-Hết-
Không học thuộc được thì nguyên năm nay con cấm túc ăn thịt.
Phải đến tận ngày thứ năm, nhà họ Đường mới thực sự trở lại trạng thái yên bình. Trải qua chuỗi ngày bận rộn, cả nhà đều rã rời thân xác, nhưng sâu thẳm trong lòng, ai nấy đều hân hoan rạng rỡ.
Bất cứ ai gặp gỡ người nhà họ Đường, đặc biệt là Đường lão Tứ, những lời ca tụng, những thái độ nịnh bợ đều như rót mật vào tai, khiến họ sung sướng đến mức quên cả mệt mỏi.
Đến cả Đường bà t.ử, người vốn nổi tiếng ngoa ngoắt, nay cũng bặt tiếng c.h.ử.i rủa. Chỉ cần đứng đó thôi cũng có người đến bắt chuyện, mà câu nào câu nấy đều là lời khen ngợi Đường Diệu Tổ. Đường bà t.ử nghe mà lòng mở cờ.
Dù vui vẻ đến đâu, vẫn có những hiện thực không thể né tránh. Nhìn thấy vị thế của người có học được nâng cao rõ rệt, ngọn lửa khao khát trong lòng hai vợ chồng đại phòng lại càng bùng cháy mãnh liệt. Những lời tán dương, xu nịnh của người đời đối với nhà họ Đường giờ đây, trong mắt họ, sẽ là những lời tâng bốc, nịnh bợ dành riêng cho họ trong tương lai.
Thế là ngay sau bữa tối hôm đó, Đường lão Đại lại khơi lại chuyện cho con đi học. Mặc dù ông khao khát được Tứ đệ dẫn Thiết Đản lên thị trấn học hành, nhưng ông thừa hiểu đó là chuyện hoang đường nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhưng việc cho con trai đi học thì không thể trì hoãn thêm nữa. Đưa con vào trường càng sớm, con ông càng nhanh ch.óng bước chân vào hàng ngũ những người trí thức.
Nhân lúc gia đình tề tựu đông đủ, Đường lão Đại đăm đăm nhìn phụ mẫu với ánh mắt rực lửa kỳ vọng: "Cha, lần trước cha bảo đã ưng thuận chuyện Thiết Đản đi học rồi, giờ có phải chúng ta nên rục rịch chuẩn bị dần không ạ?"
Nụ cười trên gương mặt Đường lão đầu chợt khựng lại, ánh mắt ông bất giác hướng về phía Đường Diệu Tổ.
Đường Diệu Tổ đủng đỉnh nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Bộ ấm chén và lá trà này đều là đồ nghề gã cất công mang từ ngoài về.
Tiếng nắp chén lanh canh va vào thành sứ kéo theo sự chú ý của tất cả mọi người. Mãn nguyện với hiệu ứng mình tạo ra, Đường Diệu Tổ lia ánh mắt khinh miệt lướt qua ba người con trai nhà đại phòng, giọng nói mang đậm vẻ coi thường không thèm che giấu: "Đại ca, nhà ta đào đâu ra bạc mà lo cho Thiết Đản đi học? Cha mẹ tuổi tác đã cao, đến lúc an hưởng tuổi già rồi, chẳng nhẽ ca còn muốn hai thân già này phải còng lưng bán mặt cho đất bán lưng cho trời nữa sao?"
Đường lão Đại ngơ ngác nhìn song thân. Ở chốn đồng quê, khái niệm "nghỉ hưu" là một thứ gì đó vô cùng xa xỉ. Trừ phi bệnh tật nằm liệt giường hoặc tuổi cao sức yếu chẳng thể cầm cuốc nổi, bằng không, ai cũng phải bám ruộng bám nương cho đến ngày nhắm mắt xuôi tay.
Những lời lẽ của Đường Diệu Tổ lúc này khiến Đường lão Đại cảm thấy mình như một đứa con bất hiếu, tồi tệ vô cùng.
Đường Thạch Đầu ngồi bên cạnh lắc đầu ngao ngán. Ông anh cả bề ngoài trông có vẻ ranh mãnh, nhưng thực chất lại là kẻ có đầu óc đơn giản, chẳng biết tính toán sâu xa.
"Khụ." Tiếng hắng giọng của Đường Thạch Đầu kéo sự chú ý của mọi người về phía mình. Hắn vẫn giữ nguyên nụ cười nham nhở quen thuộc: "Tứ đệ nói chí phải, ai chẳng mong cha nương được nghỉ ngơi, sống cuộc sống sung túc như địa chủ. Nhưng khốn nỗi mấy người làm anh đây đều là phường bất tài vô dụng. Tứ đệ nay đã là người có học, tài cao học rộng, sao không dang tay giúp đỡ gia đình một chút nhỉ?"
Nụ cười trên môi Đường Diệu Tổ vụt tắt, trong ánh mắt thoáng qua một tia chán ghét. Nếu có ai trong cái nhà này khiến gã gai mắt nhất, thì đó chính là người anh ba này.
Suốt ngày lười biếng, ham ăn nhác làm, chẳng chịu lo chuyện đứng đắn. Gã luôn lo nơm nớp ngày nào đó hắn gây họa, làm ảnh hưởng đến thanh danh của gã.
Nhất là lúc này, bị những lời lẽ của Đường Thạch Đầu dồn vào chân tường, cơn giận trong lòng Đường Diệu Tổ càng sục sôi. Tài sản của nhà họ Đường còn bao nhiêu, gã nắm rõ trong lòng bàn tay. Hai năm nay, việc moi móc bạc từ gia đình ngày càng khó khăn. Nhà họ Đường giờ đây không còn là chỗ dựa, mà dần trở thành gánh nặng của gã.
Hơn thế nữa, gã không muốn bạn bè đồng môn biết được xuất thân nông dân nghèo hèn của mình, càng không muốn họ biết đến những người thân thô lỗ, cộc cằn này.
Nhớ lại lời dặn dò của nhạc phụ trước khi về, Đường lão Tứ cụp mắt xuống, che giấu sự lạnh lùng nơi đáy mắt. Khi ngước lên, gã đã lấy lại vẻ nho nhã thường ngày: "Tam ca nói phải, lẽ ra đệ phải làm như vậy. Bao năm qua vì chuyện đèn sách của đệ mà cha nương đã phải chịu nhiều cực khổ. Chỉ trách đệ bất tài vô dụng, tiền đồ chưa sáng, túi tiền lại eo hẹp, thực sự không còn mặt mũi nào nhìn cha nương."
Nói đến đây, vành mắt Đường Diệu Tổ rơm rớm đỏ. Đường lão đầu và vợ nghe xong cảm động đến rơi lệ. Đường bà t.ử đập bàn, trừng mắt lườm Đường Thạch Đầu: "Mày ăn nói xằng bậy gì thế? Người một nhà thì tính toán so đo làm gì? Lão Tứ, con đừng bận tâm đến Tam ca của con, nó chỉ đang ghen tị với con nên kiếm chuyện gây sự thôi."