Lưu Chi đầu cũng không thẩng:

“Cha con quản làm sao được?

Chuyện này ấy à, chuông phải do người buộc chuông cởi, con đi tìm Sở Dao đi."

“...

Chắc chắn là Sở Dao sẽ không thèm để ý đến con đâu, con tìm chị ta thế nào được, mẹ, mẹ đi đi."

Sở Liên môi mấp máy, cuối cùng ôm lấy bả vai mẹ làm nũng.

Lưu Chi trán nổi đầy gân xanh, bà ngẩng đầu nhìn đứa con gái hố mình, không thèm suy nghĩ mà lắc đầu:

“Mẹ không đi!

Mẹ không vác nổi cái mặt này đi đâu."

Cũng may bà không phải đi làm công, không cần ra ngoài đối mặt với mấy bà chị em dâu hay chuyện, nếu không bà sẽ phát điên mất.

Sở Liên tung chiêu cuối:

“...

Mẹ, mẹ nghĩ đến công việc xem."

Nhắc đến công việc, Lưu Chi phản ứng lại, bà nhìn Sở Liên hỏi:

“Hôm nay sao con không đi làm?

Nếu con không muốn đi thì để anh ba con đi."

“Mẹ, mẹ đúng là thiên vị mà!"

Sở Liên tức đến giậm chân, hậm hực nói:

“Con xin nghỉ rồi."

Lưu Chi đặt công việc đang làm trên tay xuống, trợn mắt nói:

“Xin nghỉ?

Xin nghỉ cái gì!

Sở Liên, có phải con nhiều tiền quá rồi sinh tật không?

Công việc tốt như vậy mà con vậy mà còn xin nghỉ..."

“Mẹ, con đi tìm Sở Dao đây!"

Nghe mẹ lải nhải không dứt, Sở Liên không thèm suy nghĩ nói luôn, nói xong liền co giò chạy biến.

Cô ta thà đi tìm Sở Dao còn hơn là nghe mẹ lải nhải!

Nhìn con gái tức giận chạy ra ngoài, Lưu Chi không nhịn được thở dài, đứa con gái này đúng là bị bọn họ làm hư rồi, trước khi xuất giá chịu chút trắc trở cũng là chuyện tốt, còn chuyện cướp vị hôn phu của Sở Dao...

Thú thật, chuyện này trong mắt Lưu Chi cũng chẳng phải việc gì to tát, dù sao học phí đi học của Sở Dao cũng là nhà bọn họ bỏ ra, nhà bọn họ có ơn lớn với Sở Dao, cướp một vị hôn phu cũng chẳng là gì.

Mà bên này Sở Liên chạy đến nhà Sở Dao, thấy đại môn đang khóa c.h.ặ.t, cô ta tức giận đá vào cửa một cái, rồi về nhà dắt xe đạp đi lên thành phố, nếu chuyện không giải quyết được thì cô ta không thèm về nữa, dù sao anh Thần cũng đang ở thành phố, đúng lúc đi tìm anh Thần luôn.

Sở Dao đang ở nhà viết báo nghe thấy động động tĩnh cũng không thèm ngẩng đầu lên, hừ, nàng đã sớm đoán được Sở Liên sẽ tới tìm mình nên tối qua nàng đã nhờ một bà thím hiền lành ở sát vách giúp khóa cửa từ bên ngoài rồi.

Ba ngày, ai tìm nàng cũng không có nhà hết, cứ để cho bọn họ phát điên đi!...

Huyện Viễn Sơn ở bên cạnh, một người phụ nữ xách túi lưới vội vàng đi về nhà, thậm chí ngay cả khi những người khác trong khu tập thể chào hỏi mình cũng không kịp đáp lại, bà vội vã chạy về nhà:

“Lão Cố, em phải về đại đội Sở Sơn một chuyến."

Người đàn ông trung niên đeo kính đang đọc báo ngơ ngác ngẩng đầu:

“Dao Dao làm sao vậy?"

Người có thể khiến Vân nương sốt sắng như vậy thì chỉ có thể là Sở Dao.

Phùng Vân tức đến nghiến răng:

“Hôn sự của Dao Dao xảy ra vấn đề rồi, nhà họ Phó muốn hủy ước, em phải về tìm bọn họ tính sổ."

Lão Cố ánh mắt sắc lạnh, ông cau mày hỏi:

“Đã hỏi thăm rõ ràng chưa?"

“Tất nhiên là rõ ràng rồi, nếu không em cũng không tức giận thế này."

Phùng Vân lườm ông, nghĩ đến điều gì đó bà lại càng tức giận:

“Hồi đó lúc em tái giá đã bảo là muốn mang theo Dao Dao, kết quả mấy cái lão hủ lậu nhà họ Sở thế nào cũng không đồng ý, cứ khăng khăng bảo Dao Dao là huyết mạch duy nhất của Sở Chí Quân, em phi!

Lúc đó sao bọn họ không bảo Dao Dao là con gái đi..."

Lão Cố:

“..."

Ông cũng nhớ tới chuyện của sáu năm trước rồi, lúc đó Vân nương muốn mang theo Sở Dao tái giá, ông nghĩ bụng một cô bé thôi mà, nuôi vài năm chuẩn bị chút đồ cưới gả đi là được, dù sao ông cũng muốn sống cả đời với Vân nương.

Kết quả thì sao?

Kết quả là những người lớn tuổi ở đại đội Sở Sơn không đồng ý, nói cái gì mà cho dù Sở Dao có là con gái thì cũng là huyết mạch duy nhất của người chồng quá cố của Vân nương, tuyệt đối không được để Vân nương mang đứa trẻ đi, tóm lại là tái giá thì được nhưng con thì không được mang theo, lúc đó ông còn tưởng hôn sự với Vân nương sắp tiêu đời rồi, thế nhưng không ngờ được cô bé mười hai tuổi năm đó lại có chủ kiến như vậy, chủ động đứng ra ủng hộ mẹ tái giá...

“Dao Dao nói với em thế nào?"

Ông ngắt lời Vân nương hỏi, ông không cho rằng cô bé mười hai tuổi đã có chủ kiến như vậy bây giờ lại bị người ta bắt nạt, nếu ông nhớ không lầm thì Sở Dao năm nay đã tốt nghiệp cấp ba rồi.

Phùng Vân khựng lại một chút, bà đem những gì Sở Dao nói qua điện thoại kể lại một lần, nhưng lại nói thêm:

“Dao Dao ngoan ngoãn hiểu chuyện như thế, tất nhiên em không thể chỉ nghe mỗi lời nó được, cho nên em lại nhờ người hỏi thăm một chút, Dao Dao bị bắt nạt t.h.ả.m lắm, gia đình Sở Chấn Quốc bọn họ quá đáng lắm rồi."

“Không được, chuyện này tuyệt đối không thể cứ thế mà bỏ qua được, em phải về tìm Sở Chấn Quốc và người nhà họ Phó tính sổ."

Phùng Vân vừa nói vừa xắn tay áo lên, bà chỉ có mỗi đứa con gái là Sở Dao thôi, lại còn vì người nhà họ Sở mà phải xa cách sớm...

Sắp tức ch-ết bà rồi.

Lão Cố vội vàng giữ người lại:

“Em đừng vội, vả lại cho dù có đi thì em cũng không thể đi một mình được, anh đi cùng em."...

Sở Dao còn chưa biết mẹ và cha dượng sắp tới, nàng đợi ba ngày, xác định chuyện đã lên đến đỉnh điểm rồi, nàng mới nhờ người đêm khuya mở khóa cửa giúp, sáng sớm hôm sau đường đường chính chính xuất hiện ở đại đội Sở Sơn.

“Dao Dao, mấy ngày nay cháu đi đâu thế?

Sao ngày nào cũng khóa cửa vậy?"

Thím Hai Mã dùng ánh mắt thương cảm nhìn nàng, đồng thời cũng không quên thỏa mãn lòng hiếu kỳ của mình.

Sở Dao gượng cười nói:

“Thím Hai, cháu đi tảo mộ cho cha cháu ạ, cháu đã lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba rồi, chuyện tốt như vậy không báo cho cha cháu một tiếng thì không phải lẽ."

Thím Hai Mã không thèm suy nghĩ mà thốt ra:

“Tảo mộ tận ba ngày?

Vậy đây chẳng phải là tảo mộ, mà là đi giữ mộ luôn rồi."

Nói xong câu này, thím Hai Mã mới phản ứng lại mình nói sai rồi, bà cười gượng hai tiếng, cái miệng này thật là... có điều...

“Cháu chỉ báo cho cha cháu chuyện tốt thôi, chẳng lẽ không đem chuyện xấu – chính là chuyện hôn sự của cháu ra nói một chút sao?"

Thím Hai Mã không nhịn được hỏi, hỏi xong bà liền tự vả vào miệng mình một cái, ừm, cái miệng này thật sự là không giữ nổi mà.

Sở Dao trên mặt hoàn toàn không cười nổi nữa, nàng cụp mắt xuống nói với giọng nghẹn ngào:

“Đều là ước định miệng thôi, không tính là gì, hơn nữa cháu và Phó Thần cũng chẳng quen biết gì nhau."

Thím Hai Mã hiểu rõ gật đầu:

“Cũng đúng, nói không chừng cháu còn không quen vị hôn phu của mình bằng Sở Liên đâu."

Sở Dao:

“..."

Ha ha ha, nàng sắp nhịn không nổi rồi, thím Hai Mã đúng là quá đáng yêu đi, nghe xem câu này nói kìa, câu nào cũng gãi đúng chỗ ngứa trong lòng nàng luôn!

Thím Hai Mã thấy nàng không nói lời nào, thở dài một tiếng, vỗ vỗ vai nàng an ủi:

“Dù sao các cháu cũng không quen biết, hôn sự này không còn thì thôi, có điều thím nhớ lúc đó đã nói rồi, các cháu kết hôn là để cháu tiếp quản công việc của nhà vị hôn phu, hiện tại hôn sự không còn, công việc chẳng lẽ cũng không còn luôn sao?"

Chương 7 - Cuộc Sống Thập Niên 60 Của Cô Nhi [xuyên Thư] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia