có viết mấy chữ to tướng “Bạn học của Quan Nguyệt Hà” cơ mà!
Nhóm người năm xưa rời đi trên chuyến tàu hỏa xập xình xập xình, nay lại cưỡi trên tốc độ mới của đất nước một lần nữa đặt chân đến Kinh thành.
Tròn ba mươi lăm năm.
Dùng thời gian của gần hai thế hệ.